Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Tôi theo bản năng nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo anh.

Anh từ từ, từng chút một thăm dò.

Động tác còn khá ngượng ngùng.

Thì ra nhau lại có cảm giác , hệt như mấy cuốn tiểu thuyết vẫn viết.

Chỉ là, sắp không nổi rồi.

Mặt tôi nóng bừng lên, Tạ Diệc hơi tách ra một chút, hạ giọng : “Hít bằng mũi đi.”

Tôi thẹn hóa giận: “Em biết rồi!”

Cần anh nhắc à.

Em đâu có ngốc.

Biết thì biết nhưng cơ thể nó cứ không nghe lời đấy chứ.

Tiếng cười trầm thấp bật ra từ cổ họng anh, ngay sau đó, anh lại lần nữa xuống.

Lần tốt hơn lần trước một chút.

Tôi tập trung điều khiển hơi , cuối cùng cũng có thể .

Nhưng Tạ Diệc lại không hài lòng.

Anh c.ắ.n tôi.

“Đừng có mất tập trung.”

Không mất tập trung thì tôi nghẹt c.h.ế.t mất!

với anh thật chẳng hiểu nổi.

Đợi đến khi nụ kết thúc, tôi cảm giác mình vừa c.h.ế.t đi sống lại một lần.

Tôi gục xuống bàn nghỉ lấy sức một lúc lâu.

Tạ Diệc vỗ vỗ đầu tôi: “Dậy đi.”

Tôi gắt gỏng: “Dậy làm gì?”

Anh thong dong : “Tiếp tục.”

Tôi: ??

Còn nữa à.

Anh kéo tôi vào lòng, bàn tay đặt trên chân tôi lớp váy.

“Đến bước tiếp theo rồi.”

Anh ám chỉ rõ ràng.

Đến kẻ ngốc cũng biết là gì.

Thà cứ tôi còn hơn!

Tôi vùng ra rồi đứng phắt dậy: “Tiếp bước gì mà tiếp bước, không phép tiếp!”

Tôi chỉ trích anh: “Anh làm vậy là không đúng!”

Anh dựa lưng vào ghế, ngước nhìn tôi: “Chỗ nào không đúng?”

“Chỗ nào cũng không đúng!”

Anh : “Anh chỉ đang thực hiện kế sách hay ho mà ai đó đã gợi ý cho anh thôi.”

Chính chủ: …

Tôi tức giận đến mức hét lên: “Em bảo anh đi trói vợ anh, chứ không bảo anh trói em!”

Anh nhướng mày: “Chẳng em là vợ anh sao?”

“Em là em gái anh!”

Tạ Diệc: “Đừng có bậy.”

Tôi bị anh chặn họng.

“Em là em gái của anh!”

Anh: “Ồ.”

Hóa ra bị lại một tiếng “Ồ” lại gây ức chế đến .

Cả bụng lửa giận không biết trút vào đâu.

“Anh đưa em đến đây làm gì, còn nữa, đàn anh của em đâu?”

Đàn anh không đến mà anh lại ở đây, ai nhìn cũng biết có khuất tất.

“Cho cậu ta ít tiền, cậu ta tự rút lui. Còn đưa em tới đây…”

Anh chống cằm mỉm cười: “Gợi ý của em chẳng là nhốt người vào tầng sao? Em thấy đấy, anh rất biết nghe lời.”

12

Cuối cùng Tạ Diệc cũng chẳng làm gì cả.

Tôi vốn đâu có thích tầng .

Nhắc đến tầng chỉ là vì trêu đùa kiểu cưỡng chế yêu đương thôi, chứ chọn tầng đâu có không khí bằng phòng .

Dưới tầng không có phòng t.ử tế, chỉ có một phòng làm việc.

ở phòng làm việc chẳng thoải mái chút nào, tôi đã dọn phòng cũ của mình rồi.

Vẫn là giường phòng là thoải mái nhất.

nhiều, nên nay tôi dậy sớm hơn bình thường một tiếng.

Vừa vệ sinh cá nhân xong, tôi vừa ngáp ngắn ngáp dài xuống lầu thì thấy Tạ Diệc đang bận rộn bếp.

Tôi tựa vào cửa bếp hỏi anh.

“Sáng nay ăn gì ?”

Anh: “Bánh mì sandwich.”

Tôi dài: “Em không muốn ăn bánh mì, em muốn ăn bánh bao.”

“Không kịp làm.”

“Nhưng em muốn ăn bánh bao.”

“Gần đây không có.”

Tôi nhấn mạnh: “Em muốn ăn! Không ăn bánh bao em sẽ c.h.ế.t đói mất!”

Anh lấy trứng ốp la ra đĩa, bất lực : “Ngoan ngoãn đợi đi, anh đi mua cho em.”

mới đúng chứ.

Tôi dặn dò: “Mua cho em một bánh bao nhân , một nhân rau, với một ly sữa đậu nành nữa.”

Anh xoa đầu tôi rồi ra .

Đợi anh đi xa, tiếng động cơ xe hoàn toàn biến mất, tôi suy mất hai giây.

Tạ Diệc đi rồi.

mình nên chạy hay là chạy nhỉ?

