Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi ghi chép lại từng món một.
bà càng nói càng hăng, suýt chút nữa là dắt tay tôi đi ăn luôn rồi.
Chào tạm biệt bà, tôi bắt đầu lên đường tìm kiếm những món ngon ấy.
Đầu tiên là đi ăn ruốc thịt Thái Thương, tôi mua hai túi, một túi ăn luôn một túi mang .
Ruốc thịt tơi xốp, bỏ miệng là tan ra ngay, vị mặn mặn thơm thơm.
đó lại tìm một tiệm mì để ăn mì thịt cừu Song Phượng.
Mì là sợi , thịt cừu được thái lát mỏng bày lên trên, nước dùng thì trắng đục như sữa.
Tôi húp sùm sụp hết cả bát lớn, đến cả nước dùng cũng sạch sành sanh.
Ông chủ đứng quầy nhìn thấy mà ngẩn cả người: “Cô , sức ăn của cháu khá đấy chứ.”
Tôi c.h.é.m không chớp mắt: “Cháu vẫn đang trong tuổi lớn mà.”
Ông chủ nhìn tôi, chắc đang áng chừng tuổi thật của tôi, cuối cùng quyết định thôi không hỏi nữa.
Ăn uống no nê, tôi đi dạo ở Nam Viên.
Khu vườn không lớn nhưng được cái tinh xảo, giả sơn, đình thủy tạ, hành lang quanh co, mỗi bước lại là một khung cảnh đẹp.
Tôi ngồi bên đình thủy tạ, nhìn đàn cá chép tung tăng bơi lội nước.
Một đứa ngồi xổm bên bờ hồ nghiêm túc nói với lũ cá chép: “Các cậu ăn nhiều quá là sẽ c.h.ế.t vì bội thực đấy.”
Mẹ thằng đứng bên cạnh cười: “Đừng lo cá nữa, lo bản thân đi, hôm nay cũng ăn nhiều quá rồi đấy.”
Thằng lý lẽ đầy mình: “ vẫn đang trong tuổi lớn mà!”
Câu nói này quen tai thật.
Hình như mình đã ở đâu đó rồi.
14
Ngày hôm tôi đến vườn nông nghiệp hiện đại.
Thú thật, tôi không kỳ vọng gì nhiều ở một khu vườn nông nghiệp hiện đại cả.
Thế nhưng.
Đã là người Trung Quốc mà.
Đằng nào cũng tới đây rồi.
Kết quả là nơi này đẹp ngoài mong đợi.
Cả cánh đồng hoa rộng lớn, những bông hoa màu tím không biết tên đang nở rộ.
Cầm phần mềm nhận diện hình ảnh lên tra thử, nói là hoa cỏ roi ngựa.
Còn có cả một cánh đồng hướng dương nữa.
Đều tăm tắp luôn.
Làm tôi nhớ đến bài học hồi còn .
Hướng dương sẽ xoay theo ông mặt trời.
Tôi ngồi xổm ở nơi râm mát bên cạnh cánh đồng hoa, vừa ăn kem văn hóa sáng tạo vừa quan sát xem có xoay vòng vòng không.
Cây kem có vị hoa nhài, ngọt thanh mà không ngấy.
Bên cạnh có một cặp đôi đang chụp ảnh, cô tạo dáng, chàng trai cầm điện thoại nhảy tung tăng.
“Anh ngồi xổm xuống chụp đi, thế này mới dài!”
Cô chỉ huy cậu .
Cậu không nói hai lời liền ngồi xổm xuống, suýt chút nữa là nằm rạp xuống đất.
Cô ghé lại xem ảnh, không hài lòng lắm: “Mặt to quá.”
“Vốn dĩ mặt em đã to rồi mà.”
Không khí tĩnh lặng trong ba giây.
Tôi lặng lẽ dịch sang bên cạnh một chút, sợ bị vạ lây.
đó tôi thấy cô đuổi theo cậu khắp cánh đồng hoa, cậu vừa vừa hét: “Anh sai rồi, anh sai rồi, mặt em không to, mặt anh to!”
Tôi đứng bên cạnh cười đến mức que kem suýt nữa thì rơi.
đó cậu phải mua cô hai que kem phiên bản giới hạn mới dỗ dành được.
Cô vừa ăn kem vừa quay đầu nhìn thấy tôi, mỉm cười với tôi: “Que kem của cậu là vị hoa nhài à? Có ngon không?”
“Ngon lắm!”
Tôi giơ que kem lên vẩy vẩy.
“Vậy mình cũng đi mua một cái.”
Mà này, tại sao đám hướng dương này không chịu quay theo mặt trời nhỉ?
Do thời gian mình ở đây quá ngắn à?
