Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/30mv7xWjQi

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Anh chưa từng nghĩ.”
“Có một ngày anh lại sợ mất em đến như vậy.”
“Anh biết.”
“ lời bây giờ đều quá muộn.”
“Nhưng anh vẫn muốn nói.”
“ .”
“ vì đã để em chờ lâu như vậy.”
“ vì đã bỏ lỡ em anh .”
“ vì đã khiến em một vào viện.”
Nói đến đây.
Đôi anh đỏ lên.
Giọng nói bắt run rẩy.
“Anh luôn nghĩ còn thời gian.”
“Anh nghĩ đợi dự án xong.”
“Đợi công việc ổn định.”
“Đợi thứ chuẩn bị hoàn hảo.”
“Rồi sẽ bù đắp em.”
“Nhưng anh sai rồi.”
“Không ai có thể chờ mãi.”
Một giọt nước rơi xuống màn hình.
Anh vẫn tiếp tục nói.
“Thư Dư.”
“Nếu em tỉnh lại.”
“Anh sẽ làm điều em muốn.”
“Em muốn đi đâu.”
“Anh đi cùng.”
“Em muốn chữa bệnh.”
“Anh ở cạnh.”
“Em muốn ly hôn.”
“Anh cũng đồng ý.”
Nói đến câu cuối cùng.
Cổ họng anh gần như nghẹn lại.
Nhưng vẫn cố gắng nói hết.
“Bởi vì…”
“Chỉ em còn sống.”
“Thế nào cũng được.”
Bản ghi âm kết thúc.
ngồi bất động.
Nhìn màn hình rất lâu.
lưu lại.
Đặt tên.
“Nếu em tỉnh lại.”
•
Sáu giờ sáng.
Ánh nắng tiên xuyên qua kính.
Bác sĩ trưởng khoa tới.
“ tiên sinh.”
Anh lập tức đứng dậy.
“Bệnh nhân vẫn chưa tỉnh.”
“Nhưng các chỉ số đã ổn định.”
gật .
Cuối cùng cũng thở phào một hơi.
Đúng ấy.
Bác sĩ lại nói:
“Có một việc.”
“Chúng tôi phát hiện bệnh nhân hôn mê kéo dài thường phản ứng với giọng nói quen thuộc.”
“Người nhà có thể vào trò chuyện với cô ấy.”
người cứng lại.
Anh quay .
Nhìn qua lớp kính.
Người con gái anh đang nằm lặng lẽ giường bệnh.
Giống như ngủ rất sâu.
Một lâu .
Anh mới chậm rãi đứng dậy.
về phía phòng bệnh.
Bàn đặt lên nắm .
Run đến mức không thể kiểm soát.
Bởi vì anh biết.
Phía cánh ấy.
Là người anh suýt chút nữa đã đánh mất mãi mãi.
Cũng là người.
Anh hơn tất gì từng nghĩ.
10
phòng bệnh khép lại lưng.
Căn phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng máy theo dõi nhịp tim đều đặn vang lên.
Tích.
Tích.
Tích.
từng chậm rãi tới bên giường.
Người nằm giường vẫn chưa tỉnh.
Gương mặt trắng nhợt.
Hàng mi khép chặt.
Bàn gầy đến mức gần như chỉ còn lại xương.
Anh kéo ghế ngồi xuống.
Lần tiên trong đời.
Người đàn ông luôn đứng cao ấy lại cảm thấy nhỏ bé đến vậy.
Rất lâu .
Anh mới gọi:
“Thư Dư.”
Không ai đáp lại.
Nhưng anh vẫn tiếp tục.
Giống như đang nói với chính .
“Có lẽ em sẽ không muốn nghe.”
“Nhưng anh vẫn muốn nói.”
Ánh anh dừng gương mặt tôi.
Trong hiện lên nỗi đau chưa từng xuất hiện trước đây.
“Anh biết.”
“Em luôn nghĩ anh không em.”
“ ra ngay anh cũng từng nghĩ như vậy.”
Khóe môi anh cong lên.
Một nụ cười đầy cay đắng.
“Anh không biết cách một người.”
“Mẹ anh mất từ khi anh còn nhỏ.”
“Cha anh chỉ dạy anh phải mạnh mẽ.”
“Phải giỏi hơn người khác.”
“Phải đứng đỉnh.”
“Không ai từng dạy anh cách quan tâm người .”
Ngón anh chạm vào mép chăn.
Giọng nói ngày càng thấp.
“ nên anh luôn nghĩ.”
“Chỉ làm thứ tốt .”
“Em sẽ hạnh phúc.”
“Anh nghĩ kiếm nhiều tiền.”
“ em cuộc sống tốt .”
“ là .”
“Anh nghĩ chuẩn bị thứ hoàn hảo.”
“ là .”
“Nhưng anh quên mất.”
“Điều em .”
“Chỉ là anh.”
Căn phòng lại chìm vào yên lặng.
Ngoài sổ.
Ánh mặt trời buổi sáng xuyên qua lớp rèm trắng.
Nhẹ nhàng rơi xuống giường bệnh.
lấy điện thoại.
Mở một thư mục bí mật.
Bên trong chỉ có vài tấm .
bệnh viện.
biệt thự.
hồ sơ y tế.
Tất đều liên quan đến tôi.
“Thư Dư.”
“Em có biết vì sao anh sang Paris không?”
Anh cười khổ.
“Tất người đều nghĩ anh đi du lịch cùng Ôn Như Yên.”
“Nhưng ra.”
“Anh tới gặp nhóm chuyên gia tim mạch.”
Anh đưa điện thoại lên.
Trong là cuộc họp trực tuyến với các bác sĩ nước ngoài.
Là tài liệu điều trị dày đặc.
Là bản kế hoạch phẫu thuật được chuẩn bị từ nhiều tháng trước.
“Anh đã mua nhà ở Thụy Sĩ.”
“Cũng đã liên hệ xong bệnh viện.”
“Thậm chí còn chuẩn bị vườn hoa dành dành.”
“Bởi vì em từng nói thích hoa .”
Giọng anh dần nghẹn lại.
“Anh định đợi sinh nhật em.”
“Đưa em sang .”
“ em một bất ngờ.”
“Nhưng anh không biết.”
“Em đã không còn muốn chờ nữa.”
Một giọt nước rơi xuống mu bàn tôi.
Ấm nóng.
Anh cúi .
Vai run lên.
“Anh sự là đồ khốn.”
“ em anh .”
“Anh không ở .”
“ em đau.”
“Anh cũng không biết.”
“ em tuyệt vọng.”
“Anh còn rằng em đang giận dỗi.”
Tiếng nói dần khàn đặc.