Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7psAsKVepc

Khăn Giấy Rút 1280 Tờ Treo Tường Bông Sen Vàng - BỊCH TO
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Xác nhận xong, tôi chợt nhớ điện thoại cũ được liên kết nền tảng bất động sản, ngân hàng hoặc hệ thống của Cục Giáo dục.
Vài năm trước, để đóng tiền điện nước cho căn nhà cũ, tôi đăng ký một thẻ SIM phụ.
Sau này không dùng nữa, Lục Cảnh Xuyên nói tiện tay đóng tiền giúp tôi đã lấy thẻ .
Tôi báo mất.
Nhưng hệ thống lại thông báo thẻ đó đã nhận mã xác minh sáng nay.
Sau lưng tôi toát ra một lớp mồ hôi lạnh.
Trước khi về nhà, tôi tập thể Vân Miên.
Căn nhà cũ đã được cho thuê nửa năm.
Người thuê tên , sống cùng cậu con trai sáu tuổi tên Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo và Chanh Chanh quen nhau từ nhỏ, trước hai đứa thường chơi cùng nhau dưới sân.
Khi tôi gõ cửa, đang phơi quần áo.
Nhìn thấy tôi, vẻ mặt cô ấy hơi hoảng hốt.
“Chị Mạnh, sao chị lại ?”
Tôi nhìn trong nhà.
Tiểu Bảo đang ngồi trước bàn tập viết.
Trên tường dán một tờ quảng cáo tuyển sinh của Tiểu học Một thành phố.
Trái tim tôi chìm xuống.
Chẳng lẽ là cô ấy?
“Cô cũng cho Tiểu Bảo học Tiểu học Một sao?”
cười ngượng ngùng.
“Ai mà chẳng chứ? Nhưng chúng tôi không có nhà, cũng không có hộ khẩu ở , chỉ xem thử thôi.”
Cô ấy rót nước cho tôi, do dự lâu rồi vẫn lên tiếng.
“Chị Mạnh, thật ra hai ngày trước anh Lục đã .”
“Anh ta nói gì?”
“Anh ấy nói hai người bán nhà, bảo tôi tốt nhất chuyển trước cuối tháng.”
Cô ấy cúi đầu.
“Anh ấy nói sau này căn nhà đổi chủ, tôi có thể tiếp tục thuê hay không cũng khó nói.”
“Anh ta có bảo cô tôi bán không?”
Sắc mặt trắng bệch.
“Anh ấy nói một câu. Anh ấy nói chị nhớ cũ, bảo tôi giúp chị, nói căn nhà đã quá cũ rồi, bán được chín mươi chín nghìn đã là tốt.”
Tôi nhìn chằm chằm cô ấy.
“Vậy hôm nay cô cũng tôi bán sao?”
sốt ruột.
“Chị Mạnh, tôi chị bán!”
Tôi sửng sốt.
Cô ấy tháo tờ quảng cáo tuyển sinh trên tường xuống.
“Hôm qua tôi mới nghe hàng xóm nói này có thể sẽ được phân Tiểu học Một. Tôi nghĩ hộ khẩu của Chanh Chanh nhà chị vẫn ở , nếu bán căn nhà thì đáng tiếc quá.”
Cô ấy cười khổ.
“Tiểu Bảo không có hưởng như vậy. Tôi sẽ không cướp đường của con nhà người khác.”
Tôi nhìn cô ấy, không biết có hoàn toàn tin tưởng hay không.
Đúng lúc đó, bình luận lại xuất hiện.
【Cô ấy không phải người ngoại tình chồng cô.】
【Người thực sự cướp suất học đang giữ thẻ SIM cũ của cô.】
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Không phải .
Vậy Tần Hiểu Hiểu thì sao?
Tôi ra khỏi dân cư, Tần Hiểu Hiểu lại gọi điện tới.
“Chi Chi, rồi mình suy nghĩ lại rồi. Cậu không bán cũng đúng.”
“Bên Tiểu học Một hình như thật sự có động tĩnh. Một đồng nghiệp của mình nói vực tuyển sinh ở nhà máy cũ có thay đổi.”
Tôi im lặng nghe cô ấy nói.
Giọng cô ấy gấp gáp.
“Cậu mau cất kỹ sổ hộ khẩu, để Lục Cảnh Xuyên lấy rồi tùy tiện chuyển hộ khẩu.”
“ rồi mình cậu là vì sợ cậu cãi nhau anh ta rồi chịu thiệt, chứ không phải cậu bán nhà.”
Tôi siết chặt điện thoại.
“Hiểu Hiểu, sao cậu biết anh ta động hộ khẩu?”
Cô ấy sửng sốt.
“ chồng cậu gọi cho mình mà. Bà ấy nói cậu vì một căn nhà mà cãi nhau Cảnh Xuyên, bảo mình cậu. Bà ấy nói chuyển hộ khẩu của Chanh Chanh sang nhà bà ấy.”
Tôi nhắm mắt lại.
Tần Hiểu Hiểu cũng không phải.
