Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Đúng lúc ấy thoại anh rung lên. Là một thông báo Moments. đăng là Hoắc Tiểu Nghiên. Trong ảnh, cô ta ăn tối cùng bạn bè. Bài đăng mới nhưng địa điểm lại khiến Cố Cảnh Thâm khựng lại. Anh chợt nhớ từng nhìn bài đăng cũ ở đây. Một ý nghĩ lóe lên, anh tức kéo xuống những bài viết vài tháng trước. Rồi đột nhiên một video hiện ra. đăng…chính là đêm Tô Vãn nhập viện. Video quay cảnh cả nhóm cụng ly cười nói. Tiếng Hoắc Tiểu Nghiên vang lên rõ.
– Nào! Ăn tiếp đi!
Ở góc video, thời gian hiển thị 20:47. Cố Cảnh Thâm c.h.ế.t lặng. Tám giờ bốn mươi bảy chính là lúc Hoắc Tiểu Nghiên gọi cho anh, lóc nói đau bụng không đứng dậy . Trong khi thực tế cô ta ngồi ăn lẩu, cười vui vẻ. Bàn tay Cố Cảnh Thâm siết c.h.ặ.t thoại. Các khớp ngón tay trắng bệch. Lần đầu tiên trong đời anh cảm một nỗi sợ chưa từng . Nếu…đêm đó Tiểu Nghiên nói dối. Vậy còn Tô Vãn? ấy…rốt cuộc cô đã trải qua những ? Đúng lúc ấy một tin nhắn Hoắc Tiểu Nghiên gửi tới.
“Anh, em nhớ anh. Mai gặp nhau nhé? Em giải thích với anh.”
Cố Cảnh Thâm nhìn dòng chữ, ánh mắt dần. Anh chậm rãi gõ lại bốn chữ.
“Được. Gặp đi.”
Lần này không để dỗ dành. Mà là…đòi lại toàn bộ sự thật. sau, đúng ba giờ chiều Cố Cảnh Thâm xuất hiện tại quán cà phê mà Hoắc Tiểu Nghiên hẹn. Cô ta đã ngồi đợi trước. Vừa nhìn anh hai mắt tức sáng lên.
– Anh. Em anh đến.
Cố Cảnh Thâm kéo ghế ngồi xuống, gương mặt nhạt không còn chút dịu dàng nào trước. Hoắc Tiểu Nghiên vẫn cười đưa thực đơn tới.
– Anh uống Americano nhé? Em nhớ anh thích…
– Không .
Anh cắt ngang. Không khí tức trở nên ngượng ngập. Tiểu Nghiên c.ắ.n nhỏ giọng hỏi.
– Anh…vẫn còn giận chuyện trước ?
Cố Cảnh Thâm nhìn cô, giọng bình tĩnh đến đáng sợ.
– Anh chỉ hỏi một lần. Vãn Vãn nhập viện em ở đâu?
Nụ cười trên mặt Tiểu Nghiên cứng lại.
– Em… Em đau bụng…
Anh lấy thoại đặt lên bàn bấm mở video. Tiếng cười nói tức vang lên. Hình ảnh Hoắc Tiểu Nghiên nâng cốc bia cười vui vẻ. Ở góc màn hình hiển thị rõ thời gian 20 giờ 47 phút. Đó chính là thời điểm cô ta gọi cho anh lóc nói đau đến không đứng dậy . Sắc mặt Tiểu Nghiên trắng bệch.
– Anh… Anh nghe em giải thích…
– Giải thích?
Cố Cảnh Thâm cười .
– Em định nói video này là giả?
Tiểu Nghiên mím c.h.ặ.t không nói được lời nào. Cố Cảnh Thâm nhìn chằm chằm cô ta ánh mắt đỏ ngầu.
– Những lần trước thì ? Sinh nhật Vãn Vãn, Valentine, giỗ mẹ cô ấy, tất cả… đều là giả không?
Tiểu Nghiên cúi đầu, hai bàn tay siết c.h.ặ.t. lâu sau cô ta bỗng bật cười. Tiếng cười khẽ nhưng càng lúc càng lớn. Cố Cảnh Thâm nhíu mày.
– Em cười cái ?
Tiểu Nghiên ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe. Lần đầu tiên không còn giả vờ yếu đuối nữa.
– Đúng. Đều là giả. Thì đã ?
Tiểu Nghiên nhìn thẳng vào mắt anh khóe cong lên đầy chua chát.
– Em giả sốt, giả mất , giả theo dõi, giả ngất, giả đau bụng, tất cả đều là giả. Chỉ em anh tức bỏ chị ấy. Lần nào cũng vậy.
