Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Ta cho bát mì.

Có lẽ ta khóc mụ mị đầu óc nên cho nhiều muối thế này.

Bát mì mặn chát trước mắt khiến ta cảm thấy cuộc sống này khổ sở siết

sống cho thật tốt đấy! A Kiều tỷ tỷ!”

Lúc xuống thuyền, Xuân Sinh chắp hô to.

Ta đứng ngay bến đò phất .

Lúc ta đang định tính xem còn dư lại nhiêu tiền để trọ thì phát hiện hai lượng bạc vụn mà đưa cho Xuân Sinh đặt lại vào giỏ trúc tự lúc nào chẳng .

Thuyền đi xa nên ta không đuổi theo kịp.

Hầy, sau này trả lại cho vậy.

Ta đi loanh quanh hỏi thăm các t.ửu lâu suốt ba trời, có nơi đủ người, có nơi thì tiền công quá thấp.

May mắn thay, cuối cùng cũng có nơi đồng ý cho ta vào làm. Tuy nhiên, muốn ta thử việc trong ba .

Chẳng biết sao khách khứa đây có thể ăn nhiều vậy, riêng cơm hấp thôi mà đủ cho Mạnh gia ăn trong nửa năm .

Ta không dám lơ là, loay hoay bận rộn không ngơi .

Mỗi lần xem đều gật đầu mỉm cười.

Ta cứ ngỡ vượt qua .

Nào ngờ thứ ba thì kia trở mặt, đẩy ta cùng bọc quần áo ra khỏi cửa.

nghề của ngươi không đạt, khách ăn vào tiêu chảy, còn đòi ta bồi thường đống bạc đây này!”

Ta có ngu cũng biết lừa .

Ta không khóc, xoa mắt nhặt bọc quần áo lên.

Sang thứ năm, tiền trên người ta chẳng còn lại nhiêu. Ta đứng trước tiệm cầm đồ, định vào bán cây trâm.

Nào ngờ có thiếu niên dáng dấp như thư sinh gọi ta lại: “Xin dừng bước.”

Ta không nhận ra .

“Mấy hôm trước, là người ăn cho thư viện của chúng ta sao?”

“Không , ta ăn cho Khách Vân Lâu mà thôi, ta chưa từng ăn cho thư viện nào .”

“Vậy là đúng , thư viện của chúng ta đặt món mà.”

Ta nhớ tới lời kia nên bất an vô cùng: “Các người đau bụng hả?”

“Nào có.” Thư sinh kia mỉm cười, “Ta thấy ăn ngon quá nên lại đặt cơm vào hai sau, nào ngờ món ăn không ngon như lần trước. Hỏi thăm biết, chẳng người hiền lành gì.”

Cho nên?

“Thư viện của chúng ta còn thiếu người giám sát, nhưng công việc sẽ hơi vất vả đấy. Ngoài cơm thì giặt quần áo nữa. Cơ mà sẽ được ăn . Chẳng có bằng lòng không?

Thư viện Quan Hạc này là trong những thư viện nổi tiếng nhất Thanh Châu, được xây dựng dựa lưng vào núi, mặt hướng ra sông.

Ta không hiểu mấy chữ uốn lượn như rồng bay phượng múa trên tấm biển, cũng chẳng ngộ ra thâm ý trong . Ta cảm thấy mảnh đất hoang phía sau trường học có thể cày xới thành hai vườn rau, thậm chí còn nuôi được mấy con gà.

Tiên sinh trong thư viện thích trúc nên nơi này trúc nhiều vô kể.

lắm, lấy măng hầm thịt, còn trúc già thì chẻ ra làm giàn trồng đậu.

Ta rất thích mấy loại đậu và dưa, nhưng Mạnh Hạc Thư thì không.

trong viện trồng hoa mai, ngắm mai vào những đông là thú vui tao nhã.

Ta vui vẻ chăm sóc vườn mai cho , vậy mà sau này ta biết, Ngọc Già cô nương cũng thích hoa mai.

Thấy ta không trả lời, thư sinh nọ cẩn thận lên tiếng: “ có gì băn khoăn ư? Là tiền lương…”

“Ta được phép trồng rau trong vườn chứ?”

“Dĩ nhiên!”

Ta gật đầu: “Vậy thì được.”

Có mấy hộ gia đình sống gần thư viện.

Vị thư sinh tìm ta hôm nọ tên là Hứa Thường.

Hứa Thường dặn dò ta: “Mọi người trong thư viện đều rất thân thiện, còn mấy hộ gia đình gần đây cũng dễ chuyện nữa. Nhưng nhớ đừng dây dưa thằng nhóc vô liêm sỉ kia nhé.”

Vô liêm sỉ?

Hứa Thường oán giận tiếp: “Thằng nhóc tên là A Hổ, nó là thứ súc sinh không được dạy dỗ.”

Ta nghe người xung quanh kể lại, A Hổ là cậu bé mười tuổi, cha cưới vợ khác, còn mẹ thì tái giá, thằng bé lủi thủi chẳng ai cần.

Không có đứa bé nào muốn chơi A Hổ, ai cũng bảo nó thích dối, chân không sạch sẽ, ăn trộm vặt.

Chưa kể A Hổ rất khỏe nên nó còn thường xuyên đ.á.n.h người.

cần ai đắc tội nó thì nửa đêm nó sẽ nhà họ, phá hỏng vườn rau và mở l.ồ.ng gà để cáo vào xơi.

Bọn nhỏ ghét nó thì thôi đi, đằng này ngay Hứa Thường hai mươi tuổi mà vẫn kết thù A Hổ.

Cũng không trách được. năm ngoái thôi, A Hổ đặt bẫy bắt thỏ hoang, làm hại Hứa Thường ngã gãy chân nên không đi dự thi được. 

Mà đề thi năm lại bàn về vấn đề lịch sử mà Hứa Thường am hiểu nhất, nên từ Hứa Thường ghi hận A Hổ.

Hứa Thường muốn đ.á.n.h A Hổ, nào ngờ thằng bé lại nằm vạ xuống đất: “Trời ơi, đ.á.n.h người, đ.á.n.h người này! Người lớn đ.á.n.h trẻ con này! Thư sinh đ.á.n.h người tốt này!”

Hứa Thường tức anh ách, nuốt không trôi cục tức này nên mua kẹo cho bọn nhỏ gần nhờ chúng dạy cho A Hổ bài học.

A Hổ đ.á.n.h, nó lăn lộn trong bùn như mấy con ch.ó hoang: “Ha ha, không đau, không đau chút nào hết.”

Mặt dày thế là cùng. 

Chẳng ai trị được nó . Hứa Thường cũng bó hết cách, đành chấp nhận do xui xẻo mà thôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.