Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

15

Tôi cứ tưởng bữa ăn hôm nay với Tống Bách Xuyên sẽ yên bình và dễ chịu lắm cơ.

ngờ vừa ngồi thì phát hiện một trông rất quen.

Ồ, là hoa khôi hồi cấp ba của lớp tôi.

Vừa tôi, cô ta lật ngay một cú “roll mắt”.

ánh mắt lướt tới phía tôi – là Tống Bách Xuyên – cô ta lập tức trở nên e thẹn thẹn thùng.

Tốc độ thay đổi biểu cảm nhanh đến độ có so kè với ảo thuật biến mặt của Xuyên Kịch.

Tôi dĩ nhiên không thèm bắt chuyện, cứ thế ngồi .

Tống Bách Xuyên hình như không nhận sự hiện diện của cô ta.

Vì anh từ đầu đến giờ vẫn cứ tôi chằm chằm, ánh mắt ôn hòa sáng rõ, như phát sáng luôn vậy.

Cảm giác như hiểu lầm vụ thư tình hóa giải, anh chính thức… bật chế độ thả thính full công suất.

Không đúng.

Phải là từ cái lần tôi nhầm xe, anh bắt đầu như gỡ phong ấn.

Tôi mỉm cười, cúi đầu xem thực đơn.

Đúng lúc , bỗng trở nên náo loạn.

Giọng đàn ông bực bội vang :

“Hẹn hò làm quen với nhau, tôi mua túi cho cô, thế mà giờ cô lại lật kèo à?”

Hoa khôi lớp liếc tôi đầy hoảng loạn, rồi hạ giọng mắng lại:

bảo anh mua? Là anh tự mua đấy chứ!

“Còn nữa, buổi hẹn tôi vốn không muốn đến, tôi có bạn trai rồi!”

“Bạn trai cô đâu? Gọi đến đây! Không thì đền tiền cái túi cho tôi!”

“Anh ấy ở đây! Anh cứ chờ !”

Tôi âm thầm hóng drama thì hoa khôi lớp đột nhiên đứng phắt dậy, đi thẳng về phía tôi.

Tim tôi khẽ giật một cái.

Cô ta bước tới, đứng trước mặt Tống Bách Xuyên, giọng mềm nhũn như muốn tan chảy:

“Tống Bách Xuyên, có làm bạn trai em một lát không?

“Cái tên kia cứ bám lấy em hoài, em xin anh đấy…”

Tôi lập tức sầm mặt.

không .

Tống Bách Xuyên hơi nhướng mắt, liếc cô ta một cái, giọng lãnh đạm, đơn giản mà đau điếng:

“Cô là?”

Một câu ngắn ngủi.

Mà như đâm nguyên cây đao vào lòng ta.

Hoa khôi lớp cứng mặt trong thoáng chốc, rồi nhanh chóng lấy lại dáng vẻ đáng thương:

“Em là bạn học cấp ba của anh, lớp cạnh mà. Giúp em lần nhé, em mời anh ăn cơm!”

“Ồ.”

Tống Bách Xuyên đặt ly nước , tiếng cốc chạm mặt không quá lớn rất rõ ràng.

“Không giúp.

anh thích ngồi đây.”

16

hoa khôi lớp và tên đối tượng xem mắt của cô ta cãi nhau om sòm rồi bỏ đi, nhà hàng cuối cùng trở lại yên tĩnh.

Tôi cúi đầu ăn tiếp, trong lòng lăn tăn chẳng biết phải để phá vỡ cái bầu không khí quá mức… mờ ám .

Đúng lúc , điện thoại của Tống Bách Xuyên reo .

Đầu dây kia giọng rất gấp gáp, như có chuyện khẩn, thúc giục anh đi ngay.

Anh ừ một tiếng, gương mặt vẫn bình thản, cúp máy mà không giấu nổi sự thiếu kiên nhẫn.

vậy tôi liền chủ động tỏ ngoan ngoãn hiểu chuyện:

“Anh có việc thì cứ đi trước đi, em ở đây một mà.”

Dù sao tôi cần thở một chút, không thì bị anh “thả thính” đến tê liệt luôn mất.

Anh gật đầu, đứng dậy, rồi cúi .

Bóng anh đổ , tôi còn chưa kịp phản ứng thì bị anh cúi … hôn một cái.

Rất nhanh.

Nhẹ nhàng.

