“Tôi từng có một bạn đại học tên là Nhạc . Ngày xưa, người tôi thích lại thích cô , tôi có chút mâu thuẫn với cô ta. Nhưng mấy năm cô mất rồi. Mấy hôm tôi lại mơ thấy cô , bị cô mắng cho một trận, chất vấn tôi vì một người đàn ông mà cắt đứt với cô . Trong mơ bị cô đánh nữa, mà nhìn lại thì cũng đáng yêu phết.”
Nghe xong, sắc mặt Trần Tri Duật trầm xuống.
Không khí trong buổi tiệc cũng lạnh hẳn đi.
Ai cũng là người tinh ý, Hạ Lê nhanh chóng đoán mối quan hệ giữa tôi và Trần Tri Duật.
Vội vàng mang quà đến xin lỗi, lòng:
“Trần tổng, đó tôi không biết quan hệ giữa anh và Nhạc , sự thất lễ rồi, mong anh đừng giận.”
Trần Tri Duật cau mày:
“Tôi không giận cô.”
Anh nhấp một ngụm rượu.
“Tôi ghen với cô thôi.”
Tôi sợ anh nhớ tới tôi không dám bước vào giấc mơ anh.
Tôi sợ anh quên mất tôi, mỗi lần anh đến thăm mộ, tôi đều thấy hạnh phúc.
này, Trần Tri Duật gần thành kính mà cố gắng nắm tôi.
Nhưng chạm vào hư vô.
“ em chết, vì lại chia với anh?”
“……”
“Hoặc, để anh hỏi lại… Lương là ai?”
Cuối cùng…anh vẫn biết rồi.
Một sau.
“Lương là vị hôn phu cũ em.”
Năm thứ hai ở bên Trần Tri Duật, tôi cãi nhau một trận lớn với mình.
“Đây là hôn ước con có từ nhỏ, lại nói bỏ là bỏ được?”
Tôi lạnh:
“Con là con , mẹ con bị chọc tức đến c.h.ế.t vì ngoại tình, rồi thả con ở quê không ngó ngàng , sau đó lại vứt con vào trường nội trú, nuôi một đứa con không biết lễ phép, cũng là do nói bỏ là bỏ mà.”
Tôi không thích Lương .
Dù anh ta bảnh bao, nho nhã.
Nhưng ánh mắt anh ta luôn tối.
Tựa mực đen nhỏ vào nước, nhuộm đen mọi thứ.
Dù anh ta thích tôi, nhưng tôi vẫn luôn thấy anh ta không bằng Trần Tri Duật tôi.
Hôm đó, tôi bị đuổi khỏi nhà họ Lê.
Tất cả thẻ ngân hàng đều bị đóng băng.
Là sinh viên năm cuối, tôi chẳng lại .
Lương tìm đến tôi, anh ta đeo kính gọng vàng, mặc vest chỉnh tề, đưa tôi xem một xấp ảnh.
Là ảnh Trần Tri Duật chụp chung với một cô .
Tôi cau mày nhìn anh ta:
“Lương , anh là người tốt, nhưng tôi hiểu rõ con người Trần Tri Duật. Việc anh theo dõi anh thế này không được lịch sự.”
Nhưng tôi vẫn không ngăn nổi giác tủi thân.
Trong đó có một tấm, cô đó đang hôn Trần Tri Duật.
Vì vậy về nhà, tôi tỏ không vui.
giác bất an nuốt chửng tôi.
Tôi dứt khoát hỏi thẳng Trần Tri Duật:
“Anh đang muốn chia đúng không?”
“Em bị vậy?”
Tôi hừ lạnh:
“Không phải anh đã có người mới rồi ?”
“Em đang nói bậy vậy?”
Tôi ném cái cốc vào người anh:
“Em nhìn thấy hết rồi!”
Tiếng ly vỡ vang lên, mảnh thủy tinh cứa vào má anh.
Sắc mặt tôi tái đi, nhưng vẫn cố chấp không chịu nhận sai.
Mãi đến nghe tiếng đóng cửa, tôi mới ôm gối òa lên trên ghế sofa.
đến cạn kiệt sức lực, mới nghe thấy một tiếng thở dài khẽ.
Trần Tri Duật không rời đi.
Anh chẳng nói lời nào, bước đến tủ hộp , xử lý vết thương cho mình.
Tôi vội chụp bông gòn .
Trần Tri Duật cũng mặc kệ để tôi loay hoay.
Tôi nói: “Xin lỗi.”
Anh mới vòng ôm eo tôi, kéo tôi ngồi lên đùi anh.
“Lần sau thấy tủi thân, thì cứ luôn đi.”
Tôi không kìm được, dựa vào vai anh mà bật .
Trần Tri Duật bật bất lực.
“Không cần phải giả vờ dữ dằn đâu.”
Anh giải thích:
“Đó là một chị cấp trên khá quý anh. Dù cô có tình , nhưng anh từ chối rồi. Anh nói anh đã có bạn .”
“Dù thì…anh đâu có bán thân.”
“Cho …”
“Lê Nhạc , việc ở bên em là lựa chọn chính anh.”
