Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ta gật .
“Vậy thì được.”
4
Gần thư viện có mấy hộ gia đình sống.
Hôm ấy, người gọi ta là Hứa Thường thư .
Hứa Thường căn dặn: “Người thư viện đều dễ gần, mấy hộ gia đình xung quanh cũng rất tốt, có một điều, đừng dính dáng đến con chó ghẻ.”
“Chó ghẻ?”
Hứa Thường nghiến răng: “Chính là A Hổ, cái thằng nhóc có mẫu không mẫu nuôi đó.”
Ta đã nghe người ta kể về thằng bé.
A Hổ là một đứa trẻ mười , phụ thân lấy vợ khác, mẫu thân tái giá, để thằng bé lại bơ vơ, không nhận nuôi.
Không có đứa trẻ nào chịu chơi A Hổ. cũng bảo thằng bé toàn nói dối, chân không sạch , hay trộm gà bắt chó.
Hơn , nó có sức khỏe, thích người.
mà đắc tội thằng bé, nửa đêm nó đẩy đổ giàn bầu nhà người ta, mở chuồng gà để chuột và sói .
Trẻ con ghét nó thì cũng đành, nhưng Hứa Thường – một thư mươi lại kết oán đứa trẻ mười thì thật kỳ lạ.
Hóa ra năm trước, A Hổ giăng bẫy bắt thỏ rừng, khiến Hứa Thường sảy chân gãy chân, lỡ mất kỳ thi.
Đề thi năm đó lại là môn sử luận mà Hứa Thường giỏi nhất.
Từ đó, Hứa Thường ghi hận lòng.
Hứa Thường nó, nhưng A Hổ cần nằm xuống đất, la làng: “ người , trẻ con ! Tiên người tốt !”
Hứa Thường không nuốt trôi cơn giận, bèn mua kẹo lũ trẻ quanh đây, bảo chúng A Hổ một trận.
A Hổ , lăn lộn dưới đất như con chó ghẻ: “Hi hi, không đau, không đau chút nào.”
Mặt dày vô sỉ, chẳng thư viện trị nổi nó.
Hứa Thường đành chịu thua, tự nhận mình xui xẻo.
Ta không chọc đến A Hổ, nhưng thằng bé lại gây chuyện ta.
Thằng bé trộm con gà của ta, đem ra sau núi nướng ăn.
Đùi gà nóng quá, nó làm rơi xuống đất, nhưng cũng chẳng chê bẩn, phủi đất nhét miệng.
Ăn uống vội vã đến mức nó động vết thương, đau đớn hít một hơi, nhưng vẫn không cản được việc nó ngấu nghiến.
Thằng bé đang mải mê ăn, không phát hiện ta đứng ngay sau lưng.
Ta vỗ nhẹ vai thằng bé: “Nướng gà thế này không ngon đâu.”
A Hổ giật mình, ho sặc sụa.
Ta nhẹ nhàng vỗ lưng thằng bé: “Gà nên hầm nấm, hoặc xào làm món chan mì thì ngon hơn.”
bát canh gà, mỗi người một bát, nhưng bát của thằng bé có thêm chiếc đùi gà.
Giống như ngày trước, khi ta nấu canh gà Mông Hạc Thư và Bách , mỗi người một chiếc đùi.
A Hổ bán tín bán nghi nhìn ta, không cưỡng lại được mùi thơm của canh gà, của những chiếc đùi mỡ màng.
“Bà làm gì?”
“Ta nói con, gà thích hợp nhất là để hầm canh.”
“ canh có độc à? Bà ta không dám ăn sao?”
A Hổ làm vẻ anh hùng dâng thân, bưng bát .
Ta nhìn thằng bé, miếng tiên đã khiến nó tròn xoe.
Nó ăn ngấu nghiến, đến mức ta nghi ngờ nó suýt nuốt cả lưỡi.
Ta không nhịn được cảm thán: “Quả nhiên người ta nói không sai, mấy đứa trẻ nửa lớn nửa nhỏ, ăn sập cả nhà.”
Đến bát canh gà thứ ba, ánh A Hổ cũng trở nên sáng sủa hơn.
“Sau này nếu đói bụng, đừng ăn trộm , cứ đến đây ăn cơm.”
Thằng bé dùng áo bẩn đến mức không nhận ra màu sắc lau miệng, nói gì đó, nhưng ngẩng thấy Hứa Thường đi , nó bỏ bát xuống, không nói nào, chạy mất dạng.
Hứa Thường nhìn theo bóng lưng thằng bé, khạc một đầy khinh bỉ: “Nương tử đừng mềm lòng, thằng ranh đó là con sói trắng, nuôi không bao giờ thuần.”
