Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chẳng tại sao Mạnh Hạc Thư lại không nghe lọt những .
Hắn nhìn cơn mưa không ngớt ngoài hiên nghĩ ngợi, chẳng A Kiều ra ngoài có mang theo hay không.
Lần trước nàng đi mua cá cũng bị mắc mưa…
Thế là Mạnh Hạc Thư đội mưa ôm đến thư viện.
Nào ngờ hắn vừa nơi thì thấy ta che chung một tiên sinh, đây, ta đang đứng hành lang và từ biệt người nọ.
Tiên sinh dịu dàng cảm ơn ta, còn cơn mưa to quá, cũng may ta trước mang theo .
“… A Kiều.”
Ta quay lại nhìn thì thấy Mạnh Hạc Thư đang đứng dưới màn mưa.
Chiếc như khúc gỗ nổi trôi trên mặt nước, hắn ôm c.h.ặ.t vào lòng.
“ đây làm gì?”
Dưới cơn mưa xối xả, trông Mạnh Hạc Thư nhếch nhác đến t.h.ả.m hại, đôi mắt lại sáng bừng như đang ấp ủ bao nhiêu hy vọng.
“… Mưa to quá, ta sợ nàng bị ướt.”
Ta lắc đầu: “ nào ta cũng nhớ mang theo , không đưa ta .”
Tia hy vọng trong mắt hắn như ngọn đèn bị mưa dập tắt, trông thấy thế, ta buông tiếng thở dài: “Đừng để mắc mưa, bệnh đấy.”
Hắn như đứa trẻ nhận kẹo ngọt, vui đến không kìm : “A Kiều, nàng vẫn lo lắng ta đúng không?”
Ta chẳng trả hắn thế nào đành xoay người đi vào màn mưa.
Mạnh Hạc Thư dính mưa về ngã bệnh.
Bách nhi khóc đến suýt nôn ra, nằng nặc xin ta về thăm cha.
ta thì thấy Ngọc Già cô nương đang ngồi mép giường khóc lóc cái bụng nhô cao.
Mạnh Hạc Thư sốt đến mơ màng, cứ luôn miệng lẩm bẩm: “Xin lỗi nàng…”
Ngọc Già oán hận nhìn ta: “Mạnh ca tốt như vậy, sao lại để ấy mắc mưa hả?”
“ đây có ta , Mạnh ca không .”
Nếu có người đây thì không mức ch.ế.t không ai hay nhỉ?
Ta đặt cháo xuống xoay người định rời đi.
Nào ngờ Mạnh Hạc Thư lại giãy giụa bò dậy, hắn chạy ôm c.h.ặ.t ta từ phía .
Cả người hắn nóng rần lên, nước mắt rơi xuống cổ ta lại lạnh như băng.
Hắn vừa siết c.h.ặ.t t.a.y vừa nài nỉ: “A Kiều, nàng đừng đi, nàng bên cạnh ta có không…”
“Ta chỉ nàng cạnh thôi, ta không ai cả…”
“Vốn dĩ ta… ta đuổi muội ấy đi , ta sốt cao quá, muội ấy lại …”
“Ta không muội ấy, ta chỉ A Kiều của ta thôi.”
Ngọc Già không thể tin vào tai mình, nước mắt chảy dài xuống hai gò má: “Mạnh ca, gì vậy? định mặc kệ Ngọc Già ư?”
Mạnh Hạc Thư chẳng thèm liếc mắt nhìn nàng ta lấy một lần.
Bách nhi cũng : “Ngọc Già a di, cha viết thư Lục gia, Lục gia ngày mai đến đón a di .”
Ngọc Già đứng bật dậy, nước mắt giàn giụa: “Ta không về! Ta không về ! Lục gia có tiện nhân chen vào giữa ta và Lục Yên! Lục gia bao che ả! Ả cướp của ta! Cướp cả Lục lang của ta nữa!”
xong, chính nàng ta cũng ngây cả người.
“ ta và Mạnh ca không như vậy. Chúng ta là thanh mai trúc mã, Mạnh ca từng hứa cưới ta làm vợ.”
“ là khi trước ta chưa hiểu chuyện. muội đừng lui nữa, cũng đừng gọi ta là Mạnh ca nữa.” Mạnh Hạc Thư phủi sạch quan hệ, “Chẳng lẽ khi sáu tuổi mà cũng xem là thật sao?”
Ngọc Già đứng , vẻ khó chịu và lúng túng hằn rõ trên gương mặt.
Ánh mắt nàng ta dừng lại trên người ta hồi lâu, dường như nàng ta chợt hiểu ra những nỗi đau mà Mạnh Hạc Thư âm thầm chịu đựng suốt bao năm qua.
“Vậy ta hòa ly Lục Yên, Mạnh… Hạc Thư, trước ta chưa hiểu rõ , không tốt ta đến vậy, hai chúng ta…”
Mạnh Hạc Thư lạnh lùng nhìn nàng ta.
“Ngọc Già cô nương hãy tự trọng. Mạnh Hạc Thư chỉ có mỗi A Kiều là vợ thôi.”
Ngọc Già đỏ bừng cả mặt, khó chịu đến không thốt .
Ngoài trời vẫn đang mưa, vậy mà nàng ta vừa khóc vừa bất chấp chạy ào ra khỏi phòng.
Mạnh Hạc Thư lo lắng nắm lấy tay ta: “A Kiều, ta không khiến nàng đau lòng nữa…”
“ là chuyện giữa và nàng ta, chẳng liên quan gì đến ta cả.”
Việc chấm dứt mối quan hệ mập mờ Ngọc Già là cách hắn cố gắng tìm kiếm câu trả muộn màng chính mình.
Hắn là Mạnh Hạc Thư, hắn không làm Mạnh ca, hắn không là sự lựa chọn thứ hai suốt cả đời .
Hắn bước ra khỏi mối quan hệ cũng giống như người nghiện cai t.h.u.ố.c vậy.
Đấy là chuyện vốn dĩ hắn phải làm, hắn cứ vương vấn không làm, cuối cùng hôm nay cũng dứt khoát .
Thế , không đáng để ta cảm động .
ta về, A Hổ không hiểu dè dặt nắm lấy vạt áo của ta: “Mẹ vẫn còn giận Mạnh thúc thúc hả?”
Ta ngồi xuống xoa đầu thằng bé: “Mẹ không giận. A Hổ phải nhớ kỹ, nếu làm một người đau lòng quá nhiều lần thì rau mùa xuân không đợi , dưa mùa hè cũng không chờ nốt. Bỏ lỡ những món ngon vào đúng mùa thì tiếc lắm đấy.”
“Tuy dưa hay rau thì sang năm vẫn có thể ăn , bỏ lỡ một người thì chẳng có cách nào quay đầu lại .”
A Hổ nhích lại gần ta: “Mãi mãi không ăn món ngon… A Hổ không làm người như vậy !”
P/S: Vũ Nhi