Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Cậu về đi.”
Tôi không tin.
Trước khi đến, tôi đã hệ thống.
Nó nói hôm nay Giang Tự ở đây.
Tôi tiếp tục giơ loa lên.
“ trai!”
“Thật sự không xuống sao?”
Lần .
Cửa túc xá bật mở.
Giang Tự bước ra.
Anh đi thẳng đến trước tôi.
Gương lạnh tanh.
“Em lại nổi điên nữa?”
Tôi cười tít mắt.
“Đi hẹn hò.”
“Có đi không?”
Nói xong, tôi cất chiếc loa đi, chìa bó hoa trong tay anh.
Giang Tự không nhận.
Anh lạnh nhạt nói:
“Chúng ta chia tay rồi.”
“Vậy à.”
Tôi gật đầu.
“Thế em đi một mình vậy.”
Nói rồi tôi xoay người định bước đi.
Quả nhiên.
Chưa đi bước, cổ tay tôi đã bị anh nắm .
…
Hôm .
Chúng tôi cùng nhau đến công viên giải trí.
Chơi nhảy bungee.
Chơi mật thất.
Đi qua rất từng lưu giữ ức của cả .
Giống đang bù đắp tất cả những lần hẹn hò dang dở.
đi mua .
Tôi :
“Anh uống ?”
Giang Tự đáp rất qua loa.
“ cũng .”
Tôi không nghĩ .
Tiện tay chai xoài mà mình thích nhất.
Đến khi đưa anh.
Giang Tự chỉ nhìn chai trong tay tôi.
Không hề nhận .
ấy tôi sực nhớ ra.
Anh…
Hình không ăn xoài.
Năm nhất, trước ngày khai giảng, tôi từng mua chai xoài.
đưa anh.
Anh tức đứng dậy bỏ đi.
Thậm chí bữa cơm hôm cũng không ăn.
Tôi ngơ ngác :
“Anh… không uống à?”
Giang Tự gật đầu.
Tôi mím môi.
“Thế sao trước đây anh không nói?”
Anh cười nhạt.
“Tôi nói rồi.”
“Là em chưa từng để tâm.”
Tôi khựng lại.
Vội vàng lắc đầu.
“Không phải em không để tâm.”
“Là em…”
“…không nhớ.”
Tôi dừng một chút.
mỉm cười với anh.
“ …”
“…em sẽ không quên nữa.”
Giang Tự nhìn tôi rất lâu.
Không nói .
Chỉ lặng lẽ sang khác.
Đêm cùng.
Tôi đưa Giang Tự lại quen thuộc.
Chính là phòng tiệc tổ chức sinh nhật anh năm ngoái.
mọi chuyện từng bắt đầu.
Cũng là chúng tôi bỏ lỡ nhau.
Trước , tôi đã dành cả một ngày để tự mình trang trí.
Khắp căn phòng đều là bay.
Đèn nháy hình ngôi sao.
Những món đồ trang trí nhỏ xinh tôi tự tay lựa chọn.
Vừa bước vào.
Tôi bật đèn.
Ánh sáng vàng ấm áp tức phủ kín cả căn phòng.
Tôi vui vẻ kéo tay Giang Tự.
“Dẫn anh đi tham quan thành quả lao động của em.”
Tôi chỉ anh từng chùm bay.
Từng dây đèn.
Từng món đồ nhỏ tôi tỉ mỉ sắp xếp.
cùng.
Chúng tôi dừng lại trước một bức tường ảnh.
Trên dán kín những tấm ảnh của người.
Nhìn kỹ phát hiện…
Rất tấm là ảnh trùng lặp.
Tôi bất đắc dĩ bật cười.
“Không cách nào.”
“Trước đây…”
“Em với anh chụp chung quá ít.”
cùng, tôi kéo Giang Tự đến trước chiếc bàn ở giữa sảnh.
Trên bàn đặt một chiếc bánh kem.
Tôi nhìn anh, cười.
“Xin lỗi nhé.”
“Em tự ý trang trí mà chưa ý anh.”
Tôi khựng lại một chút rồi nói tiếp.
“Lần sinh nhật trước… em đến muộn.”
“Em luôn cảm thấy mình nợ anh một buổi sinh nhật.”
“ nên…”
“Mình làm lại một lần nữa, không?”
Giang Tự không nói .
Anh chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
khi anh nhắm mắt ước nguyện và thổi nến, tôi đứng dậy bật toàn bộ đèn trong phòng.
Ánh sáng vàng ấm áp tức phủ kín không gian.
Giang Tự chậm rãi nhìn quanh.
Rồi bất ngờ :
“Em đâu ra tiền làm những thứ ?”
Tôi khựng lại.
Đương nhiên là hệ thống đưa.
Nhưng chuyện không thể nói.
Tôi bèn mỉm cười.
“…Em mượn.”
Giang Tự cau mày.
Không nói thêm lời nào, anh trong ví ra một tấm thẻ ngân hàng rồi đặt trước tôi.
“Dùng cái .”
Tôi nhìn tấm thẻ.
Khóe môi cong lên thành một nụ cười chua chát.