Người thực sự đứng sau này rốt cuộc là ai?
3
Buổi tối, bước nhà, tôi đã thấy chồng Tào Thục Trân ngồi trên ghế sofa đợi tôi.
Trên bàn đặt một tờ đơn xin chuyển hộ khẩu.
Tên của Chanh Chanh đã được điền sẵn.
mở miệng, bà ta đã nói:
“Đưa sổ hộ khẩu cho .”
Động tác thay giày của tôi dừng lại.
Lục Cảnh Xuyên từ trong bếp bước ra, giọng nói hiếm khi dịu dàng.
“Mạnh Chi, nếu không nỡ bán nhà thì có thể tạm thời để đó.”
“Nhưng hộ khẩu của Chanh Chanh tốt nhất chuyển sang chỗ anh. dân cư bên đó mới hơn, xét duyệt cũng ổn hơn.”
Tào Thục Trân tiếp lời:
“Đúng vậy. Căn nhà cũ con cũng không ở. lúc người ta kiểm tra nơi ở thực tế thì phải làm sao? làm chậm trễ việc học của con bé.”
Tôi nhìn bọn họ.
“Ai nói hai người rằng chuyển hộ khẩu sẽ ổn hơn?”
Lục Cảnh Xuyên nói:
“Bạch Vi xử lý nhiều khách mua nhà vì học. Cô ấy hiểu hơn .”
Bình luận xuất hiện.
【Nhà và hộ khẩu đồng nhất sẽ được ưu tiên.】
【Chuyển hộ khẩu , Chanh Chanh coi như mất một nửa cơ hội.】
【 giao sổ hộ khẩu, căn cước, cũng đưa ảnh của đứa trẻ.】
Tôi đặt túi ra phía sau.
“Tôi không chuyển. Hộ khẩu của Chanh Chanh sẽ ở nguyên đó.”
Tào Thục Trân sa sầm mặt.
“Con không biết điều. Cảnh Xuyên làm tất cả cũng vì gia đình này.”
“Gia đình nào?”
Trong phòng im lặng một giây.
Lục Cảnh Xuyên cau mày.
“ có ý gì?”
“Tôi chỉ hỏi thôi.”
Anh ta nhìn chằm chằm tôi.
“Mạnh Chi, hôm nay không bình thường.”
Tôi cũng nhìn thẳng anh ta.
“Anh không bình thường hơn.”
Đúng lúc đó, cô , giáo viên chủ nhiệm ở mẫu giáo, gửi tin nhắn cho tôi.
【 Chanh Chanh, ngày mai cần xét duyệt trước hồ sơ nhập học, bao gồm trang hộ khẩu của bé và thông tin bất động sản. Chị có tiện chụp gửi cho tôi không?】
Tim tôi thắt lại.
Tại sao giáo viên mẫu giáo cũng đòi tài liệu?
Trước chưa có thông báo nào như vậy.
Cô năm nay khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, khuôn mặt thanh tú, nói dịu dàng.
Cô ấy đặc biệt quan tâm Chanh Chanh.
Lục Cảnh Xuyên vài lần đưa đón con, mỗi lần đều trò cô ấy tự nhiên.
Tôi đột nhiên nhớ buổi họp phụ huynh tháng trước, cô hỏi tôi:
“Hộ khẩu của Chanh Chanh có phải ở bên Vân Miên không?”
Lúc đó tôi không suy nghĩ nhiều.
Bây giờ nhớ lại, tại sao cô ấy lại hỏi đó?
Có thể là cô ấy không?
Cô ấy nắm trong tay tài liệu của trẻ , cũng hiểu chính sách chuyển tiếp từ mẫu giáo lên tiểu học.
Nếu cô ấy có một đứa con trai…
Tôi cầm điện thoại, lòng bàn tay dần toát mồ hôi.
Tào Thục Trân nhìn thấy tin nhắn, nói:
“Giáo viên đã yêu cầu rồi, con không mau chụp gửi ?”
Tôi không chụp.
Tôi trực tiếp gọi điện cho Nhụy.
“Cô , việc xét duyệt hồ sơ nhập học chẳng phải được nộp thống nhất trên nền tảng của Cục Giáo dục sao? Tại sao lại phải chụp gửi cho cô?”
Đầu dây bên kia sửng sốt.
“ Chanh Chanh, không phải tôi cần. Chiều nay bố Chanh Chanh gọi điện cho tôi, nói hai người không sắp xếp rõ được tài liệu bảo tôi nhắc chị.”
Tôi nhìn về phía Lục Cảnh Xuyên.
Sắc mặt anh ta hơi cứng lại.
Nhụy tiếp tục nói:
“Tôi cũng cảm thấy kỳ lạ mới hỏi riêng chị. Theo quy , mẫu giáo không thu ảnh giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà của phụ huynh. Chị tuyệt đối tùy tiện gửi.”
Trong lòng tôi thả lỏng.
Không phải cô ấy.
Lục Cảnh Xuyên đã lợi dụng cô ấy để thăm dò tôi.
Tôi cúp điện thoại.