Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

bữa tiệc mừng con trai kế thừa sản của gia tộc tôi, chồng tôi đột nhiên nói một câu xin lỗi.

“Thật ra đứa con nuôi là con của anh cả và chị dâu. Đứa trẻ bị não vì sốt cao không được chữa trị kịp thời kia mới là con trai của chúng ta!”

“Anh không muốn con của anh trai mình thiếu thốn tình cha. Vừa hay hai người lại con cùng ngày, anh cũng không còn cách nào khác.”

Nghe xong, người chị dâu góa chồng giả tạo lập tức xin lỗi tôi.

Chị ta làm bộ làm tịch lau nước mắt, nói rằng mình hoàn toàn không biết chuyện.

Mẹ chồng cũng giả vờ như vừa mới biết, bắt đầu đứng ra giảng hòa.

Bà ta nói dù con của tôi cũng bị não, không thể thừa kế gia sản. Để cháu trai thừa kế thì cũng coi như của cải không rơi vào tay người ngoài.

Thấy tôi đứng im không nói một lời, chồng tôi càng được đà ép con trai và con dâu gọi người chị dâu góa chồng kia là mẹ.

“Mẹ của con nhiều qua xử với con tốt như vậy, lại còn vì bố và mẹ nuôi của con phải chia lìa máu mủ. Con nhất định phải xử tốt với bà .”

“Còn mẹ nuôi của con, sau này bà dẫn theo con trai của mình sống thật tốt.”

Chỉ cần là người bình thường có thể nghe ra tất cả chuyện này là âm mưu của chồng tôi.

Nhưng tôi, người trực tiếp bị hại, chẳng những không hề tức giận còn mỉm cười đỡ chồng đứng dậy.

“Trùng hợp quá nhỉ?”

“Trước đây anh suốt ngày nói con của anh cả đáng thương, nên tôi cũng đã hai đứa trẻ với nhau!”

Một:

Sau chính thức tiếp nhận vị trí người đứng đầu Tập đoàn Thẩm thị tôi từng đảm nhiệm, con trai và con dâu nâng ly rượu, cảm ơn tôi trước mặt đông đảo họ hàng, bạn bè và tác làm ăn.

“Cảm ơn mẹ đã tận tâm bồi dưỡng chúng con suốt nhiều qua.”

“Chúng con nhất định cố gắng đưa Tập đoàn Thẩm thị ngày càng mạnh.”

Tôi rưng rưng nước mắt, xúc động gật đầu.

Nhưng chồng tôi, Đoàn Triệu Minh, lại thở dài, hết sức mất hứng cắt ngang chúng tôi.

“Thời Thừa, người con thực sự nên cảm ơn là bác gái của con.”

“Nếu không có bà , con không thể nào có cơ hội tiếp quản Tập đoàn Thẩm thị.”

Lời này vừa được nói ra, tất cả mọi người sững sờ.

Ai cũng biết Thẩm Thời Thừa có thể tiếp quản Tập đoàn Thẩm thị chỉ vì nó là con trai của tôi, Thẩm Ngữ Phù. Chuyện này có thể liên quan đến người chị dâu góa chồng của tôi là ?

Nhưng chưa kịp để mọi người suy nghĩ kỹ, Đoàn Triệu Minh đã quỳ xuống trước mặt tôi.

“Ngữ Phù, anh xin lỗi.”

“Thật ra Thời Thừa không phải con trai của chúng ta. Nó là con của anh cả và chị dâu.”

Tôi kinh hãi đến mức không nói nên lời, loạng choạng lùi về sau hai bước.

Con dâu nhanh tay đỡ lấy tôi, để tôi ngồi xuống ghế. Nó và Thẩm Thời Thừa đứng hai bên cạnh tôi, khiến tôi cảm thấy vững lòng hơn.

Sắc mặt hai đứa không tốt, lạnh giọng chất vấn:

“Bố, lời này của bố có gì?”

Dường như Đoàn Triệu Minh đã đoán trước xảy ra tình huống này.

Nhưng ta không quan tâm, chỉ tiếp tôi, vẻ mặt áy náy giải thích:

đó hai người con cùng ngày. Anh thương Thời Thừa vừa ra đã không có bố nên đã hai đứa trẻ với nhau.”

“Nhưng bây giờ con dâu của chúng ta đã thai, anh buộc phải nói chuyện này ra.”

“Dù đứa con duy nhất của anh cả đã họ Thẩm theo rồi. Anh không thể để cháu của anh cả tiếp họ Thẩm được. Nếu làm như vậy, sau này anh còn mặt mũi nào xuống suối vàng gặp anh ?”

Hai:

Nói xong những lời này, dường như sợ mọi người không tin, Đoàn Triệu Minh còn cố lấy ra một đoạn video cũ kỹ, mờ nhòe để chứng minh ta thật sự đã hai đứa trẻ.

chốc lát, hiện trường bữa tiệc vốn đang yên tĩnh lập tức vang lên đủ loại tiếng bàn tán.

