Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi có một anh trai.
Nhưng tôi biết, anh không là .
Anh trai tôi tên là Lục Diễn.
Ba năm trước, anh gặp một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông cực kỳ nghiêm trọng, bác sĩ đã tiên lượng t.ử vong và yêu cầu gia đình chuẩn hậu . Thế nhưng, vào cái đêm t.h.i t.h.ể anh đặt trong nhà xác, anh lại đột ngột “sống” lại.
Kể khi cõi c.h.ế.t trở về, anh trai tôi thay đổi hoàn toàn. Anh không thích những buổi dã ngoại dưới nắng gắt, chẳng bao giờ chạm vào những món ăn mặn mà mẹ nấu. Anh trở nên trầm mặc, làn da trắng bệch như tờ giấy nến, và mắt… mắt khi loé lên một sắc rợn trong bóng .
Căn phòng của anh luôn kéo rèm kín mít, hơi tỏa ra khiến ai ngang qua rùng .
Ba mẹ tôi chỉ nghĩ rằng anh di chứng sau t.a.i n.ạ.n nên càng thêm phần sủng ái, nuông chiều.
Chỉ có tôi thường xuyên bắt gặp anh đứng ở góc cầu thang, nhìn chằm chằm vào cổ tôi với một ánh mắt vừa khát khao, vừa kìm nén đáng sợ.
Một đêm nọ, trời nóng bức nghẹt thở, tôi dậy tìm nước uống. Khi ngang qua phòng anh, tôi thấy cửa khép hờ.
Qua khe cửa nhỏ, tôi kinh hoàng thấy anh ngồi trên sàn, trên tay là một thỏ nhỏ thoi thóp.
Anh cúi đầu, răng nanh sắc nhọn cắm phập vào cổ nó, tham lam hút lấy những dòng m.á.u tươi cuối cùng.
Tôi sợ hãi định hét lên thì một bàn tay ngắt như băng đã bịt c.h.ặ.t lấy miệng tôi. Anh đã đứng sau lưng tôi lúc nào không hay.
“Suỵt, , đừng làm ba mẹ tỉnh giấc.”
Giọng nói của anh khàn đục, mang theo mùi m.á.u tanh nồng. Anh xoay tôi lại, ép vào tường. Trong bóng , mắt rực của anh nhìn xoáy vào tôi, tay anh vuốt nhẹ lên mạch m.á.u đập liên hồi nơi cổ tôi.
“Anh… anh là quỷ sao?” Tôi run rẩy hỏi.
Anh khẽ cười, tiếng cười lẽo như vang lên đáy mộ: “Chẳng em luôn thích gọi anh là anh trai sao? Anh trai biến thế này, em không thương anh sao?”
Móng tay sắc nhọn của anh khẽ khều nhẹ vào da tôi, một cảm giác nhói đau truyền tới.
“Anh đói quá, .”
Tôi cảm nhận hàm răng của anh đã chạm vào da thịt . Tôi nhắm c.h.ặ.t mắt, chờ đợi cái c.h.ế.t ập .
Thế nhưng, cảm giác đau đớn tột cùng mà tôi tưởng tượng đã không xảy ra. Anh chỉ khẽ l.i.ế.m vệt m.á.u nhỏ vừa ứa ra, rồi buông tôi ra, quay lưng bước vào bóng .
“ ngủ , em gái ngoan.”
Kể , tôi trở “ngân hàng m.á.u” bí mật của anh.
Cứ vài ngày một lần, anh lại lẻn vào phòng tôi khi đêm muộn. Anh rất dịu dàng, mỗi lần chỉ lấy một chút, sau lại dùng năng lượng kỳ lạ nào để khiến vết thương biến mất.
Anh ôm tôi vào lòng, hơi cơ anh bao bọc lấy tôi, tiếng thì thầm bên tai tựa như một lời nguyền rủa ngọt ngào.
“Em là của anh, mãi mãi là của anh.”
Tuy nhiên, bí mật này dần lung lay khi trong trường tôi bắt đầu xuất hiện những vụ mất tích kỳ quái.
Các nữ sinh biến mất không dấu vết, và khi tìm thấy, t.h.i t.h.ể họ đều khô héo, không một giọt m.á.u.
