Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Công việc này không được thì tìm công việc khác, Cố Cẩn tôi từ trước đến chưa bao giờ là người có một con đường độc đạo để đi.
Tôi là đã rời xa cái vịnh tránh gió mà Giang Thịnh tạo ra tôi quá lâu rồi.
Đã quá lâu rồi tôi không một mình đối mặt hiện tàn khốc của cuộc đời.
Ngồi trong phòng nghỉ hơi máy lạnh phả ra quá mức buốt giá, hai chân tôi đã hoàn toàn tê dại. Tôi mở túi xách ra để kiểm tra đồ đạc.
Cuốn sổ hộ khẩu đã bị ngâm rã ra thành một đống giấy vụn, màn hình điện thoại vỡ nát, bấm nào không tài nào lên nguồn được nữa.
Không , không có hết.
Khi tôi quay trở lại căn hộ gần bệnh viện thì trời đã tối hẳn, cơn mưa vẫn tiếp tục rơi rớt không ngừng.
Mở cửa ra, luồng ánh sáng ấm màu vàng dịu hắt thẳng vào mặt.
Mùi thơm của thức lan tỏa khắp căn phòng, trong nồi đất bằng sứ trắng đang đựng món canh sườn hầm ngô và khoai mỡ, làn khói nóng hổi nghi ngút bốc lên.
Giang Thịnh từ trong bếp bước ra, trên eo vẫn thắt tạp dề in hình gấu con, ống tay áo xắn cao lên tận khuỷu tay.
Trông có buồn cười nhưng lại có vài phần đáng yêu.
Vừa nhìn thấy tôi đứng cửa, đồng tử của anh lập tức co rụt lại.
“Bảo bối?”
Giang Thịnh ngay lập tức chăn lông trên ghế sofa quấn chặt người tôi, một tay giơ lên vào trán tôi để kiểm tra nhiệt độ.
“Em đã đi đâu hả? Có em tự mình đi tìm đường về nhà cũ không? lại để bản thân ra nông nông nỗi này? Người ngợm lạnh ngắt hết cả rồi… Em đợi , anh đi xả nóng, em đi ngâm bồn tắm ấm người trước đã.”
Anh vừa quay người định đi.
Tôi đã đưa tay túm chặt sợi dây buộc tạp dề của anh.
Trái tim bị đông cứng suốt cả một buổi chiều, vào khoảnh khắc này, cùng nỗi tủi thân ngút ngàn dâng lên, hoàn toàn tan chảy ra thành .
“Giang Thịnh…”
Tầm nhìn nhòe đi, những giọt mắt cứ thi nhau rơi xuống, hoàn toàn không cách nào kìm nén được.
Tôi vùi mặt vào lồng ngực anh, khóc nấc lên thành tiếng đầy nghẹn ngào.
Giang Thịnh sững sờ một lát, ngay sau đó đôi cánh tay anh siết chặt tôi, trong giọng không giấu nổi vẻ đau lòng và tự trách vô vàn.
“Không rồi, không nữa rồi, có anh trai , anh trai em.”
Không anh trai, là người bạn đời cơ mà.
Anh là người chồng mà tôi đã từng hẹn ước trong hôn lễ, rằng bất kể tốt xấu, giàu nghèo, khỏe mạnh hay ốm đau bệnh tật, đều sẽ yêu thương và gắn bó bên nhau đến tận cùng của cuộc đời.
Tại tôi lại nhường anh một người phụ nữ khác chứ?
Vào khoảnh khắc này, bất kể Giang Thịnh đã làm ra chuyện , tôi đều tình nguyện tha thứ anh.
Tôi ngẩng lên, đôi mắt đẫm lệ nhìn anh chăm chú, tôi muốn ra sự thật rồi.
Tôi muốn rằng tôi chưa từng quên mất điều cả, và ngày tôi sự rất nhớ anh.
“Giang Thịnh, ra em——”
“Ơ, Tiểu Cẩn? Có chuyện này? lại để người ngợm dính đầy bùn đất kia?”
Nương theo tiếng nhìn sang, lại thấy Kiều Giai Ngọc đang từ trong phòng ngủ bước ra, trên người mặc một bộ đồ ngủ in hình gấu con, mái tóc dài buông xõa hờ hững.
đứng dưới ánh đèn màu vàng ấm , dáng vẻ đầy thư thái và ung dung.
Trông lúc này, giống nữ chủ nhân của căn nhà này hơn cả tôi.
“Giai Ngọc.”
Giang Thịnh theo bản năng nhíu mày, hơi nới lỏng vòng tay đang ôm tôi ra một : “Cơm vẫn chưa chín hẳn đâu, em có thể vào ngủ thêm một lát nữa.”
Kiều Giai Ngọc lè lưỡi tinh nghịch: “Lúc nào biết dỗ dành em, ngủ nữa là em biến thành xác ướp luôn đấy.”
lại quay sang giải thích tôi: “Chiều đáng lẽ ra làm cái xét nghiệm chọc hút kia rồi, nhưng sự sợ quá… A Thịnh liền an ủi bảo thôi để không làm nữa, hoãn sang ngày mai, tối về một đêm để thả lỏng tâm trạng.”
mỉm cười, mang theo áy náy.
“ nên A Thịnh mới về nấu cơm đấy, Tiểu Cẩn em vào cùng luôn đi? Sườn vẫn nhiều lắm.”
Tôi đứng chết trân tại chỗ, cảm thấy cơ thể lạnh toát từ trong ra ngoài.
Dường như nhận ra tôi đang run rẩy, Giang Thịnh cúi nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy vẻ lo lắng và bất an.
“Bảo bối, vừa rồi em muốn anh điều ? ra em làm ?”
“…Không có đâu.”
Tôi lùi lại một bước, thoát khỏi vòng ôm ấm của anh.
“Em bên ngoài rồi, em đi tắm rửa , hai người cứ đi.”
04.
Sáng ngày sau tỉnh dậy, trong nhà lại một mình tôi.
Trên bàn để lại một tờ giấy ghi chú do chính tay Giang Thịnh viết:
【Bảo bối, anh đưa Giai Ngọc đến bệnh viện. Trong tủ lạnh có cháo, em hâm nóng lại rồi hãy nhé.】
Tôi thẳng tay vứt tờ giấy ghi chú vào thùng rác, rồi liếc nhìn bầu trời âm u, xám xịt bên ngoài.
điện thoại được sạc pin suốt cả một đêm, tôi thử bật nguồn lại vài lần, không ngờ màn hình lại sáng lên thật.
nhưng đập vào mắt tôi lại là mấy cuộc gọi nhỡ.
Gọi lại theo số đó, hóa ra là phía đồn cảnh sát.
Thì ra ngày qua sau khi Ngụy Nhược Dương đấm gã tài xế hói , cộng thêm cả người đi đường cầm gạch đập xe, gã tài xế đã báo cảnh sát nên cả ba người đều bị giải về đồn.
Gã tài xế hói khăng khăng cắn ngược lại, bảo rằng qua trời mưa quá lớn, gã lái xe bình thường và hoàn toàn không nhìn thấy chỗ đó có vũng , Ngụy Nhược Dương và người đi đường kia là cố ý gây rối, tìm chuyện sinh sự.