Cố Cảnh Thâm siết c.h.ặ.t nắm tay. Các khớp ngón tay gân xanh.
– Tại ?
Tiểu Nghiên cười, ánh mắt dần trở nên điên cuồng.
– Tại à? Vì em yêu anh!
Bốn chữ ấy khiến Cố Cảnh Thâm sét đ.á.n.h. Anh đứng bật dậy, chiếc ghế đổ xuống nền gạch.
– Em nói không?
Tiểu Nghiên cũng đứng lên nước mắt chảy dài.
– Em ! Em không làm em gái anh! Em làm vợ anh! Ngay đầu tiên được bố mẹ anh đón về em đã thích anh rồi.
Cố Cảnh Thâm lùi lại một bước. Trong lòng dâng lên cảm giác ghê sợ chưa từng . Đó là cô em gái anh chăm sóc hơn mười năm, là anh luôn coi thân. Vậy mà… Tiểu Nghiên bật .
– Em thua chị ấy? Em trẻ hơn, em hiểu anh hơn, em ở cạnh anh lâu hơn. Tại cưới anh lại là chị ấy?
Cố Cảnh Thâm nhìn cô ta. Lần đầu tiên ánh mắt chỉ còn lại sự xa lạ.
– Cho nên em cố tình phá cuộc hôn nhân của bọn anh?
– Đúng!
Tiểu Nghiên hét lên.
– Em chỉ anh nhìn em! Chỉ chị ấy không còn. Anh là của em!
Cố Cảnh Thâm cảm sống lưng buốt. Anh bỗng nhớ tới đoạn ghi âm trong USB.
“Anh sắp được làm bố rồi…”
Một ý nghĩ vụt qua, anh nhìn chằm chằm Tiểu Nghiên. Giọng nói khàn đặc.
– Em… Vãn Vãn m.a.n.g t.h.a.i không?
Không khí bỗng yên tĩnh. Tiểu Nghiên khựng lại, ánh mắt thoáng hiện vẻ chột dạ. Chỉ một thoáng ấy đã đủ để Cố Cảnh Thâm hiểu. Anh gằn từng chữ.
– Em ?
Tiểu Nghiên c.ắ.n rồi bỗng cười.
– . đó em sang nhà nhìn que thử t.h.a.i trong thùng rác. Sau đó còn lén xem tờ siêu âm chị ấy để trong ngăn kéo.
Trái tim Cố Cảnh Thâm ngừng đập.
– Em …mà vẫn gọi anh đi?
Tiểu Nghiên nhìn anh, ánh mắt đầy cố chấp.
– Đúng. Em chỉ thử. Xem nếu em và chị ấy cùng anh, anh ai. Kết quả…
Cô ta cười, nụ cười đầy mỉa mai.
– Anh vẫn em.
Một câu nói khiến Cố Cảnh Thâm hoàn toàn c.h.ế.t lặng. Đúng, là anh. Chính anh đã . Không ai ép anh, không ai bắt anh, là anh tự quay đầu xe, tự bỏ mặc vợ sốt cao, tự tay đẩy cô vào tuyệt vọng. Tiểu Nghiên tiến thêm một bước dịnh nắm lấy tay anh.
– Anh… Bây giờ chị ấy đã ly hôn rồi. Em cũng không giả vờ nữa. Chúng …
“Chát!”
Một cái tát vang dội. Tiểu Nghiên ngã xuống đất, khóe bật m.á.u. Cô ta ngẩng đầu không thể tin . Đây là lần đầu tiên Cố Cảnh Thâm đ.á.n.h cô. Anh nhìn cô ta, ánh mắt băng, giọng nói khàn đặc.
– Đừng gọi tôi là anh nữa. Tôi ghê tởm. nay cô không còn là em gái tôi, cũng vĩnh viễn không tư cách trở thành bất cứ điều khác.
Nói xong anh quay bỏ đi không hề nhìn lại. Phía sau tiếng của Hoắc Tiểu Nghiên vang vọng khắp quán cà phê. Nhưng lần này không còn ai chạy đến dỗ dành cô ta nữa. Cố Cảnh Thâm lái xe trong vô thức. Đầu óc trống rỗng. Chỉ còn một câu nói của Tiểu Nghiên không ngừng lặp đi lặp lại.
“Em chỉ thử xem nếu em và chị ấy cùng anh… anh ai.”
Anh đã và cái giá trả lẽ…là điều anh không thể gánh suốt phần đời còn lại.