Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Vài phút sau, tôi lén nhìn anh một . Trần Triều để tóc cắt ngắn gọn gàng, lông mày sâu hút, mũi cao thẳng, người toát ra vài phần hoang dã.
Về ngoại hình thì… cũng … Tai tôi nóng, người tôi cũng nóng theo. người như mọc gai, muốn nhúc nhích lại không muốn chịu thua.
Do dự vài giây, tôi khẽ mở lời:
“Anh, anh ngủ chưa?”
Cánh eo tôi siết c/h/ặ/t hơn.
“Em nói xem?”
“Em…”
Anh ngủ hay chưa tôi không biết, nhưng hình như có chỗ đó thức dậy… tiêu chuẩn mạng ấy, hình như, khá chuẩn… Tôi lập tức cứng đờ như khúc gỗ, không dám cử động.
“Anh… giường anh cứng quá, em muốn về phòng ngủ…”
Tôi lắp bắp, cố gắng lái sang chuyện khác: “Lần xin tiền anh cũng keo kiệt bủn xỉn, anh kiếm nhiều tiền thế để lại cho ai.”
“Đương nhiên là để cho vợ tiêu rồi.”
Giọng anh mang theo ý cười.
Cũng đúng, tất tiền của anh sau này đều dành cho vợ con. Dù chúng tôi có tốt mấy thì cuối cùng cũng là anh em. Mũi tôi cay cay, vừa giận vừa xấu hổ, tức tối muốn đẩy anh ra.
“Anh tìm vợ , sau này đừng quản em nữa…”
“Ai mù lại ở em?”
Anh cười trầm, cánh dùng lực kéo tôi xoay người lại, sau đó cười cong môi nhìn mặt tôi, lẩm bẩm:
“Cũng đúng, không mù, ng/ự/c còn nhỏ, tính lại tệ, còn không chịu nghe lời.”
Nhận ra điều đó, tôi lập tức nổi khùng: “Trần Triều, anh lại cà khịa tôi!”
người tôi bỗng chốc bị anh đè dưới thân, ánh sâu thẳm khó đoán.
“Trần Mộ Mộ, em bị ngốc à?”
Anh rũ , nhìn thẳng tôi, trong ánh sự dịu dàng hiếm .
Tôi đột nhiên hơi hoảng. Anh cúi đầu xuống, hai người ở rất gần. Hai môi gần như sắp chạm nhau, tim tôi đập ngày càng nhanh.
Anh giơ vén những sợi tóc lòa xòa má tôi ra sau tai, giọng nói trầm khàn.
“Mộ Mộ, anh sẽ không bao giờ rời xa em.”
Sự nghiêm túc đột ngột của anh khiến tôi có chút bối rối. Mặt đỏ, nói lắp, thậm chí còn có chút mừng thầm khó hiểu…
“Trần Triều, anh… anh bây giờ vì không muốn đưa tiền cho em bắt đầu giả vờ thâm đấy à…”
Anh nhếch mép, véo má tôi.
“Lần anh không cho em? Có lương tâm không đấy?”
Anh cầm điện thoại chuyển khoản: “Nhận tiền .”
Ánh dừng lại quần tôi đang , rồi khựng lại.
“ thay váy ngủ khác .”
“Không,em cứ này.”
Tôi đang phông T-shirt của anh, anh cao nên dài, người tôi trông như váy ngủ ngắn. Tôi luôn ngủ không yên giấc một mình, của anh mới có giác an toàn.
Vì vậy cho tận bây giờ, tôi vẫn giữ thói quen lấy phông của anh ngủ.
“Anh đây tổng cộng có mấy , đều bị em phá hỏng hết.”
“Vậy thì anh chuyển thêm tiền cho em, em mua cho anh vài .”
“Anh đá em một phát giờ.”
“Trần Mộ Mộ, xem ra em không biết nguy hiểm là gì phải không?”
anh hơi híp lại, ánh sự nguy hiểm.
“Lêu lêu lêu~”
Tiền , tôi sung sướng quay đầu thẳng.
7
Nằm giường mình, tôi trằn trọc không ngủ . Tôi quyết định phiền Thẩm Đường.
