Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BLGwRmVCi

Sáp Thơm AMBI PUR Hương Thơm Thư Giãn 180G - Sáp Thơm Phòng Ngủ, Nhà Vệ Sinh, Phòng Khách, Bếp
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
6
Lúc tỉnh lại, thứ đầu tiên đập vào mắt tôi là trần nhà trắng toát của bệnh viện.
Người đầu tiên tôi thấy là Chu Mạch .
Người thứ hai…
Là gã nhân tình kia.
Chu Mạch ngồi bên cạnh giường bệnh.
Thấy tôi tỉnh lại, anh đưa tay sờ thử trán tôi.
Còn gã nhân tình thì nằm trên chiếc giường bên cạnh.
Đầu quấn đầy băng gạc, đau đến nhăn nhó méo mặt, vậy vẫn không quên dùng mắt vừa oán hận vừa oán chằm chằm tôi.
Tôi khinh thường buồn , tức quay sang Chu Mạch , vẻ mặt đầy khó hiểu.
Thấy vậy, anh rót cho tôi cốc nước giải thích:
“Cô sốt . Sau khi đ.â.m trúng cô, anh ta lại va đầu vào khung cửa luôn, người ta đưa cả hai vào bệnh viện.”
Thì ra tôi vì sốt.
Đáng tiếc thật.
Nếu là bị đ.â.m thì còn có tính là t.a.i n.ạ.n lao động.
Nghĩ đến đây, mắt tôi tức lia sang gã nhân tình nằm bên cạnh.
Đúng là đồ dụng.
Đâm người ta cái còn tự đ.â.m chính mình.
Không thì còn có đ.â.m tôi thêm vài cái nữa.
Gã nhân tình thấy mắt tôi còn dữ hơn cả thì sững người.
Sau đó thức siết c.h.ặ.t chăn, lén lút dịch người sang bên cạnh.
Tôi thầm khinh bỉ.
Đồ hèn.
Có lẽ vì thái độ của tôi quá rõ ràng, khóe môi Chu Mạch khẽ cong lên.
Gương mặt vốn bình thản cuối cùng lộ ra nụ nhàn nhạt.
Phải công nhận…
Anh đẹp trai lên đúng là đẹp thật.
Tôi đến mức hơi thất thần.
Nhưng rất nhanh đã tỉnh táo lại.
“Không đúng. Anh em, sao anh còn được thế?”
Chu Mạch rõ ràng khựng lại.
Tôi tiếp tục nói:
“Vợ anh cắm sừng anh, gã nhân tình còn nằm ngay kia. Thế anh còn đưa vào bệnh viện? Không đ.á.n.h à?”
Tôi thừa nhận mình có chút tư tâm.
Chỉ muốn kiếm thêm chút tiền.
Thế mặc kệ bản thân vẫn nằm trên giường bệnh, tôi tiếp tục xúi giục:
“Nếu anh ngại ra tay thì để tôi giúp cho.”
Biểu cảm trên mặt Chu Mạch trở cùng khó tả.
Tôi thầm nghĩ, lẽ mình vừa chạm đúng chỗ đau của anh?
lúc lâu sau, anh mới lên tiếng:
“Không cần. Sẽ có người đ.á.n.h anh ta.”
?
Là cướp mất “việc thêm” của tôi vậy?
7
Cửa phòng bệnh bật mở, có ba người bước vào.
Hai y tá và người .
Vừa bước vào, người kia đã hùng hổ lao thẳng về phía giường của gã nhân tình.
Tôi tức tỉnh cả người.
Đối thủ cướp “nồi cơm” của tôi tới .
Anh ta túm cổ áo gã nhân tình, giáng ngay cú đ.ấ.m vào mặt.
“Mẹ kiếp. Dám quyến rũ bạn gái của tao hả? Tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày.”
Chu Mạch vội bước lên ngăn lại.
“Lương Hoa. Dừng tay.”