Để hôm nào rảnh mình dựng cái máy quay time-lapse xem sao.
15
Đến Thái Thương ngày thứ ba, tôi bắt đầu sống chậm lại.
Hai ngày đầu đã check-in hết những nơi đi, ăn hết những món thử rồi.
Hôm nay chẳng có kế hoạch gì cả, cứ thong dong đi dạo trên phố cổ thôi.
Buổi sáng ở phố cổ vừa yên bình lại vừa tràn đầy sức sống.
Có bà ngồi trước cửa nhặt rau, trong radio phát ra tiếng Bình Đàn, tiếng Châu mềm mại ngọt ngào như dòng nước chảy trôi.
đến một đoạn, tôi cũng bắt chước ngân nga vài câu bằng giọng Châu cực kỳ không chuẩn.
Hồi học nhạc lớp nào cũng được dạy bài này đấy.
Hừ hừ một lát tôi bỗng thấy có gì đó sai sai.
Hửm?
Tại sao lại là
“Tôi có một đoạn tình cảm này
hát chư vị
chư vị hãy tĩnh tâm nhé
để ta hát một khúc Cảnh Tần Hoài nha
……?”
Á?
Sao lại là Cảnh Tần Hoài?
Hồi tôi học là Cảnh Vô Tích mà.
Ai, rốt cuộc là ai đã sửa lời bài hát!
Cái nào mới là bản gốc đây!
Chú mèo đang nằm tường tắm nắng, chẳng hề hay biết thắc mắc của tôi.
Tôi tra cứu một hồi, giải tỏa được thắc mắc rồi mới tiếp tục đi dạo.
Đi ngang qua một tiệm ăn sáng, tôi mua một cái bánh củ cải sợi.
Không biết đây có phải đặc sản không nhưng mà ngon phết.
Bánh củ cải chiên vàng giòn rụm, c.ắ.n một miếng còn bỏng cả miệng, hương thơm thanh khiết của củ cải tỏa khắp nơi.
Ồ, đi ngang qua một cửa hàng thủ công mỹ nghệ, trong tủ kính bày mấy cái giỏ, cái sọt đan bằng tre.
Tôi bước dạo một vòng, mua một châu chấu đan bằng cỏ.
Chủ tiệm là một ông .
Thấy tôi thích, ông lại đan thêm tôi một chuồn chuồn nữa.
“Cô , tặng cháu đấy.”
Tôi mừng rỡ nhận lấy: “Cảm ơn ông ạ!”
Ông phẩy tay: “Không có chi, dù sao ông cũng đang rảnh rỗi mà.”
Ông thật là người tốt!
Đến chiều, tôi không nhấc lên nổi nữa.
Tôi tìm một cây đá , là dòng sông chảy chậm, hai bên bờ là những ngôi nhà cổ tường trắng ngói đen, liễu rủ đung đưa, soi bóng xuống mặt nước, dập dềnh theo những gợn sóng.
Mặt trời ngả tây, nhuộm mặt nước thành một màu vàng óng.
Có người đang giặt quần áo bên sông, tiếng đập áo vang lên nhịp nhàng.
Tôi hơi khát.
Sực nhớ tới tiệm đồ uống vừa đi ngang qua, hình như có bán chè kiểu Châu.
Tôi ngược lại mua một cốc, rồi lại , chọn một vị trí đẹp trên , tì tay đá vừa uống vừa ngắm cảnh.
Húp một miếng, vị mát lạnh xộc thẳng lên não.
Có người nói nó giống nước kem đ.á.n.h răng.
Thật là vu khống!
Tôi vui vẻ húp một ngụm lớn, tì cằm lên ngắm phong cảnh.
thổi qua, mang theo hơi nước và mùi hương của lá liễu.
Trên mái nhà phía xa, một mèo mướp đang ngồi nghiêm túc l.i.ế.m .
16
“Em đang uống gì đấy?”
Giọng nói truyền đến từ bên trái tôi.
Tôi trả lời theo thói quen: “Chè kiểu Châu, ngon lắm, mua ở cái tiệm bên cạnh ấy, mười tệ một cốc.”
Trả lời xong tôi mới nhận ra.
Giọng nói này hơi quen quen.
Tôi quay đầu lại.
Tạ Diệc đang đứng bên cạnh tôi, anh mặc một chiếc sơ mi màu xám nhạt, tay áo xắn lên đến tận khuỷu, nhìn như thể vừa trốn thoát khỏi một sự kiện thương mại nào đó.
Anh dựa , nghiêng đầu nhìn tôi.
“Sao anh tìm được em?”
Anh đáp một cách thản nhiên: “Em đăng lên trang cá nhân mà.”
