Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

thời điểm .

Ở căn tuyệt mật.

Một phòng họp rộng lớn sáng đèn.

Trên màn hình tử hiện dòng số liệu dày đặc.

Một sĩ quan trẻ kích động đứng bật dậy.

“Đội trưởng!”

“Hệ thống mà chị Minh Hy thiết kế ba năm đã hoàn thành thử nghiệm.”

“Tỷ lệ thành công một trăm phần trăm.”

Tiếng vỗ vang dội khắp phòng.

Người đàn ông ngồi ở vị trí chủ tọa mỉm cười nhìn tôi.

“Tô Minh Hy.”

“Chào mừng trở .”

“Thiếu …”

“Dự án ‘Thiên Võng’ cuối cũng thể chính thức khởi động.”

Tôi đầu.

“Xin lỗi người.”

“Ba năm qua… đã để người chờ rồi.”

Đội trưởng Trần cười xua .

“Người nên xin lỗi bọn anh.”

“Nếu không năm em chủ động nhận nhiệm vụ, dự án ‘Thiên Võng’ đã chẳng tạm dừng lâu như vậy.”

Tôi mỉm cười, không tiếp lời.

Ba năm , khi rời căn , tôi hứa với người rằng sẽ quay trong vòng một năm.

Không ngờ, lời hứa kéo dài đến tận ba năm.

Người đàn ông ngồi ở vị trí chủ tọa chậm rãi đứng dậy.

Ông nhìn tôi rất lâu rồi mới tiếng:

“Lần này trở về, thể yên tâm.”

“Không ai còn thể ép làm điều mình không muốn nữa.”

Tôi siết chặt đầu ngón .

“Vâng.”

“Tôi cũng không định quay cuộc sống kia.”

Ông đầu.

“Tốt.”

“Ba năm qua, phòng nghiên cứu đã thay đổi rất nhiều.”

“Nhưng vị trí của vẫn luôn được giữ nguyên.”

Đội trưởng Trần đưa cho tôi một thẻ từ màu đen.

“Tất cả quyền truy cập đã được khôi phục.”

“Phòng làm việc vẫn như cũ.”

“Ngay cả chậu xương rồng em để trên bàn cũng ai động vào.”

Tôi nhận lấy thẻ.

Trong lòng bỗng dâng một cảm giác khó tả.

Ba năm , tôi rời đi với suy nghĩ sẽ sớm trở về.

Nào ngờ, một cuộc hôn nhân khiến tôi đánh mất ba năm thanh xuân.

Cũng may…

thứ vẫn quá muộn.

Buổi họp kết thúc.

Tôi vừa ra hành lang thì Đội trưởng Trần đuổi theo.

“Minh Hy.”

“Tối người định mở tiệc đón em.”

đi không?”

Tôi lắc đầu.

“Hôm thôi.”

“Tôi hơi mệt.”

Anh nhìn tôi, bất lực cười.

“Vẫn còn nhớ người à?”

Tôi khựng .

Rồi bật cười nhạt.

“Không.”

“Tôi tiếc ba năm của mình.”

“Nếu biết kết cục sẽ như hôm , năm tôi đã không lựa chọn kết hôn.”

Đội trưởng Trần im lặng vài giây.

“Em hối hận?”

Tôi nhìn bầu trời đang dần tối ngoài cửa sổ.

“Hối hận.”

“Nhưng không vì ly hôn.”

“Mà vì đã đặt toàn bộ cuộc đời mình một người vốn bao giờ ngoảnh đầu nhìn .”

Đội trưởng Trần không nói gì nữa.

Anh thở dài.

người chứng kiến tôi từ những ngày đầu vào đơn vị, anh hiểu hơn bất ai…

Ba năm , tôi đã đánh đổi những gì.

Đúng lúc , thoại trong túi áo rung .

một dãy số lạ.

Tôi nhíu mày, nhấn nghe.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Sau vang một giọng nam trầm thấp.

“…Minh Hy.”

hai chữ đơn giản.

Nhưng tôi vẫn nhận ra ngay.

Lục Sùng Ngôn.

Tôi không đáp.

Anh cũng không nói thêm.

Hai người lặng im như vậy gần nửa phút.

Cuối , tôi bình tĩnh cất lời:

“Nếu gọi để nói chuyện ly hôn, chúng ta đã ký xong rồi.”

“Nếu chuyện khác…”

“Tôi nghĩ giữa chúng ta không còn gì để nói.”

Dứt lời, tôi cúp máy.

Rồi thuận kéo số thoại vào danh sách chặn.

Lần này…

Tôi thật sự không muốn quay đầu nữa.

06.

Tôi vừa đặt thoại xuống thì Đội trưởng Trần đã tới.

anh ta?”

Tôi đầu.

“Ừ.”

“Muốn gọi không?”

Tôi mỉm cười, trực tiếp tắt nguồn thoại.

“Không cần.”

“Đã kết thúc rồi.”

Đội trưởng Trần nhìn tôi vài giây rồi bật cười.

“Xem ra lần này em thật sự buông được.”

Tôi cúi đầu nhìn nhẫn cưới vừa tháo khỏi ngón áp út.

Ba năm , tôi nghĩ cần mình đủ kiên nhẫn thì tảng băng nào cũng ngày tan chảy.

Đến hôm mới hiểu.

những người không lạnh.

hơi ấm của họ… dành cho mình.

Tôi tháo nhẫn xuống, đặt vào lòng bàn .

“Phiền anh giúp tôi một việc.”

Đội trưởng Trần nhận lấy.

“Muốn xử lý thế nào?”

“Tùy anh.”

“Bán cũng được.”

“Ném đi cũng được.”

“Từ về sau…”

“Tôi không cần nữa.”

Anh nhìn nhẫn thật lâu, cuối đầu.

“Được.”

Ngay lúc , một sĩ quan trẻ chạy tới.

“Chị Minh Hy!”

“Phòng làm việc đã dọn xong rồi.”

người đều đang chờ chị.”

Tôi hít một hơi thật sâu.

Lần này…

Tôi sẽ không vì bất kỳ ai mà rời khỏi nơi này nữa.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.