Hai cô y tá giật nảy mình, hoàn hồn xong lao tới giữ người kia lại.
Khung cảnh tức trở hỗn loạn.
Cây truyền nước của tôi bị va đến lắc lư sắp đổ, tôi vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy.
Muốn khóc luôn.
Hu hu hu…
Không quan tâm đến sự sống c.h.ế.t của tôi sao?
Người bị giữ lại tức giận đến đỏ bừng cả mặt, gân xanh trên cổ nổi lên.
“Lương Hoa, bình tĩnh.”
Lương Hoa?
phải là… “ tứ” sao?
Không đúng.
Nếu tính theo thứ tự thì anh ta mới là “ ”, còn gã nhân tình kia mới là “ tứ”.
Chính thất lại gọi đến đ.á.n.h tứ.
Mượn d.a.o g.i.ế.t người.
Đỉnh thật!
Đỉnh của ch.óp!
Nếu phim truyền hình diễn thế , tôi có vừa ôm bịch hạt dưa vừa xem cả ngày.
Màn bắt gian đúng là kinh điển.
Xưa nay hiếm có.
Chính thất, và tứ đều có mặt đủ cả.
Chỉ tiếc…
Thiếu mỗi chính.
Tôi hớn hở thì tình chạm phải mắt của hai cô y tá.
Hai người tôi.
mắt cùng phức tạp.
Nụ trên mặt tôi tức cứng đờ.
C.h.ế.t .
Hai cô ấy lẽ coi tôi là chính n.g.o.ạ.i t.ì.n.h?
Không được.
Cố Hoãn Hoãn tôi quang minh chính đại, tuyệt đối không chịu nỗi oan cớ .
Gã nhân tình càng lùi càng xa.
Chính thất với thì càng đuổi càng gắt.
Trong ngoài phòng bệnh, nấy đều đứng xem náo nhiệt.
Hai cô y tá sốt ruột đến mức giậm chân liên tục, vừa can ngăn vừa gọi điện cho bảo vệ.
Tôi túm lấy cô “ chính ngoại tình” lén lút đứng ngoài cửa, kéo thẳng vào phòng.
Liếc ba người đ.á.n.h nhau đến long trời lở đất, tôi ra hiệu cho cô ta mau giải quyết.
Người phụ thở dài, lắc đầu quay người định .
Tôi giữ cô ta lại.
“Dám không dám nhận à?”
Cô ta vội vàng bịt miệng tôi, vẻ mặt đầy phiền muộn.
“Chị em à, tình huống khó khuyên lắm. Bọn họ đều thích tôi. Ngăn người thì sẽ tổn thương người kia. Tôi không muốn tổn thương bất cứ người nào nữa.”
Nghe xem.
Đây đúng là phát ngôn sụp đổ cả quan.
Bảo sao lại có cùng lúc có cả lẫn tứ.
Tôi giơ ngón tay cái lên.
Đỉnh!
8
Người phụ khép cái cằm rơi xuống của tôi lại nói:
“Tôi còn có việc, trước đây.”
cô y tá chạy tới, giúp tôi rút kim truyền.
mắt cô ấy lộ rõ vẻ khinh bỉ, vừa rút kim vừa mắng xối xả:
“Cô còn tâm trạng đứng đây tán gẫu à? Mau khuyên mấy người của cô . Mọi người xem bệnh viện là nơi nào vậy hả?”
Tôi oan quá.
Tôi chỉ vào người phụ kia, định giải thích:
“Là cô ấy…”
…mới đúng.
Thấy vậy, người phụ tức bịt miệng tôi, rút mấy tờ nhân dân tệ trong ví nhét vào tay tôi, ghé sát tai thì thầm:
“Chị em, tôi không mất nổi mặt đâu. Cô lên .”
Tôi tức đến giãy giụa.
“Ưm… ưm…”
lẽ tôi thì mất mặt được chắc?
Tôi không cần diện à?