Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Đến mức anh tìm tới tìm lui, cuối cùng vẫn đợi tôi bậc thềm cũ ấy.
Không biết khoảng thời gian chờ tôi, anh có cẩn thận cân nhắc sức nặng của câu tám chuyện kia hay không.
Nặng trĩu như , là năm phần tám tủi thân của tôi.
Chúng tôi ngồi sóng vai đó, giống như năm ấy anh hỏi tôi có phải không khỏe hay không, rồi ngồi xuống bên tôi, khẽ nói rằng anh có giúp tôi.
Anh không hề ngụy biện những lời nói đêm qua, mà dứt khoát thừa nhận lỗi lầm xin lỗi tôi.
Anh nói: “Vãn , anh xin lỗi.”
“ khi uống đến hồ đồ, anh nói gì ngay cả anh cũng không kiểm soát .”
Ngoài cơn buồn ngủ một cái hắt hơi bất chợt ra, đời này còn có bao nhiêu thứ thật sự không kiểm soát?
là tình yêu không giấu nổi nỗi nhớ không kìm .
Vì tôi nói: “ , thả anh đi.”
Nếu anh đã có một người nhớ mãi không quên, tôi buông để anh đi gặp người ấy.
Chứ không phải để anh bên tôi, vừa yêu tôi vừa nhớ đến một người khác.
Hoặc có lẽ anh rốt cuộc có yêu tôi hay không, ngay cả tôi cũng không còn phân biệt nữa.
Anh kéo tôi lại, nói với tôi:
“Tống Vãn , tất cả đều là chuyện quá khứ rồi, giữa chúng ta đang rất tốt đẹp, đừng vì mấy câu nói ấy mà phủ nhận mọi thứ.”
Anh thậm chí còn nói: “Anh cũng đang yêu rất nghiêm túc mà.”
“ này anh không uống rượu nữa, sẽ không bao giờ xảy ra chuyện như thế này nữa.”
Tôi quay anh, không hiểu vì sao người một người lại có đồng thời tồn tại cả sự t.ử tế tàn nhẫn.
Anh tôi giả vờ hồ đồ.
Nhưng phần chân tâm mà anh lỡ trút ra, tôi đã lật đi lật lại, đếm rồi lại đếm, rồi lại , cuối cùng thất vọng đến mức thức trắng cả đêm.
tôi phải lựa chọn quên đi bằng cách nào đây?
đó, tôi trải qua một cuộc hủy hôn vội vàng hỗn loạn.
Cha mẹ hai bên đều ngồi đó quan sát hành động của tôi, như đó phán đoán khả năng chúng tôi quay lại.
Tôi ngồi im không nhúc nhích, còn bàn dưới gầm bàn vừa lén đưa sang đã bị tôi gạt phăng đi.
Tôi tức đến mức mắng anh một câu, cha mẹ anh lại quay sang mắng anh theo.
Cả khung cảnh lập tức rối tung lên.
Mãi đến khi cha mẹ nói ra câu ấy:
“Cô ấy đã c.h.ế.t vụ t.a.i n.ạ.n xe đó lâu rồi, bây giờ con lại nổi cơn gì mà làm ra chuyện thế này?”
Ngay đó, bắt khóc, còn tôi bỏ lại cả bàn người rồi chạy khỏi hiện trường.
khi xin nghỉ phép, tôi lái xe rời khỏi thành phố.
nói kỹ năng lái xe của anh không tốt, nên trước đến nay anh luôn ngồi ghế phụ.
Phần lớn thời gian, tôi lái một lúc thì anh sẽ ngồi bên không ngừng dặn dò: “Cẩn thận một chút, chú ý xe bên có đột nhiên lao ra.”
Có lẽ câu nói ấy, đã là câu anh nói với người kia.
Nghĩ rồi lại nghĩ, nước mắt tôi lại không kìm mà rơi xuống.
Giống như anh không chịu nổi việc cha mẹ anh nhắc đến vụ t.a.i n.ạ.n xe đó.
Tôi cũng không chịu nổi việc câu chuyện của tôi, anh lại chen nhiều bóng dáng của người khác đến .
Khi anh đuổi tới , đã là chuyện của ba ngày .
Lúc đó tôi đang nằm ghế dài sân nhỏ của một nhà dân, lười biếng phơi nắng.
Anh che khuất ánh sáng trước mặt tôi, tôi mở mắt ra anh.
Anh cười với tôi, hỏi tôi đã nguôi giận chút nào chưa.
trước đến nay tôi chưa có bí mật nào với anh.
Ngay cả căn cứ nghỉ dưỡng bí mật của , tôi cũng kể anh nghe.
Kết quả là bây giờ tôi trốn anh, anh vẫn có dễ dàng tìm ra tôi.
Anh quen thuộc kéo một chiếc ghế đến, ngồi xuống bên tôi.
Gió nhẹ chậm rãi thổi qua, anh nói: “Phong cảnh đẹp thật, không khí cũng dễ chịu quá.”
Giọng điệu ấy giống hệt lần tiên anh bước này.
Khi đó anh cũng không ngừng khen ngợi mọi thứ.
Tôi dẫn anh đến đây, xem như là phần đáp lễ việc anh đã dốc tâm chuẩn bị màn tỏ tình dành tôi.
Ngày ấy, tôi càng lái xe càng xa, đến khi rời khỏi nội thành, anh mới lần mở miệng hỏi tôi định đưa anh đi đâu.
Tôi nói bắt cóc anh làng của tôi, để anh làm con rể rể nhà tôi.
Anh ngồi bên cười lớn không ngừng, đó còn làm động tác hàng rồi nói với tôi:
“Cần gì phải bắt cóc anh? Anh cam tâm tình nguyện đi theo mà.”
“Tống Vãn , đi đâu anh sẽ theo đến đó.”
Khi xe chạy làng, anh không hỏi thêm rốt cuộc tôi đưa anh đến đâu nữa.
Anh ngoan ngoãn theo tôi xuống xe, lúc đi con đường nhỏ làng, anh còn nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi.
Mãi đến khi chủ homestay xa thấy tôi vẫy gọi.
Khi đẩy cánh cổng lớn ra, tôi nói với anh: “ , chào mừng anh đến với thế giới của Tống Vãn .”
Tôi vẫn luôn một tận hưởng sự yên bình của ngôi làng này, giống như đang canh giữ một mảnh đất quý do phát hiện.
mà bây giờ, tôi tự đưa anh bước ấy, chia sẻ với anh toàn bộ sự bình yên này.
Khi đó anh cũng nói: “Tống Vãn , xem, là anh chủ động đem tặng đấy.”
Ngày hôm đó, chúng tôi đã trải qua một buổi tối rất vui vẻ, đi đi lại lại con đường nhỏ thôn quê đến mấy vòng.
Anh nói cảm ơn tôi vì đã dẫn anh đi ngắm một phong cảnh khác với cuộc sống thường ngày.
Nhưng hôm ấy, anh cũng không nhắc đến chuyện này.
Khi bị anh làm tỉnh, tôi mới nhận ra đã nắng sưởi đến mức ấm áp rồi ngủ thiếp đi.
Trải nghiệm duy nhất không tốt của tôi này là chất quá dễ bị muỗi tìm đến.
Anh cầm nước chống muỗi, cúi xuống bôi lên vết sưng đỏ người tôi.