Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Đôi mắt đẹp dừng trên người tôi, mỉm cười:

— …Hình như chúng ta từng nhau phải không?

Tôi gật đầu.

sắc chị có gì không ổn nên cũng không nghĩ nhiều.

— Vâng. Chúng ta từng nhi viện. Chị nói sẽ mua một chiếc kẹp tóc hình quả dâu nữa.

Mặc dù…

Thật ra tôi cũng tha thiết gì cái kẹp tóc .

Chỉ là chính chị nói vậy.

Tôi chỉ nhắc lại thôi.

Nghe tôi nhắc chiếc kẹp tóc, Tần Phương Hảo lập tức nhớ ra.

Vẻ chị đầy áy náy.

— Xin lỗi … Chị đã mua , sau xảy ra vài nên không có thời gian quay lại.

Khung bình luận xuất .

【Hóa ra chính và gái phụ có duyên như vậy nữa!】

【Sau khi kết hôn, ban đầu chính rất ủng hộ sự nghiệp của chính. hễ bàn làm ăn đàn ông khác là ghen điên , âm thầm phá hỏng các thương vụ của . chính hoàn toàn không biết, suốt ngày bận sứt đầu mẻ trán, làm gì nhớ khác.】

【Bây giờ chính phát sự thật nên cãi nhau to chính. Nói đi cũng phải nói lại, chính lần này đúng là hơi quá đáng.】

【Đừng lo quá. của đôi vợ chồng trẻ thôi mà. chính cãi xong cũng hối hận ngay.】

Từng dòng bình luận lướt qua.

Tôi Tần Phương Hảo vẻ mệt mỏi, trầm mặc một chỉ rót chị một tách trà.

— Không sao đâu. Có thể lại chị, rất vui.

Bên cạnh, Lê Hàn khẽ gật đầu.

— Nếu cần giúp gì, cứ nói tôi bất cứ nào.

Nghe vậy, Tần Phương Hảo im lặng rất lâu.

chị đầy mỏi mệt.

— Hàn … tôi có thể nhờ chỗ anh vài hôm không?

— Tất nhiên.

Lê Hàn không từ chối.

Tôi cũng có ý kiến.

chính đây…

Anh trai sẽ không chăm chăm bắt tôi làm đề nữa.

12

Tần Phương Hảo lại nhà họ Lê.

Phòng chị ngay cạnh phòng tôi.

Lê Hàn cũng không ngày nào cũng lần tràng hạt nữa.

Sau khi biết Lục Minh Yến âm thầm phá hoại việc làm ăn của Tần Phương Hảo, anh lập tức gọi Phó tổng Giang, nhờ ông đứng ra hòa giải, xem cứu vãn được hay không.

địa vị của nhà họ Lê Bắc Kinh.

Đương nhiên ai dám không nể .

Một tuần trôi qua.

Sáng sớm thức dậy, tôi lại không bóng dáng Lê Hàn .

Bữa sáng đã chuẩn bị sẵn.

Tôi ăn sandwich tiện miệng hỏi quản gia:

— Anh cháu đâu ?

Quản gia trầm ngâm đáp:

— Thiếu gia nói công ty có chút việc nên qua xử lý.

Động tác nhai của tôi khựng lại.

Theo tình trạng giờ của anh…

Nếu không thật sự cần thiết thì anh rất ít khi ra khỏi nhà.

Mí mắt tôi bỗng giật liên hồi.

Trong lòng dâng cảm giác bất an.

nghĩ kỹ…

Hình như cũng có gì bất thường.

Chắc anh công ty để xử lý của Tần Phương Hảo.

Nghĩ vậy, tôi mới yên tâm.

Ngồi đối diện, tôi lo lắng, Tần Phương Hảo dịu dàng nói:

— Trước đây chị hứa mua kẹp tóc chưa thực được. Hôm nay thời tiết đẹp, hay chúng ta cùng đi trung tâm thương mại nhé?

Tôi nghiêng đầu chị.

Bắt ánh mắt dịu dàng .

Suy nghĩ một chút.

Hôm nay cũng có việc gì.

— Được ạ.

13

Tần Phương Hảo tự lái xe.

Trên đường trung tâm thương mại.

Tôi lấy điện thoại ra định nhắn tin Lê Hàn .

Ngón tay cứ gõ xóa.

Ban đầu định hỏi công ty xảy ra gì.

Cuối cùng lại gửi một đoạn ghi âm.

— Anh ơi, bao giờ anh về nhà?

Đèn đỏ bật .

Tần Phương Hảo đạp phanh, quay sang tôi.

đầy tiếc nuối.

— Không ngờ lại là gái của Hàn . Nếu chị biết sớm hơn thì đã có thể đưa ra khỏi nhi viện sớm hơn .

Theo những gì khung bình luận nói.

Hai người quen nhau từ thời đại học.

Cũng chính khi chị từng nhi viện một lần.

Đèn xanh.

Xe rẽ sang con đường khác.

Có lẽ vì gần Tết.

Đường khá vắng.

Tôi vẻ tự trách trên chị, đang định tiếng an ủi thì ánh mắt chợt lướt qua phía trước.

Đồng tử tôi co rút.

Tôi hét lớn:

phía trước!

tôi đột ngột cao vút.

Tần Phương Hảo giật mình hoàn hồn.

chiếc xe đối diện…

chị lập tức trắng bệch.

Cùng .

Điện thoại tôi điên cuồng đổ chuông.

bắt máy.

Đầu dây bên kia truyền nói đầy gấp gáp của Lê Hàn .

— Hôm nay hai người đừng ra ngoài!

“KÉT——”

Tần Phương Hảo đạp phanh thật mạnh.

Đã quá muộn.

RẦM!

Một tiếng va chạm cực lớn vang .

Điện thoại bị hất văng.

Đầu dây bên kia lặng đi vài giây.

Sau .

người đàn ông run rẩy vang :

— Vãn Vãn!

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.