Mập mờ không vượt quá giới hạn.

tôi còn mơ màng chưa định thần lại, Tống Bách Xuyên đứng thẳng dậy, giọng dịu dàng:

“Anh thanh toán rồi, em cứ ăn từ từ.

“Tầm một tiếng nữa anh quay lại đón em.”

“Ơ… thật em tự về trường mà.”

Tôi líu ríu đáp lại.

“Anh không yên tâm. Cứ đợi anh, Lạc Lạc.”

Cách anh gọi tên tôi dịu dàng thân mật đến mức khiến tim tôi đập rộn, hai chân mềm nhũn, mặt thì đỏ bừng.

biết ngơ ngác gật đầu như cái máy.

anh rời đi, tôi vẫn còn trong trạng thái mộng du.

Tôi từng nghĩ, tình cảm của Tống Bách Xuyên dành cho tôi chắc là chút tiếc nuối thời niên thiếu – một đoạn tình đơn phương không hồi kết.

Không ngờ… lại sâu đậm và mãnh liệt đến vậy.

Thêm vào gương mặt như trúng vé số di truyền kia của anh…

Thật sự khiến ta không giữ bình tĩnh.

17

Tống Bách Xuyên quay lại rất nhanh.

Vừa hay tôi ăn xong, nên lững thững cửa nhà hàng chờ anh.

Không ngờ lại đụng mặt hoa khôi lớp vẫn chưa rời đi.

Tóc và áo quần cô ta hơi rối, chẳng khác vừa ẩu đả xong.

tôi, cô ta lập tức vuốt tóc, còn cố tình khoe cái túi hàng hiệu đeo trên .

Cảm giác… ngu ngơ cứ tưởng khôn.

Tôi không có hứng bắt chuyện, định quay đi thì cô ta chủ động lại gần.

Lạc Lạc, sao ngồi một thế? Tống Bách Xuyên đâu rồi?”

Tôi giả vờ không , nhấc chân chuẩn bị đi.

ngờ cô ta lại túm tôi lại, đột nhiên nổi đóa.

“Lạc Lạc, tớ ghét nhất cái kiểu giả thanh cao của cậu đấy!

“Cậu căn bản không thích Tống Bách Xuyên, vậy cớ còn cố tình dây dưa với anh ấy?!

“Cậu có nhường anh ấy cho tớ không?!”

xong tôi … hoang mang.

bị sao vậy?

đường không mang não à?

“Thứ nhất, anh ấy đâu phải món đồ mà nhường với chả không nhường.

“Thứ hai…”

Tôi giật khỏi cô ta, nghiêm túc mà đầy nghi hoặc hỏi lại:

bảo tôi không thích anh ấy?”

Vừa dứt lời thì phía vang một giọng quen thuộc, trầm thấp mà không giấu nổi vui sướng:

“Lạc Lạc… là thật hả em?”

!!

Tôi giật .

Không phải chứ?

Anh phải chọn đúng cái thời điểm xấu hổ mà xuất hiện sao?

định gào thét trong đầu thì Tống Bách Xuyên đến tôi, thân mật nắm lấy tôi, ánh mắt rực sáng.

“Anh rồi.”

“Ờ… thì thôi.”

Tôi thở dài u oán, không hề rút khỏi anh.

Tống Bách Xuyên bật cười khẽ, rồi nhanh chóng thu lại vẻ dịu dàng, quay sang hoa khôi lớp.

Ánh mắt anh lạnh lẽo, chứa đầy sự cảnh cáo.

“Cô nghĩ tôi sẽ cô thêm một cái nữa à?

“Cô nghĩ là cái ?”

Sắc mặt hoa khôi biến đổi liên tục, cuối cùng hậm hực quay đi, còn không quên lườm tôi thêm mấy cái.

Tôi vô tội nhún vai.

Tống Bách Xuyên vuốt nhẹ mặt tôi, nắm tôi đi về phía chiếc xe đậu kia đường.

Xe cộ hơi đông, anh dứt khoát vòng qua eo tôi, bảo vệ tôi trong lòng .

Đột nhiên, anh hỏi một câu:

“Lạc Lạc, hồi cấp ba em có từng biết đến anh không?”

Tôi đáp chắc như đinh đóng cột:

“Chắc chắn là biết.”

Bởi vì… không không rung động trước Tống Bách Xuyên.

là lúc , tôi quên.

từ bây giờ, tôi sẽ nhớ mãi mãi.

(Toàn văn kết thúc).


 

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.