Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Sau xuyên thành em gái của vị Phật tử nổi trong giới hào môn Bắc Kinh.

cũng nghĩ tôi sẽ tìm mọi cách kéo anh trai trở cuộc sống thường.

Nhưng không ngờ…

kỳ thi, tôi ôn bài đến mức sắp hói . Liếc nhìn người đàn ông đang quỳ trên bồ đoàn tụng kinh, tôi chắp thành khẩn:

— Anh ơi, phù hộ em thi được một trăm điểm nhé!

Anh tôi: “?”

Về sau, trưởng bối trong giục cưới.

Tôi ngoan ngoãn đáp: “Vâng ạ.”

Rồi quay giao luôn cho anh trai:

— Anh ơi, phù hộ em đường gặp ngay một anh đẹp trai tuyệt thế nhé! Kiểu đạp mây ngũ sắc đến đòi cưới em !

Chuỗi tràng hạt trong anh “bộp” một rơi xuống đất.

Anh tôi: “?”

Khung luận cười điên.

【Anh là Phật tử, chứ con rùa trong hồ điều ước đâu!】

【Hahaha, nam phụ đứng bên cạnh mà ngây người luôn.】

01

Tôi và anh trai không thân.

đây, anh sống ở họ , tôi lớn lên trong cô nhi viện.

Mãi đến năm mười ba tuổi, người đến cô nhi viện tìm tôi. tôi mới biết, hóa chính là thiên kim thật của họ !

Ngày trở về .

Vừa bước qua cửa, người chưa thấy, đã tràng hạt lách cách.

Trong lòng tôi thấy kỳ lạ.

Đến vào phòng khách, liếc mắt đã thấy một người đang ngồi ngay chính giữa.

Người đàn ông vẻ trang nghiêm, chuỗi tràng hạt. Chính chuỗi hạt phát lách tách đều đặn.

Quản gia dẫn tôi vào nhìn tôi đầy thương cảm, rồi khẽ nói:

— Thiếu gia, đã tìm được tiểu thư rồi.

Tôi đứng tại chỗ, đang định mở miệng thì mắt bỗng xuất hiện những dòng luận.

【Đây chính là nam phụ “Phật tử” đúng không? Vì nữ chính mà không lấy vợ!】

【Ngày nào cũng chỉ biết tràng hạt, tràng hạt!】

【Haiz, sau nam nữ chính kết hôn, nam phụ đả kích nặng nề, quyết định từ nay nương nhờ đèn xanh cổ Phật đến hết . Tội nghiệp em gái của anh chẳng chăm sóc. Được đón về rồi cũng chỉ thể trơ mắt nhìn tài sản mấy ông chú cướp mất, cuối trở thành quân cờ để liên hôn. Đây là một núi phú quý đấy! Giá mà nam phụ tỉnh táo hơn một chút thì tốt biết bao!】

Tôi: “?”

Mấy thứ là gì vậy?

Nhưng tôi nhanh chóng nắm được một trọng điểm.

Đó chính là…

Một núi phú quý!

Chuyện thì không thể xem thường được.

Đôi mắt tôi đảo một vòng, nhỏ giọng gọi:

— Anh…

thấy tôi, người vốn đang chìm trong thế giới của riêng Hàn Thanh vô thức ngẩng lên.

Ánh mắt anh vừa khéo chạm gương non nớt của tôi, khựng trong giây lát.

Tôi hé môi, vừa định nói thêm gì đó thì…

Rầm!

Tôi ngã lăn đất.

Hàn Thanh giật , vội bật dậy:

— Em gái!

02

Tôi là người xuyên thai.

Kiếp , tôi tích đức làm việc thiện. Đến cuối , vì cứu một đứa bé băng qua đường mà xe tông bay.

Tôi cứ tưởng kiếp mở màn là địa ngục, nghĩ rằng khổ rồi, khổ thêm một nữa.

ngờ, sau cơn mưa trời sáng.

Cuối thì… một trời phú quý cũng đến lượt tôi rồi!

Đương nhiên tôi nắm chắc cơ hội .

Cảm nhận được cơ thể được đó cẩn thận bế lên, đặt xuống ghế sofa, bên tai vang lên giọng nam trầm thấp, trong trẻo:

— Mau gọi bác sĩ gia đình!

Quản gia cũng dọa sợ, vội vàng lấy điện thoại gọi.

Giả vờ ngất một hồi…

Không cẩn thận, tôi ngủ thật luôn.

tỉnh dậy nữa, tôi đang nằm trong một căn phòng ngủ xa lạ.

Trời đã tối, trong phòng không bật đèn.

Tôi đảo mắt, vừa định ngồi dậy thì cửa phòng đẩy mở.

đó, khung luận cũng xuất hiện.

【Nữ phụ cuối cũng tỉnh rồi!】

【Làm nam phụ giật muốn ch/ết, vất vả lắm mới tìm được em gái, ngờ ẩn hiện.】

【Hahaha, nam phụ đến chuỗi tràng hạt cũng quên luôn.】

Đọc xong luận, ánh mắt tôi khẽ động.

Đang mải suy nghĩ thì bên tai chợt vang lên giọng nói:

— Bác sĩ bảo em suy dinh dưỡng, ăn quá ít nên mới tụt đường huyết rồi ngất.

Tôi giật hoàn hồn, đối diện với gương tuấn tú của Hàn Thanh.

lẽ anh không biết chăm trẻ con thế nào.

Trên vẫn cầm chuỗi tràng hạt, vẻ hơi mất tự nhiên.

— Em muốn ăn gì?

vậy, bụng tôi lập tức réo ùng ục.

Tôi liếm môi, ngượng ngùng đáp:

— Em muốn ăn giò heo kho, sườn xào chua ngọt, thịt chua ngọt dứa…

Mấy năm ở cô nhi viện, tôi rất hiếm được ăn thịt.

Phần lớn đều chỉ thể dựa vào ký ức để tưởng tượng.

Nhớ hồi , mỗi lĩnh lương, đồ ăn thịt dư tôi đều đem cho chó ăn.

Bây giờ chỉ cần nghĩ tới thôi, tôi đã nuốt nước miếng.

Cảm giác thể ăn được một con bò!

tôi nói xong, vẻ người đàn ông cứng đờ.

Tôi chợt phản ứng .

À đúng rồi.

Anh chắc là ăn chay.

Tôi đang định đổi món thì chợt anh lên :

— Thêm một món rau nữa nhé. Ăn cân bằng giữa thịt và rau thì tốt hơn, được không?

Tôi sững người.

3

Tôi ngẩng lên.

Đúng chạm đôi mắt lặng của anh.

Ánh mắt hạ xuống, dừng trên chuỗi tràng hạt trong .

Nhận tôi đang nhìn, anh cúi liếc qua, khẽ thu chuỗi hạt vào lòng bàn rồi nhỏ giọng giải thích:

— Em cứ ăn đi, anh ăn rồi.

Tôi gật .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.