“Anh không sợ…”
“…lần em cũng chỉ đang lừa tiền anh sao?”
Giang Tự nhìn thẳng vào mắt tôi.
anh rất .
“Người khác thì không .”
“ em…”
“Muốn lừa bao nhiêu cũng .”
Lòng tôi chợt nhói lên.
Tôi lặng lẽ dời mắt, rồi chậm rãi đẩy tấm thẻ trở lại trước anh.
“Giang Tự.”
“Trước đây em đã làm rất chuyện khiến anh tổn thương.”
“…Xin lỗi.”
Anh tức lắc đầu.
“Đừng xin lỗi.”
Ánh mắt anh càng càng nghiêm túc.
“Hứa Yên.”
“Em rất lạ.”
“Có chuyện đúng không?”
“Em đang giấu tôi chuyện ?”
Tim tôi đập hụt một nhịp.
Tôi tức nở nụ cười, cố ý đổi chủ đề.
Nhưng Giang Tự chỉ nheo mắt.
Anh quá hiểu tôi rồi.
“Hứa Yên.”
“Em cứ chột dạ là lại cười thế.”
“Đừng đ.á.n.h trống lảng.”
“Nói thật tôi.”
Tôi đành thu lại nụ cười.
Liên tục cam đoan rằng mình không sao.
Cam đoan hết lần đến lần khác.
cùng Giang Tự miễn cưỡng tin.
…
Đến dưới túc xá.
Anh nhìn tôi.
“Ngày mai đi chơi với tôi.”
Tôi gật đầu.
“.”
Nói xong, tôi người đi vào.
Đi vài bước.
Tôi theo bản năng ngoái đầu lại.
Giang Tự vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Giống hệt lần đầu tiên đưa tôi về túc xá.
Chỉ lặng lẽ nhìn theo lưng tôi.
Không hiểu vì sao.
Sống mũi tôi bỗng cay xè.
Một cơn xúc động mãnh liệt dâng lên trong lòng.
Tôi người.
Chạy thật nhanh về phía anh.
Rồi nhào vào lòng anh.
Ôm thật c.h.ặ.t.
“Giang Tự…”
“Em thích anh.”
“Rất thích.”
Cơ thể anh cứng đờ trong giây lát.
, anh nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.
“Sao thế?”
“Có chuyện à?”
Tôi không dám ngẩng đầu.
mắt đã chảy kín gương .
Tôi sợ…
Chỉ cần ngẩng lên, anh sẽ nhìn thấy.
Tôi cố gắng giữ thật bình thường.
“Không có .”
Tôi buông anh ra.
Không dám nhìn thêm lần nào nữa.
người chạy thẳng vào túc xá.
Giang Tự…
Tạm biệt.
Xin lỗi anh.
khi trở về thế giới của mình.
Tôi mất đúng một tháng dần bình tâm lại.
Tôi lấp đầy cuộc sống bằng đủ mọi việc.
Cùng bè thực hiện chuyến du lịch tốt nghiệp đã hẹn từ lâu.
Dành phần lớn thời gian ở bên bố mẹ.
Mẹ cười bảo tôi lớn rồi nên biết ở nhà hơn.
Bố thì trêu tôi cùng cũng hết bướng bỉnh.
Cuộc sống từng chút một trở lại trước.
Tôi lên đại học.
Làm quen với rất người.
Kết với không ít học.
Mọi thứ đều rất tốt.
Chỉ là…
Đôi khi.
Tôi vẫn nhớ đến thế giới ấy.
Nhớ mấy cô cùng phòng.
Và…
Nhớ Giang Tự.
Tháng Sáu.
Ánh nắng gay gắt đến ch.ói mắt.
giờ học.
Tôi đi một mình trên con đường rợp cây trong khuôn viên trường.
Phía bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Một nam sinh chạy tới.
Thở hổn hển.
“Học tỷ.”
“Tối nay câu lạc bộ liên hoan.”
“Chị đi cùng bọn em nhé.”
Tôi mỉm cười, lịch sự từ chối.
“Xin lỗi.”
“Chị không đi đâu.”
Cậu ấy gãi đầu.
“Học tỷ.”
“Sao chị nào cũng lạnh lùng thế?”
Lạnh lùng sao?
Tôi đang ngẩn người suy nghĩ.
Thì phía bất chợt vang lên một nói quen thuộc.
Quen thuộc đến mức khiến cả người tôi cứng đờ.
“Bởi vì…”
“Cô ấy có trai rồi.”
Đầu óc tôi trống rỗng.
Hô hấp cũng trở nên dồn dập.
nói …
Không thể nào…
Tôi đứng bất động.
Không biết đã bao lâu.
Đến khi xung quanh bỗng yên tĩnh lạ thường, tôi chậm rãi người lại.
Đứng cách tôi không xa.
Là một dáng mà tôi đã tưởng rằng cả đời sẽ không bao giờ gặp lại.
Tôi mở to mắt.
nói run đến mức gần không thành tiếng.
“…Giang Tự?”
Anh nhìn tôi.
Khóe môi chậm rãi cong lên.
Nở một nụ cười dịu dàng.
“Ừ.”
“Là anh.”
Hết truyện