Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
18
Đến tận ngày , giác không chân thực ấy vẫn bao trùm lấy tôi.
Nhiên Nhiên ôm chặt chân tôi, khóc lóc không tôi .
Thời Húc dịu dàng bế cậu bé , cười an ủi:
“Yên tâm.”
“ này mợ thường xuyên đến thăm cháu.”
Đôi mắt sáng ngời của anh khiến cả người tôi nóng bừng.
Chỉ muốn mau chóng chạy trốn.
Thế nhưng Nhiên Nhiên lại kéo góc áo tôi, tủi thân hỏi:
“Thật sao ạ?”
Tôi xoa cậu bé, dùng sức gật .
A Thái thì vô cùng bình tĩnh ngồi .
“ người.”
“Ngày mai tôi tiếp tục đến thăm cô.”
khóm hoa trong nhà Thời Húc bị nó tha đến trụi lủi.
Tôi cố nhịn cười.
Thời Húc tiễn tôi xuống lầu.
nắm tôi.
kéo vali.
Dáng vẻ tự nhiên như không có ai xung quanh.
Ngược lại, tôi lại có chút mất tự nhiên.
Liên tục trái ngó phải.
được vài bước.
Anh đột nhiên dừng lại, vẻ hơi tủi thân.
“Miên Miên…”
“Em định yêu đương bí mật anh sao?”
“Không phải…”
“Chỉ … em cần thời gian nghi.”
anh nhiều năm như vậy.
Tôi chưa từng nghĩ tình ấy có ngày được đáp lại.
Giống như người cố vớt ánh trăng dưới nước.
Đột nhiên…
Thật sự vớt được trăng.
niềm vui khổng lồ.
Lại nỗi bất an vô tận.
Tôi thật sự xứng anh sao?
Người anh …
Có phải con người chân thật của tôi không?
Vô số nghi vấn hỗn loạn trong .
Thời Húc nâng khuôn tôi , giọng vô cùng nghiêm túc.
“Thẩm Dữu Miên.”
“Anh em…”
“Không phải chỉ mới bắt qua…”
“Hay nay đâu.”
19
“Có lẽ em không nhớ.”
“Mười năm trước, em đã đến buổi ký tặng của anh tổng cộng năm mươi ba .”
“Trong đó, em đã bỏ ra bảy trăm tám mươi hai tệ để mua album và đồ lưu niệm của anh.”
“Thật ra ấy trạng thái của anh rất tệ, đã từng nghĩ đến chuyện rời nhóm.”
“Nhưng mỗi thấy em đeo chiếc cặp lớn như vậy, chắt chiu từng chút tiền để mua album, anh lại tự nhủ bản thân…”
‘Cố gắng thêm chút nữa thôi.’
‘Bởi vì có người còn tin tưởng giấc mơ của mình hơn cả chính mình.’”
“ nhóm nhạc giải tán ấy, em vẫn không dám đến xin chữ ký.”
“Anh không nhịn được nên chủ động đến ký em.”
“ đó em khóc rất nhiều, còn cố gắng đến cạnh anh.”
“Thật ra nhóm tan rã, anh định giải nghệ luôn.”
“Chính vì câu ấy của em…”
“Anh lại nhịn không được tò mò.”
“Rốt cuộc bao giờ em mới thật sự đến cạnh anh đây?”
Tôi ngơ ngác anh.
đến thấy gương lạnh buốt, tôi mới phát hiện lúc nào nước mắt đã chảy đầy .
Thì ra…
Trong năm tháng tôi xem anh ánh sáng của mình…
Anh cũng luôn dõi theo tôi.
Thời Húc ôm tôi lòng.
Giọng anh mang theo chút nghèn nghẹn, như đang trách móc.
“ gặp lại ở lễ trao giải ấy…”
“Em ngang qua anh, khách sáo và xa cách đến như vậy.”
“Anh còn tưởng em đã quên anh rồi…”
“Không anh nữa.”
“Vốn dĩ anh định bồi dưỡng tình em.”
“Không ngờ giữa đường lại xuất hiện Tạ Sở Hành.”
“Nhưng may …”
“Anh đã nghe được em em Thời Húc.”
Anh thỏa mãn thở dài.
Thì ra đó…
Anh đã nghe thấy lời tôi A Thái ngoài ban công.
20
Thời Húc lập tức công khai chuyện tình .
Fan của CP Mất Ngủ vui mừng như ăn Tết.
【Tôi biết ! CP tôi chèo thật! Hu hu hu!】
【Chị dâu được săn đón nhất giới giải trí cuối cùng vẫn rơi lão Thời!】
【Ai ngờ được CP hẻo lánh của chúng ta cũng có ngày này chứ!】
tôi đang ở nhà đóng khung món quà A Thái tặng album lưu niệm…
Tiếng chuông cửa vang .
Mở cửa ra.
A Thái vẫn tao nhã liếm móng vuốt như mọi .
“ người.”
“Tôi đã tặng đàn em của tôi cô rồi.”
cạnh A Thái.
Thời Húc đứng đó.
Nụ cười sáng lạn như ánh trời.
Tôi chụp ảnh món quà nhỏ của rồi đăng mạng.
Fan đều khen tôi khéo .
Thời Húc cũng người tiên bình luận.
【 người, nay về luôn che chở cô.】
Mọi người lập tức ùa dưới.
Ai nấy đều bảo Thời Húc đang điên cuồng khoe tình .
Nhưng người đang ngồi cạnh tôi lúc này lại ngơ ngác phần bình luận.
“Ơ?”
“Nhiên Nhiên đã được bố mẹ đón về rồi …”
“Vậy ai đăng bình luận này?”
Tôi quay sang A Thái đang nằm trên người Thời Húc, vừa phát ra tiếng gừ gừ vừa đạp sữa.
Nó chớp mắt tôi.
“ người.”
“ biết rất nhiều kỹ năng.”
“Đừng quá sùng bái .”
Tôi bật cười thành tiếng.
Đúng lúc ấy.
ngoài vang tiếng đực trầm thấp.
A Thái lập tức dừng lại.
Nó dựng cao chiếc đuôi, vui vẻ chạy ra ngoài.
“ người.”
“Tôi tìm Tang Bưu đây.”
“Tạm biệt!”
Ngoại truyện: A Thái (Thời Trân)