Không phải ta mềm lòng.
Ta rằng, một đứa trẻ biết trân trọng thức ăn, chắc không thể xấu xa đến mức không trị được.
Thế nhưng, ngày hôm sau, giàn đậu sau khu nhà ở đổ sập.
Hứa Thường dẫn theo một đám người đến làm chứng, còn A Hổ đứng lúng túng cạnh giàn đậu đổ.
Chưa đợi ta , A Hổ đã mạnh mẽ đẩy Hứa Thường ngã, cuống cuồng bỏ chạy.
“Thằng nhãi con! Nương tử tốt nó như thế, vậy mà nó lại đi phá hoại sân vườn.”
Ta suy một lúc nói: “Tối qua gió lớn, mưa to, có lẽ là ta dựng giàn không chắc.”
Buổi tối, ngoài sân xuất hiện một bóng dáng lén lút.
Ta hâm nóng nồi canh gà từ hôm qua, mùi thơm bay ra, bóng dáng đó không chịu được , liền tiến .
“… Giàn đậu không phải ta đẩy, tối qua nghe gió lớn, ta giàn của bà có thể đổ nên mới chạy ra xem.”
“Nói ra được thì tốt, sao lại phải chạy?”
A Hổ cúi , giọng thằng bé bỗng có chút nghẹn ngào: “Ta không chạy, nhưng ta sợ bà chưa hỏi đã mắng ta trước.”
“Vậy sau này gặp chuyện, ta hỏi con trước, được không?”
A Hổ không trả lời.
Thằng bé bưng cả bát canh uống, để bát che mặt, mãi không chịu đặt xuống.
Ta cười trêu nó: “Gà mà chan nước thì không ngon đâu, mặn đấy.”
5
Mùa hạ đã tới thoáng chốc.
Ngoài sân, ve kêu càng khiến không gian thêm tĩnh lặng, bóng râm phủ khắp khu vườn.
Các tiên thư viện đã ra ngoài du học.
Hôm nay được rảnh rỗi, ta mang y phục và chăn đệm của các học trò ra phơi nắng.
“Không đọc sách, óc con ngu lắm.”
A Hổ giúp ta dựng chắc lại giàn phơi, lắc quầy quậy.
“Hơn , người thư viện đều ghét con, con cũng ghét họ.”
A Hổ năm nay mười , lớn hơn Bách ba .
Bách đã biết đọc thuộc “Thiên tự văn”, thậm chí còn tính được mấy khoản nhỏ.
Nhưng A Hổ lại không biết gì, cũng chẳng nhận ra bao nhiêu chữ.
Ta mình nên dành dụm nửa năm tiền, tìm nó một chỗ học.
“Con không biết chữ, cũng chẳng có bản lĩnh kiếm ăn, sau này người ta ức hiếp con thì sao?”
“Nếu người ta ức hiếp con, con tìm A nương làm chỗ dựa!”
“Nhưng đến lúc đó, A nương cũng già , con phải làm thế nào đây?”
Lời ta nói khiến A Hổ buồn bã, nó nắm chặt áo ta:
“A nương không già! Không bao giờ được già!”
“Được, được, A nương không già, A nương mãi mãi ở bên con.”
Ta ngồi xuống, nhẹ nhàng lau nước thằng bé.
Bỗng từ phía sau, có người cất giọng gọi ta, nói mang theo niềm vui không thể tin được: “A Kiều…?”
Gió thổi tung những bộ y phục trên giàn phơi, trông như những cánh buồm trên mặt nước, thấp thoáng mơ hồ.
Ta đứng dậy, thấy Mông Hạc Thư đang nắm Bách đứng sau những cánh buồm đó, tựa như cách biệt bờ.
“Là A Kiều thật sao?”
Có lẽ vì mệt nhọc chăm sóc người mang thai, Mông Hạc Thư gầy đi nhiều.
Hắn ta không dám bước tới, sững sờ nhìn ta, khóe đỏ hoe.
Là Bách buông hắn ta, gọi A nương, như thường lệ lao lòng ta nũng nịu.
Nhưng nó lại A Hổ mạnh mẽ đẩy ngã.
A Hổ cảnh giác ôm chặt lấy cánh ta, như con hổ nhỏ bảo vệ miếng mồi:”Ngươi là ! Sao lại gọi A nương của ta là A nương?”
Mông Hạc Thư kinh ngạc, nhưng khi thấy A Hổ còn cao hơn cả Bách , hắn ta mới phần nào bớt nghi ngại.