Cảnh phong tỏa ngôi trường, nỗi sợ hãi bao trùm. Tôi nghi ngờ anh trai , nhưng khi nhìn vào ánh mắt dịu dàng anh dành cho tôi mỗi sáng, tôi lại không nỡ tin là thật.
“Anh Lục Diễn, có anh làm không?” Tôi lấy hết can đảm để hỏi khi anh thắt lại ruy băng tóc cho tôi.
Tay anh khựng lại một nhịp, rồi anh thản nhiên nói: “Em nghĩ anh là kẻ nhân sao?”
“Nhưng anh cần m.á.u…”
“Máu của em là đủ rồi, những kẻ khác không xứng.”
Anh nhìn tôi, trong ánh mắt có chiếm hữu điên cuồng.
việc lên đỉnh điểm khi bạn thân nhất của tôi, Lâm Linh, mất tích. Tôi phát hiện ra chiếc vòng tay của cô trong túi áo khoác của anh trai. Trái tim tôi sụp đổ. Tôi quyết định báo cảnh , nhưng khi tôi vừa cầm điện thoại lên, anh đã đứng ngay phía sau.
“Em muốn phản bội anh sao, ?”
Anh cướp lấy điện thoại, bóp nát nó từng mảnh vụn. Gương mặt anh lúc này không chút gì gọi là , răng nanh lộ ra, khí ngập tràn.
Anh kéo tôi xuống hầm ngầm của biệt thự, nơi tôi nhìn thấy Lâm Linh xích, gương mặt tái nhợt nhưng vẫn hơi thở.
“Thả cô ra! Anh điên rồi!” Tôi gào thét.
“Anh làm tất cả là vì chúng ta.” Anh cười điên dại, “Năng lượng của cô ta giúp anh hoàn thiện nghi lễ chuyển hóa. Chỉ cần xong nay, em giống như anh, chúng ta bên nhau vĩnh viễn, không bao giờ xa rời.”
[Hóa ra, anh không chỉ muốn m.á.u của tôi, anh muốn biến tôi đồng loại để thỏa mãn cô độc ngàn năm của .]
Tôi nhìn thấy trên bàn tế là một d.a.o bạc.
Thầy phong thủy từng nói, chỉ có bạc nguyên chất mới có g.i.ế.c quỷ. Trong lúc anh mải mê chuẩn trận pháp, tôi đã lén cầm lấy d.a.o.
“Lục Diễn, em yêu anh, nhưng em không để anh biến quái vật.”
Tôi đ.â.m thẳng d.a.o vào n.g.ự.c anh. Anh không tránh, không phản kháng. Anh nhìn tôi, ánh mắt rực dần trở lại màu đen quen thuộc, một giọt nước mắt lẽo rơi trên mu bàn tay tôi.
“Anh biết… sớm muộn gì em làm vậy.”
Cơ anh bắt đầu tan rã những hạt tro bụi li ti. Trước khi biến mất hoàn toàn, anh ghé vào tai tôi, hơi thở vẫn băng giá như ngày đầu.
“Hẹn gặp lại ở địa ngục, em gái yêu quý.”
Căn hầm trở nên tĩnh lặng. Lâm Linh cứu, anh trai tôi biến mất như chưa từng tồn tại. Ba mẹ tôi lại một lần nữa chìm trong đau khổ vì “vụ mất tích” lần thứ hai của trai.
Cuộc sống của tôi quay trở lại quỹ đạo bình thường, nhưng có những thứ đã thay đổi vĩnh viễn. Tôi không sợ bóng , và mỗi khi soi gương, tôi lại thấy mắt khi loé lên một sắc kỳ lạ.
[Dưới lớp da thịt này, m.á.u của anh chảy trong huyết quản của tôi.]
Một đêm mưa bão, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa quen thuộc.
“ , anh về rồi đây.”
Tôi mỉm cười, bước ra mở cửa. Dưới màn mưa, một chàng trai trẻ đứng , gương mặt giống hệt Lục Diễn, nhưng mắt hoàn toàn là màu của m.á.u.
“Chào mừng anh trở về, anh trai.”