Tôi mất mười phút thu dọn đồ đạc, nhét vài bộ quần áo vào vali, mang theo điện thoại với túi xách rồi lẻn ra .

Cảm ơn vì bản thân luôn có thói quen kẹp căn cước công dân vào ốp lưng điện thoại.

Quản gia phụ trách căn biệt thự thấy tôi ra liền hỏi: “Đại tiểu thư, cô muốn đi đâu ạ?”

Tôi : “Ra .”

Nhìn là biết Tạ Diệc không hề dặn ông ấy canh chừng tôi.

Ông ấy định gọi tài xế chuẩn bị xe cho tôi.

Nhưng tài xế không có ở đó.

Tôi tự đặt một cuốc xe công nghệ.

lúc đợi xe, tôi gửi tin nhắn cho mẹ.

[Mẹ ơi, con ra mấy ạ.]

Mẹ nhắn lại ngay: [Đi với ai?]

Tôi : [Một mình ạ.]

Mẹ: [Chú ý an toàn.]

Sau đó thì không còn gì nữa.

Mẹ tôi vốn là người vô tư, thấy tôi đã là sinh viên năm hai rồi, việc tự mình ra vài cũng chẳng gì to tát.

Xe đến, tôi chui vào hàng ghế sau rồi báo địa chỉ.

Tài xế hỏi: “Cô gái, nơi hẻo lánh sao cô lại ở đây?”

Tôi giữ vẻ mặt bình thản: “Đi trồng rau.”

Bác tài xế nhìn tôi gương chiếu hậu, chắc là bác ấy giới trẻ bây sở thích gì mà kỳ cục .

Tôi chẳng bận tâm bác gì, tựa lưng vào ghế rồi bắt đầu suy đại sự của đời mình.

thì đi đâu đây?

Quay à?

Thôi bỏ đi, tôi đang ở chính là của Tạ Diệc mà.

chỗ mẹ tôi?

Chưa đến việc mẹ và bố dượng đang đi nghỉ mát chưa , mà cho dù có rồi, thì tôi cũng là anh thôi.

tới lui, tôi mở ứng dụng du lịch lên.

Lướt một vòng.

Chỗ nào cũng muốn đi.

Cuối cùng, không hiểu sao tôi lại nhớ đến cuốn sổ nhỏ mình nhìn thấy ngày .

Tự dưng thấy thèm canh đậu xanh .

Hay là đi Tô Châu nhỉ.

Nhưng Tô Châu tôi đi rồi, đổi chỗ khác đi.

Đi Thái Thương vậy.

Cũng thuộc Tô Châu, mà tôi chưa đi bao .

Một thị trấn nhỏ vùng Giang Nam, có cổ trấn, lại còn có nhiều món ngon.

, quyết định vậy đi!

Đặt vé, đặt phòng khách sạn, mọi thứ trôi chảy một nốt nhạc.

Đến Thái Thương là đúng hai chiều.

Khách sạn tôi đặt nằm ở khu phố cổ, ngay sát cạnh là cổ trấn Sa Khê.

Làm thủ tục nhận phòng xong, tôi vứt hành lý sang một rồi nằm ườn trên giường ngẩn người một lát.

Điện thoại rung lên.

Tạ Diệc gửi tin nhắn: [Em đi đâu đấy?]

Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn, rồi lật úp điện thoại xuống giường.

Ba giây sau lại lật lên.

[Đi rồi.]

[Đi đâu?]

[Không cho anh biết đâu.]

Phía kia hiện lên dòng chữ “đang nhập”, kéo dài rất lâu.

Cuối cùng chỉ gửi lại một câu: [Chú ý an toàn.]

13

Cổ trấn Sa Khê là một nơi tuyệt vời.

Nơi không lớn, người cũng không đông, tiếng bước chân trên đường đá xanh nghe thật giòn giã.

Hai phố là những ngôi cổ, tường trắng ngói đen cửa gỗ, từ khe cửa phảng phất hương thơm cơm canh.

đường có một sạp bán bánh quế hoa, cụ trông chừng xửng hấp, làn hơi trắng nghi ngút tỏa ra.

Tôi ghé lại gần mua một chiếc.

Bánh quế hoa vừa ra lò, còn mềm mại nóng hổi.

Cắn một miếng, hương thơm của hoa quế lan tỏa khắp miệng, vị ngọt thanh vừa vặn.

Cụ cười tươi nhìn tôi: “Cô bé đi một mình đấy à?”

Tôi vừa nhai bánh vừa lầm bầm một tiếng.

“Người trẻ thì nên đi đây đi đó cho biết, cháu gái cũng tầm tuổi cháu, cứ suốt ngày ru rú ở game thôi.”

Tôi nuốt miếng bánh xuống rồi nghiêm túc hỏi: “ ơi, Thái Thương còn món gì ngon nữa không ạ?”

Vừa nghe thấy vậy, cụ trở nên hào hứng hẳn, vừa đếm trên đầu ngón tay vừa liệt kê: “Cháu đã ăn ruốc chưa? Ruốc Thái Thương bọn ta nổi tiếng lắm đấy. Còn cả mì cừu Song Phượng nữa, nếu cháu ăn cừu thì nhất định thử. Rồi cả ba chỉ kho rượu vàng nữa, thơm nức mũi luôn.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.