Tôi: …
Hôm qua lúc chụp hoa hướng dương ở nông trang nông nghiệp hiện đại, tôi tiện tay đăng một bài, kèm chú thích “Thái Thương đẹp quá”.
Quên mất chưa chặn anh.
Anh tiến lại gần một bước, ánh mắt dừng trên cốc chè trong tay tôi: “Em thích uống cái này à?”
Tôi siết c.h.ặ.t cốc, cảnh giác nhìn anh: “Làm gì, anh nói gì hả?”
“Nước kem đ.á.n.h răng.”
Anh không phải đang hỏi, mà là đang khẳng định.
Tôi bùng nổ: “Nước kem đ.á.n.h răng cái gì! Đây là ! đấy! Linh hồn của món chè kiểu Châu chính là cái vị này! Anh thì biết cái gì chứ!”
Anh mà cũng biết thưởng thức ẩm thực à?
Anh nhướng mày.
“Vậy ra, em thích uống nước kem đ.á.n.h răng.”
“Em tuyệt giao với những kẻ không biết thưởng thức chè kiểu Châu như các anh!”
Tôi đưa cốc lên miệng, giận dỗi uống một ngụm thật lớn.
Đột nhiên anh bật cười.
Cười xong, anh nhìn tôi, nghiêm túc nói một câu: “Anh sai rồi, không nên chê bai món chè kiểu Châu.”
Tôi hừ một tiếng, không đáp.
Anh đưa tay ra, khẽ chạm cổ tay tôi: “Thật mà, là do anh không biết thưởng thức.”
Nhiệt độ đầu ngón tay anh thấp hơn cánh tay tôi đã phơi nắng cả buổi chiều, khẽ đặt lên phía trong cổ tay tôi.
Tôi không hất tay anh ra.
Cũng không nhìn anh.
Trên mặt sông, một chiếc thuyền mui khum lướt qua, cô lái thuyền đang hát bình đàn, rất êm tai.
“Khi nào em ?”
Anh hỏi tôi.
Tôi c.ắ.n ống hút: “Chắc là ngày kia, kỳ nghỉ lễ sắp kết thúc rồi, em phải đi học.”
Anh im lặng hai giây.
“Ý anh là khi nào em nhà.”
Tôi đặt cốc chè lên , chống cằm lên tay, nhìn ra mặt sông.
nước phản chiếu ánh hoàng hôn và những rặng liễu.
Còn có cả bóng dáng hai tôi đứng cạnh nhau.
Cái bóng của anh cao hơn tôi hẳn một đoạn, đường nét bờ vai in cạnh bóng tôi, như thể bao trọn lấy tôi vậy.
“À, cái đó ấy hả.”
Tôi kéo dài giọng.
Anh lặng lẽ chờ đợi.
thổi qua, mang theo hương vị cơm canh từ nhà ai đó ở phía xa.
Vị mát lạnh vẫn còn vương trên đầu lưỡi, tôi l.i.ế.m l.i.ế.m môi.
“Xem biểu hiện của anh đã.”
Nói xong, tôi lén liếc nhìn anh một cái.
Anh đang tựa , khuôn mặt nghiêng được ánh hoàng hôn nhuộm một đường viền vàng óng.
Anh không nói gì, mà vươn tay cầm lấy cốc chè của tôi, thản nhiên uống một ngụm.
“Này! uống thì tự đi mà mua.”
Tôi định giật lại.
Anh giơ cao lên khiến tôi không với tới được, khi nuốt xuống, còn nghiêm túc cảm nhận một chút.
“Thưởng thức kỹ lại thì đúng là không tệ.”
Tôi lấy lại cốc, thành cốc đã ngưng tụ một lớp hơi nước, mát lạnh.
Tiếng giặt đồ bên sông đã ngừng.
Chiếc thuyền cũng đã đi xa.
Chỉ còn cành liễu vẫn lay động trong .
Tôi cúi đầu, nhìn nửa cốc mùa hè vị còn sót lại, cả táo mật và gạo nếp đều đã lắng đáy.
Tôi bỗng thốt ra một câu: “Mì thịt cừu ở Thái Thương cũng ngon lắm.”
Tạ Diệc quay đầu nhìn tôi.
“Vậy thì ngày mai hãy đi.” Anh nói: “Ngày mai ta đi ăn.”
Dòng nước trôi chậm rãi, bầu trời chuyển từ sắc vàng sang đỏ hồng, rồi tím nhạt.
tôi cứ thế tựa thành như vậy.
rất nhẹ, mùa hè thì thật dài.
“Ngày kia đi, kỳ nghỉ lễ sắp kết thúc rồi, em phải đi học.”
Ngày kia, là chuyện của ngày kia.
Cây và cơn hôm nay, cứ tận hưởng hôm nay đã.