Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Cô ta cúi gằm không nói , nước lã chã rơi.

Manh chướng xen vào: “Khương Niệm cô vừa thôi, cô ta rồi còn mạnh mồm à?”

Tôi quay đầu nhìn cô ta: “Cô bảo tôi của cô ta, thế tôi cô, cô có cô ta là ai không?”

Manh ngớ : “Không cô sao?”

“Đúng, là tôi. Vậy cô có họ quen nhau bao lâu rồi không? Tôi và tôi cưới nhau bao lâu rồi? Cô có tôi và cô ta rốt có quan hệ không?”

Manh bị tôi cho á khẩu, quay sang nhìn .

vội vàng lau nước : “Chị dâu, chị đừng khó mọi , là lỗi của em, em không nên tới công ty này …”

“Cô đừng có hở là nhận lỗi.” Tôi nói, “Cô cứ nói rõ ràng trước mọi đi, tôi rốt của cô hay không.”

Cô ta ngẩng đầu lên, dùng ánh đẫm lệ nhìn tôi, môi run run, nhưng không thốt nên lời.

“Không nói được đúng không?” Tôi mỉm cười: “Vậy để tôi nói thay cô. tôi , là ân nhân của bố cô, tài trợ cho cô đi học, mua nhà cho nhà cô, trả nợ cờ bạc cho nhà cô. Cô gọi anh ấy là ‘anh ’, anh ấy tài trợ cho cô xuất phát từ sự ơn đối với bố cô, vậy mà thôi. Còn chuyện giữa tôi và anh ấy, chúng tôi là vợ hợp pháp, đăng ký kết hôn và tổ chức đám cưới đàng hoàng. Cô bảo tôi cô, xin , cô trở thành gái của anh ấy từ lúc nào thế?”

Cả phòng trà yên tĩnh mức nghe rõ cả tiếng kim rơi.

Sắc Manh hết xanh trắng, lườm : “Cô ta nói là thật à?”

Nước tuôn trào dữ dội hơn: “Em không có đó… Em là…”

là cái ?” Tôi ép .

Cô ta cuối cùng cũng không nói được một lời, bưng bỏ chạy ngoài.

**Chương 8**

Sau vụ này, sống của ở công ty chẳng còn dễ chịu nữa.

Không vì những lời tôi nói, mà là vì các đồng nghiệp phát hiện cái gọi là “chống lưng” của cô ta hoàn toàn là bịp bợm.

Cô ta không con gái sếp, cũng chẳng họ hàng của giám đốc nào cả, là một sinh viên nghèo sống dựa vào tiền tài trợ.

Những trước đây luôn xum xoe nịnh bợ cô ta, thái độ quay ngoắt 180 độ.

Nhưng không hạng dễ dàng bỏ .

Cô ta đổi chiến thuật – không quậy ở công ty nữa, chuyển sang hạ thủ .

Cô ta bắt đầu nhắn tin liên tục cho , nội dung từ “Anh ơi hôm nay trời lạnh nhớ mặc thêm áo nhé” cho “Anh ơi em vừa gặp ác mộng thấy anh xảy chuyện, em sợ muốn chết”, đủ mọi kiểu quan tâm hoa lá cành.

không đáp một chữ nào, nhưng cô ta vẫn ảo tưởng mà tiếp tục không mệt.

Có lần tôi ngồi ngay cạnh anh, thấy cô ta gửi tới một tin nhắn thoại, bấm vào nghe thì vang lên giọng nói nức nở: “Anh ơi, bố em gánh nợ cờ bạc, bị ta chặn ngay trước cửa nhà rồi, cầu xin anh giúp em với, em hết cách thật rồi…”

không đổi sắc nghe xong, nhắn đúng một câu: “Tôi giúp rất nhiều lần rồi, cô tự đi mà nghĩ cách.”

Bên kia im lặng một hồi lâu, gửi tiếp một tin: “Anh ơi, anh không thèm quan tâm em nữa sao?”

“Tôi tài trợ cô đi học, đây tròn nghĩa vụ rồi. Những việc khác, không liên quan tôi.”

Lần này, cô ta không phản hồi nữa.

Tôi cứ tưởng cô ta chịu dừng bước.

Nhưng tôi lầm.

**Chương 9**

Một buổi tối một tuần sau đó, nghe xong một điện thoại, sắc liền trầm hẳn xuống.

“Sao thế anh?” Tôi .

Kiến Quốc bị bắt rồi.”

“Cái cơ?”

“Tội buôn bán trẻ em.” Anh đặt điện thoại xuống, ánh lạnh lẽo: “Chứng cứ rành rành, bắt quả tang tại trận.”

Tôi ngỡ ngàng: “Vậy là ông ta thực sự…”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.