Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

CHương 5

06

Tôi không ông chủ tiệm sửa xe lại chính là anh Hứa.

Cuộc khiến tôi đứng ngẩn ra mất vài giây.

“Anh Hứa, chúng ta lại nhau .”

Anh cũng khá .

Phải sau mới lấy lại phản ứng.

Tôi nhanh chóng sơ qua tình trạng xe.

Anh Hứa cúi người kiểm tra.

Ống áo được xắn giữa cẳng , để lộ những múi cơ săn màu lúa mạch, đường gân xanh nổi rõ dưới làn da.

Những lời bạn tôi chợt vang bên tai.

giác, tôi lại nhớ những tấm ảnh gửi.

Mặt nóng bừng.

Trong lòng bỗng dâng cảm giác ngứa ngáy khó tả.

“Bíp——”

Đúng , xe chạy ngang bấm còi.

Tôi giật tỉnh táo.

hận không thể tự tát cái.

lại có thể nảy sinh suy nghĩ mạo phạm anh Hứa vậy?

Đó không là thiếu tôn trọng anh.

Mà còn là không có trách nhiệm với .

Tôi lập tức lắc mạnh .

Xua hết những suy nghĩ không nên có ra khỏi .

“Anh Hứa, xe khoảng bao lâu thì sửa xong?”

tuần.”

Anh ngẩng nhìn tôi.

Có lẽ vì ánh quá chăm chú.

Ánh nắng vừa rơi vết sẹo nơi xương mày.

chợt tôi nhận ra.

Nó dường không còn đáng sợ lần nữa.

Bắt ánh tôi.

Anh Hứa chủ động nghiêng mặt sang chỗ khác.

“Vết sẹo xấu lắm, sẽ dọa em sợ.”

Tôi khẽ lắc .

“Anh Hứa, bị thương anh đau lắm nhỉ.”

cần lệch xuống thêm chút.

Người bị thương sẽ là .

qua lâu …”

Anh Hứa cụp .

Giọng nhuốm chút lạnh lẽo gió, xen lẫn nỗi buồn rất nhạt.

Công việc cũng liên quan xe cộ.

Nhưng trước giờ tôi chưa tìm hiểu.

Nhân dịp .

Tôi lẽo đẽo đi theo sau anh Hứa, chăm chú hỏi hết khác.

Anh cực kỳ kiên nhẫn.

Mỗi câu hỏi đều được giải thích cặn kẽ.

Cách dùng từ, nhịp ngắt câu .

Lại khiến tôi có cảm giác quen thuộc.

Tôi giác nhớ .

Chẳng lẽ đây chính là thời kỳ yêu đương cuồng nhiệt ?

Anh Hứa đưa về phía xe đẩy dụng cụ bên cạnh tôi, định lấy cờ lê.

Tôi nhanh hơn anh bước.

Xoay người cầm lấy đưa cho anh.

Không ngón hai người lại vô tình chạm vào nhau.

Theo bản năng.

Tôi lập tức rút lại để tránh hiềm nghi.

“Keng!”

cờ lê rơi xuống đất.

“Xin… xin lỗi, em không cố ý.”

Anh Hứa hơi khựng lại.

nhẹ giọng đáp:

“Không .”

Buổi chiều tôi còn có bài thi.

Để lại số điện thoại xong liền vội vã quay về trường.

Cũng vì thế.

Tôi hoàn toàn không để ý bóng dáng chị Liên Sương.

“Anh, hình vừa em nhìn thấy Ngữ Trì.”

“Đúng là em .”

Hứa cúi nhìn đôi bàn dính đầy dầu nhớt .

Trong đôi đen sâu thẳm thoáng hiện tia cô đơn.

Anh mở vòi nước.

Đưa hai dưới dòng nước, chậm rãi rửa sạch.

“Anh, đỏ cả , được .”

Hứa không nghe thấy.

Anh khẽ hỏi:

“Hai năm tình cảm, dứt là dứt.”

“Liên Sương, em nỡ ?”

“Anh à, anh hiểu xe cộ, chắn biết xe Ngữ Trì đáng giá bao nhiêu.”

vào biểu tượng ngôi ba cánh trên xe.

“Dù em làm thêm mười năm nữa cũng chưa mua nổi.”

“Vậy mà đây mới xe bình thường nhất trong gara nhà họ Lê.”

“Chúng ta vốn không thuộc về cùng thế giới.”

Hứa cúi .

Lặng lẽ chìm vào suy nghĩ.

Đúng .

Điện thoại rung .

Khung trò được ghim trên xuất hiện tin nhắn mới chưa đọc.

【Bé , em vừa mang xe đi sửa .】

【Yên tâm nhé, em không .】

【Anh tuyệt đối không đâu, ông chủ tiệm sửa xe chính là anh Hứa mà em kể với anh.】

【Anh xem, có phải nhà với nhà họ Hứa định sẵn có duyên với nhau không?】

【Tuần tới là tuần thi em, em phải tập trung ôn bài nên có thể sẽ trả lời tin nhắn không kịp, anh đừng sốt ruột nhé.】

【Thi xong là chúng ta có thể nhau . (Chống cằm mong chờ)】

Trước nay.

Hứa luôn có thói quen trả lời tin nhắn cô ngay lập tức.

Thế nhưng lần .

ngón anh dừng lại trên bàn phím thật lâu.

Cuối cùng.

Vẫn không gõ xuống chữ nào.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.