“Đường Đường, cậu nói xem—anh tôi có thích tôi không?”
Giọng cô ấy kia lười biếng, hơi khàn.
“Sao, anh nhà cuối cùng cũng không nhịn nữa à? Tôi bảo thứ kia anh nhà nhất định dùng , không phí đâu.”
“Hai người, một thằng cuồng em gái, một con bám anh trai, đúng là truyện ngôn ngụy cốt khoa nuôi dưỡng ngọt ngào , tôi mê chec .”
“Mau, quẩy lớn !”
Mặt tôi đỏ bừng. Giọng nói kia điện thoại bỗng ngắt quãng:
“A… Trì Yến khốn, anh ra ngoài , em mệt chec mất…”
Đây… đây là ngôn từ hổ báo gì vậy?
Điện thoại đột ngột bị cúp. Con ranh chec tiệt này sung sướng thế, tổ tôi thèm!
8
Đêm đó tôi có một giấc mơ rất dài. Mơ mình quay trở lại thời thơ ấu. tám tuổi, lũ tiểu thư lưu manh trong trường tôi không cha không mẹ nên bắt nạt tôi.
Tôi khóc lóc chạy về kể với Trần Triều, ngược lại anh cho tôi một trận đòn đau. Anh nói em gái Trần Triều không phép nhát gan, bắt tôi phải đ/á/nh trả.
Không thắng thì không cho ăn cơm.
mười tuổi, tôi muốn ăn chiếc bánh kem nhỏ màu hồng Barbie. Trần Triều khuân vác xi măng ở công trường 50 tệ, dùng hết số tiền đó mua bánh kem cho tôi.
Hôm đó, tôi ăn nôn.
mười bốn tuổi, tôi có kinh nguyệt lần đầu, nghĩ rằng mình mắc bệnh nan y, khóc lóc viết di thư. Trần Triều vừa mắng tôi là thiểu năng, vừa tra cứu các loại băng vệ sinh và cách sử dụng. Anh còn đặt thêm một chiếc giường nhỏ trong căn phòng chật hẹp, rồi kéo một tấm màn che giữa hai chiếc giường.
mười tám tuổi, có người sau lưng châm chọc tôi. Nói rằng người có xuất thân gia đình như Trần Mộ chắc chắn thiếu thốn nhiều thứ, tính cách sẽ có vấn đề.
Trần Triều nghe xong, cười lạnh một tiếng, túm cổ cậu nam sinh kia.
“Tao mày cũng thiếu một số thứ rồi đấy.”
Thế là anh cho người đó một trận đòn nhớ đời.
“Vậy là viên mãn rồi.”
Tôi từ trước nay chưa từng mình thiếu thốn gì. Tôi và Trần Triều, tuy trải qua rất nhiều ngày tháng khó khăn, nhưng nỗi khổ đều do một mình anh gánh chịu.
Những đứa trẻ khác có quần mới, tôi cũng có.
Những đứa trẻ khác mua sữa canxi từng chai, Trần Triều mua thùng.
Tôi không bao giờ ghen tị khi họ có cha mẹ, anh trai tôi còn tốt hơn bất kỳ người cha người mẹ đời. Dù anh khó tính và độc mồm.
Nhưng chừng còn có Trần Triều, Trần Mộ còn có thể hoành hành ngang ngược. Tôi không biết của mình dành cho anh ấy thay đổi từ lúc .
Có lẽ là từ nhiều trước, khi có cô gái đưa thư cho anh, tôi tức phát khóc.
“Anh, sau này anh lấy vợ có còn cần em nữa không?”
Trong lòng tôi thầm nghĩ một cách đen tối, anh trai có thể là của riêng tôi. Là thân, sự dựa dẫm hay một xúc phức tạp hơn.
Tôi không thể biết .
Tôi muốn cứ như vậy, mãi mãi ở cạnh anh.
Giấc mơ đêm đó rất dài. Sau đó, bàn Trần Triều ôm lấy eo tôi, dần dần di chuyển . Anh hôn tai tôi, nói:
“Mộ Mộ của chúng ta lớn rồi.”
Sau đó, anh mở hộp nhỏ đó ra rồi cởi quần ngủ…