Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

5

Cậu bé trông khoảng ba tuổi.

Da trắng mềm mại.

thấy tôi mếu máo muốn khóc.

quét đuôi ngang cậu bé, khó chịu kêu tiếng.

“Đừng khóc.”

“Đây mẹ mới của cháu.”

Chiếc đuôi lông xù của lập tức thu hút sự chú ý của cậu bé.

Cậu bé bật cười.

Nhưng vẫn nghiêm túc sửa :

“Cháu mẹ .”

xong còn hắt hơi thật mạnh.

Tôi luống cuống bế cậu bé .

Lục tìm thanh phô mai nhét cậu.

Kẻ đầu têu thì đang ung dung lăn lộn trên sàn, vui vẻ vô cùng.

Tôi mở danh bạ số điện thoại của Thời .

Ngón dừng thật lâu.

Phải sao đây?

“Cháu trai bị mèo tha làm quà tôi” sao?

Tôi cậu bé.

Đôi mắt tròn xoe, khóe miệng cong cong rất giống Thời .

Không lẽ thật sự con ấy?

Đúng ấy, cậu bé tiếng:

“Mợ ơi, cháu đói.”

“Tôi đi tìm đồ ăn cháu ngay!”

Tôi theo phản xạ đáp lời.

xong mới giật mình.

Mợ cái gì cơ?

nhảy bên chân tôi, gừ gừ liếm lông.

“Loài , tôi dạy dỗ nó .”

“Sau này chính mợ của nó.”

vẻ đầy tự hào của , tôi không nỡ đả kích nó.

đành ậm ừ qua.

Trốn bếp, tôi nghiến răng gọi Thời .

“Thầy Thời, xin chào…”

“Cháu trai của hình như đang ở tôi.”

Đầu dây bên kia im lặng giây.

Tôi cảm giác ngón chân mình sắp đào được cả tòa lâu đài.

Giải thích thế nào đây?

kiểu nào cũng thấy mình giống kẻ buôn quá!

Giọng đại diện của Thời vang đầy khó tin.

“Ý … cháu trai của thầy Thời tự quẹt thẻ cửa, nhập mật khẩu, vượt qua bảo vệ chạy ?”

ta còn định gì đó.

Nhưng bị Thời cắt ngang.

Giọng đàn ông trong trẻo mà khàn khàn vì mệt mỏi.

“Miên Miên… cảm ơn em.”

thể phiền em đưa thằng bé tới đây được không?”

6

quay phim, Thời vốn dầm mưa.

còn đi tìm cháu tiếng đồng hồ giữa gió lạnh.

Bây giờ sốt cao.

đại diện Kiều Ca tới đón chúng tôi.

cậu bé ngoan ngoãn ăn cơm trong tôi.

Mắt Kiều Ca suýt nữa rơi ra ngoài.

“Nhiên Nhiên mà ngoan thế này sao!”

Thì ra cậu bé tên Nhiên Nhiên.

Tôi đơn giản nấu cậu bát mì trứng.

Không ngờ cậu ăn rất ngon miệng.

thấy Kiều Ca.

Nhiên Nhiên đang ăn ngoan liền bật khóc lớn.

Kiều Ca thành thạo lấy con gấu đồ chơi che dịu giọng dỗ dành.

Nhưng dỗ thế nào cậu bé cũng không chịu đi.

Cuối cùng Kiều Ca đành khó xử tôi.

Thẩm, thể phiền đưa Nhiên Nhiên về được không?”

Tôi?

“Tôi mới quen thằng bé tiếng thôi, chắc gì nó thích tôi.”

Ánh mắt Kiều Ca quá chân thành.

Tôi đành thử bước tới.

Không ngờ Nhiên Nhiên lập tức dang .

“Mợ bế!”

Kiều Ca sững sờ.

tôi, Nhiên Nhiên đang cười khanh khách trong lòng tôi.

Gương hiện vẻ bừng tỉnh đại ngộ.

Tôi vội vàng xua giải thích.

Nhưng bị đẩy xe.

“Không sao đâu, chuyện riêng của nghệ sĩ chúng tôi sẽ không hỏi nhiều.”

Tôi ôm Nhiên Nhiên.

Cảm giác như ôm củ khoai nóng bỏng .

xe, cậu bé ngủ mất.

Mùi sữa thơm đặc trưng của trẻ con quanh quẩn bên chóp mũi.

Cậu nắm lấy tóc tôi, ngủ vô cùng yên ổn.

xuống xe vẫn chưa tỉnh.

Tôi đành bế cậu suốt quãng đường Thời .

bước thang máy.

phóng viên đi ngang qua chúng tôi.

Đèn flash liên tục lóe sáng phía sau.

Kiều Ca cố gắng che chắn.

Tôi cúi đầu ôm Nhiên Nhiên chạy thẳng .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.