Tất cả mọi người cảm thấy người con rể ở rể Đoàn Triệu Minh đã nhẫn nhục chịu đựng hơn hai mươi chỉ để chờ ngày hôm nay. Vì vậy, ai nấy không tiếc lời chửi mắng, khiến ta không ngẩng đầu lên nổi.

Người chị dâu góa chồng đứng bên cạnh nghe xong, vội vàng bày ra vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa vui mừng vô cùng đúng lúc.

Bất cứ ai thấy cũng cảm thấy chị ta đang tức giận vì Đoàn Triệu Minh âm thầm con, đồng thời lại vui mừng vì con trai của mình xuất sắc đến vậy.

Vẻ mặt này nếu không luyện tập hàng trăm lần thì không thể nào diễn được.

“Triệu Minh, chú hồ đồ quá!”

“Chú thương cháu trai thì cứ xử tốt với nó là được, có thể làm ra chuyện con như vậy?”

với chị, đứa trẻ nào do chị nuôi thì chính là con trai của chị. Nhưng Ngữ Phù là người làm kinh doanh, có thể chấp nhận chuyện này?”

Mẹ chồng tôi, Đặng Tố Phân, thì ra sức véo đùi mình để không bật cười thành tiếng.

“Chuyện cũng đã xảy ra rồi, tiếp tranh luận đúng sai chẳng còn nghĩa gì.”

“Theo tôi thấy, đây cũng không hẳn là chuyện xấu. Con của Ngữ Phù bị não, không thể thừa kế gia sản. Thời Thừa thông minh như vậy, vừa hay có thể thừa kế.”

“Mặc dù gia sản này thuộc về nhà họ Thẩm, nhưng nhà họ Thẩm và nhà họ Đoàn là thông gia, vốn dĩ đã là người một nhà, không cần phải phân chia rõ ràng như vậy.”

Bố mẹ tôi càng tức giận không nhẹ.

Họ lập tức tát Đoàn Triệu Minh mấy cái.

“Đoàn Triệu Minh, cậu đừng tưởng chúng tôi ngu.”

“Bớt giả vờ vô tội ở đây đi. Cậu cố hai đứa trẻ, thứ cậu nhắm đến chính là sản của nhà họ Thẩm chúng tôi.”

“Nếu không, tại cậu không nói sớm, cũng chẳng nói muộn, lại nhất định phải chờ đến ngày Thời Thừa thừa kế gia sản mới nói?”

Ba:

Đoàn Triệu Minh ôm mặt.

Sự uy nghiêm nhiều của bố mẹ tôi khiến ta không dám phản bác, nhưng giọng nói vẫn theo một chút mất kiên nhẫn.

“Ngữ Phù, khuyên bố mẹ giúp anh đi. Mọi người thật sự không thể hiểu lầm anh như vậy.”

“Anh chỉ muốn làm một chuyện tốt, muốn đợi và Thời Thừa có tình cảm rồi mới nói cho biết. Nhưng anh không ngờ con của chúng ta lại bị não. còn chưa hết tháng ở cữ, nếu anh nói cho biết, có thể chấp nhận được?”

Nhưng bây giờ nói ra, không chỉ tôi và bố mẹ tôi không thể chấp nhận, ngay cả con trai và con dâu cũng không chấp nhận nổi.

Sắc mặt hai đứa lạnh lùng, hoàn toàn không để đến lời của Đoàn Triệu Minh, thậm chí còn ta bằng ánh mắt khinh bỉ.

Đây là chuyện Đoàn Triệu Minh không ngờ tới.

Từ nhỏ đến , ta không ít lần nói những lời tốt đẹp về trước mặt Thẩm Thời Thừa. Những lời đó vốn được chuẩn bị cho ngày hôm nay, nhưng ta không ngờ Thẩm Thời Thừa hoàn toàn không mắc bẫy.

Vì vậy, giọng điệu của ta cũng trở nên khó nghe.

“Thẩm Thời Thừa, mặc dù con họ Thẩm, nhưng xương cốt con chảy dòng máu của nhà họ Đoàn và nhà họ .”

“Con không thể vì nhà họ Thẩm giàu hơn nói ra những lời vong ân bội nghĩa như vậy.”

“Đừng quên chuyện này, mẹ và mẹ nuôi của con là người bị hại, còn con mới là người được lợi.”

“Bây giờ con là người quyết định mọi chuyện nhà họ Thẩm. Con hoàn toàn có thể nhận cả hai người mẹ, hiếu thuận với cả hai, chỉ là cách hiếu thuận có thể khác nhau. Trời đất có đến đâu cũng không bằng tình thân thịt.”

Sau ta nói xong, cũng quỳ xuống trước mặt tôi.

“Ngữ Phù, với , Thời Thừa chỉ là một công cụ, nhưng nó lại là đứa con có chung huyết thống với tôi.”

“Suốt bao nhiêu qua, tôi vẫn luôn cho rằng con trai mình bị não, theo nó chịu đủ mọi giày vò. Tất cả những đau khổ là tôi chịu thay . Nhưng tôi không trách . Tôi chỉ cầu xin trả Thời Thừa lại cho tôi.”

