Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

7

Ánh Tạ Doãn Chi dường như bị một lực vô hình hút , kín đáo lệch sang phía cô ta trong chốc lát.

Chưa nửa giây sau, anh ta đã nhanh ch.óng quay lại tôi, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

người bạn xung quanh tức hò reo: “Đồng ý đi!

Đồng ý anh ấy đi!”

Pháo giấy bất ngờ nổ vang, giấy màu và kim tuyến bay tung lên lả tả rơi đầu, vai tôi.

Thế đúng khoảnh khắc ấy, tôi lại bỗng cảm thấy tất thật vô vị.

Toàn bộ lý do anh ta dùng cầu đều xoay quanh điều “tốt đẹp” mà tôi từng anh ta.

giữa vô số lý do ấy, duy nhất không hề có câu “bởi vì anh yêu em”.

Dường như tháng tôi hy sinh, nhượng bộ và nhẫn nhịn cuối đã tích đủ điểm, đổi phần thưởng mang tên nhân.

nhân không nên là một phần thưởng, tình yêu lại càng không chỉ được xây dựng lòng ơn.

Tôi đống giấy màu và ruy băng vương vãi sàn, trong đầu lại bất giác xuất hiện một suy nghĩ chẳng hề lãng mạn.

Sau khi màn cầu này kết thúc, ai sẽ là người ở lại dọn dẹp tất đống hỗn độn ấy?

Dù thế nào đi , tôi cũng không muốn tiếp là người chuyện đó.

Có một ý nghĩ đã quanh quẩn trong đầu tôi rất lâu, chỉ là ánh hào quang của mối tình đầu và cái giá đã trả trong suốt tám khiến tôi mãi không dứt khoát đưa ra quyết .

“Vi Vi?”

Tạ Doãn Chi vẫn quỳ trước mặt tôi, ánh chứa chờ mong.

Ngô Thiên Thiên nhạy bén nhận ra sự do dự ấy, tức chen : “Chị Vi Vi, cô chú thật sự rất quý chị!

Lần trước em ăn cơm ở nhà cô, họ cứ liên khen chị, nói chị vừa cao vừa thông minh, sau này sinh em nhất cũng sẽ vô ưu tú!”

Tạ Doãn Chi tức gật đầu phụ họa: “Đúng vậy, bố mẹ anh đã sớm coi em là người một nhà !”

Tôi lặng lẽ hai người họ kẻ tung người hứng, cuối cũng đủ bình tĩnh đưa ra quyết .

“Xin lỗi, tôi vẫn chưa sẵn sàng.”

căn phòng tức rơi sự im lặng tuyệt đối, mọi người nhau, chẳng ai nên phản ứng ra sao.

Biểu cảm của Tạ Doãn Chi kinh ngạc nhanh ch.óng biến thành hoảng loạn: “Vi Vi, có phải em vẫn còn giận không?

Thiên Thiên thật sự chỉ là em gái, hơn hôm nay còn chạy tới chạy lui giúp anh chuẩn bị buổi cầu này, anh…”

“Không liên quan tới Thiên Thiên.”

Tôi bình tĩnh ngắt lời anh ta.

“Tôi chỉ đột nhiên nhận ra chuyện nhất phải kết trước ba mươi tuổi…

Hình như cũng không còn quan trọng như tôi từng nghĩ.”

“Xin lỗi, chúng ta chia tay đi.”

Sau đó, chúng tôi trả lại căn nhà đã nhau thuê suốt nhiều .

Tôi chuyển tới một căn hộ nhỏ gần ty hơn, còn Tạ Doãn Chi mang hành lý trở về sống bố mẹ.

ngày đầu tiên, tin nhắn của anh ta liên dội b.o.m điện thoại tôi sáng tới tối.

Ban đầu đều là tin nhắn thoại chứa tức giận và trách móc.

“Lâm Ngữ Vi, em như vậy là có ý gì?

Tình cảm tám mà em nói chia tay là có chia tay ngay sao?”

“Em đã là một người phụ nữ sắp ba mươi tuổi, nếu không tiếp ở bên anh thì sau này còn người đàn ông nào muốn em?”

“Bây giờ anh đang chủ động em một bậc thang bước xuống, nếu em nhất quyết không chịu thì lát đến bậc thang này cũng chẳng còn đâu!”

Tôi không trả lời bất kỳ tin nhắn nào.

Sau đó, giọng điệu của anh ta dần dần thay đổi, tức giận chuyển sang hạ mình cầu xin.

“Vi Vi, anh mình sai , em anh thêm một cơ hội được không?”

“Sau này anh nhất sẽ ủng hộ việc của em, cũng không bao giờ tùy tiện can thiệp !”

“Thiên Thiên đã chuyển ra ngoài , nay sẽ không tiếp phiền cuộc sống của chúng ta.”

“Em đừng im lặng như thế …”

Tôi vẫn không đáp lại.

đến một ngày, anh ta trực tiếp chạy tới trụ sở Vi Quang chặn đường tôi.

Tôi vừa bước đại sảnh đã tức nghe thấy giọng nói ch.ói tai quen thuộc.

“Lâm Ngữ Vi!”

Anh ta lao thẳng về phía tôi, sắc mặt âm trầm, trong đôi ngập tràn căm phẫn và không cam lòng.

“Anh suy nghĩ rất nhiều ngày, hôm nay cuối cũng hiểu ra tất !”

Anh ta nghiến răng nghiến lợi, cố tình nâng giọng lớn tới mức đại sảnh đều có nghe thấy.

“Em chỉ sang Mỹ tác một chuyến, trở về đã tức được thăng lên giám đốc?

Nếu không dựa đàn ông, em có leo nhanh đến mức ấy sao?”

“Chúng ta ở bên nhau tám , vậy mà em còn không bằng Thiên Thiên!

Thiên Thiên trẻ hơn em, xinh đẹp hơn em, đơn thuần hơn em, quan trọng nhất là hài lòng với gì mình có!

Thời gian vừa , luôn ở bên cạnh an ủi, chăm sóc anh, chưa từng rời bỏ…

Không giống em, trong chỉ bám cành cao hơn!”

“Trong cuộc gọi video, nhà họ Tần gọi em là mẹ, ngay lúc ấy lẽ ra anh phải hiểu ra mới đúng.”

Anh ta cười lạnh: “Anh đã người tìm hiểu hoàn cảnh của Tần Sách, vợ c.h.ế.t, lại còn mang theo một đứa riêng.

leo lên vị trí cao hơn, em đến chuyện mẹ kế người khác cũng chấp nhận sao?

Em không sợ bị Tần Sách khắc c.h.ế.t à?”

Tôi hiểu Tạ Doãn Chi quá rõ, anh ta lựa chọn tới ty ầm ĩ chẳng qua vì muốn thấy các đồng nghiệp chỉ trỏ, bàn tán sau lưng tôi, tốt nhất là khiến tôi mất mặt ngay giữa nơi đông người.

Bởi trong nhận thức của anh ta, môi trường sở nhất phải là một nơi tràn ngập đấu đá và hãm hại lẫn nhau.

lần này anh ta đã tính sai.

Các đồng nghiệp dần dần tụ tập xung quanh, trong họ không hề có sự vui sướng trước nỗi đau của người khác như anh ta mong chờ, thay đó chỉ là sự phẫn nộ rõ ràng.

Thậm chí đã có người điện thoại ra, bắt đầu quay lại toàn bộ sự việc.

Tạ Doãn Chi hiển nhiên không hề ngờ tới phản ứng này.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.