“Còn sản của nhà họ Thẩm, hoàn toàn có thể thu hồi, không cho Thời Thừa thừa kế nữa.”

Bốn:

Tôi liên cười lạnh.

Tôi hoàn toàn không bất ngờ trước những chuyện xảy ra hôm nay.

Những lời nói cũng không phải vì chị ta chỉ muốn có con trai không muốn tiền.

Chị ta không ngốc.

Thay người lãnh đạo doanh không đơn giản như thay một bộ bàn ghế. Thẩm Thời Thừa đã làm việc công ty nhiều , không phải chỉ cần một hai câu của tôi là có thể đuổi nó đi.

Cho dù tôi thật sự đuổi Thẩm Thời Thừa ra khỏi nhà họ Thẩm, công ty cũng bị tổn thất nghiêm trọng.

Huống chi tôi còn phải đón “con trai ” về nhà.

tất cả mọi người biết người thừa kế tiếp theo của nhà họ Thẩm là một người bị não.

Tuổi tôi cũng không còn trẻ, không thể tiếp mạo hiểm tính mạng để con. Vì vậy, cho dù tôi có tài giỏi đến đâu cũng không thể ngăn sản nhà họ Thẩm bị các doanh khác nuốt chửng vì không có người thừa kế.

Cách tốt nhất hiện giờ là tôi chấp nhận để Thẩm Thời Thừa tiếp thừa kế nhà họ Thẩm, hoặc cầu xin nó thêm đứa con thứ hai, tiếp họ Thẩm, đời đời nối tiếp nhà họ Thẩm.

Dù thế nào đi nữa, nhà họ Thẩm chắc chắn bị tổn thất nặng nề.

Nhưng tôi không lên tiếng.

Tôi chỉ Thẩm Thời Thừa đứng bên cạnh.

“Thời Thừa, con thấy chuyện này thế nào?”

Thẩm Thời Thừa không thể nhịn được nữa.

Nó được tôi dạy dỗ từ nhỏ, không phải kẻ ngốc, đương nhiên ra đây là một âm mưu.

Ba người Đoàn Triệu Minh biết rõ thay người lãnh đạo không đơn giản như thay bàn ghế, cũng chính vì biết điều đó nên họ mới cố chọn ngày hôm nay để công bố.

mắt Thẩm Thời Thừa, nó chỉ có một người mẹ là tôi.

Vì vậy, lời nói của nó cũng không hề khách sáo.

“Cho dù bố nói gì, con cũng không tin.”

“Mọi người cố tính kế mẹ con, tính kế sản của nhà họ Thẩm.”

“Chẳng trách từ nhỏ con đã cảm thấy có gì đó không đúng. Mẹ con thấy bác còn trẻ, từng khuyên bác tái giá, nhưng bác nhất quyết không chịu.”

“Còn nữa, từ nhỏ đến bác luôn xử với con tốt như vậy. Hóa ra bác đã sớm biết chuyện con, chỉ chờ đến con biết mình là con của bác thì giúp mọi người cùng nhau tính kế mẹ con!”

“Mọi người thật ghê tởm.”

:

Những lời của Thẩm Thời Thừa trực tiếp xé nát lớp vải che giấu cuối cùng của ba người họ.

liên lắc đầu.

“Không phải.”

“Bác xử tốt với con chỉ vì bác tưởng con trai mình bị não. Mỗi thấy con khỏe mạnh, bác luôn có cảm giác như đang thấy con trai mình.”

“Bây giờ nghĩ lại, có lẽ đây chính là tình cảm gắn kết giữa mẹ và con.”

Lời này nói ra đến ma quỷ cũng không tin.

Đặc biệt là tôi.

thời gian ở cữ, vì bị khó nên tôi không hiểu rõ chuyện đứa trẻ kia bị não.

Nhưng sau tôi hết tháng ở cữ, mẹ tôi từng nhắc đến chuyện này.

“Con và chị dâu con cùng ngày. Chúng ta cũng đặc biệt sắp xếp cho ta phòng và người chăm sóc ở cữ giống hệt con. Nhưng không biết chị dâu và mẹ chồng con bị làm , chẳng tin tưởng bất kỳ ai, chỉ chịu tự mình chăm sóc đứa trẻ.”

“Thời tiết nóng như vậy họ nhất quyết không bật điều hòa, khiến đứa trẻ sốt cao.”

“Mặc dù chúng ta đã giúp tìm người cấp cứu, nhưng vẫn quá muộn. Não của đứa trẻ đã bị tổn thương, không thể hồi phục được nữa.”

Kết hợp với tình hình hiện tại, tôi càng có thể khẳng định họ đã cố làm như vậy.

Họ muốn hủy hoại con của tôi, khiến tôi buộc phải phụ thuộc vào con của họ.

Nhưng Đặng Tố Phân không biết những điều tôi đang nghĩ. Bà ta chỉ đau lòng , nắm tay Thẩm Thời Thừa khuyên nhủ:

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.