Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

“Khi nào nghĩ xong, cứ tìm tôi.”

“Không vội.”

Tôi cầm tấm danh thiếp . Chất giấy dày dặn, mép cắt gọn gàng.

Chu Tự Bạch, ba chữ được in ngay chính giữa. dưới một dãy số điện thoại.

Đơn giản, kiềm chế, không thừa thãi.

“Anh không tò mò vì tôi đồng ý ?”

Anh dừng ở , đầu nhìn tôi, khóe môi hơi cong .

“Tò mò.”

“Nhưng đó chuyện của cô.”

hay không, tùy cô.”

Anh mở . Gió lạnh lùa vào, anh người chắn giúp tôi một chút.

“Ngoài trời lạnh, không tiễn.”

Ngày cưới nhanh chóng được định.

Ngay tháng .

Tôi tự giễu .

Dực ba năm, chẳng gì cả. Bây giờ với một người đàn ông mới gặp một lần, tháng lại sắp kết hôn.

10

Dực ngồi trong câu lạc bộ cả đêm, lật điện thoại xem đi xem lại.

Anh nhờ đăng bài vòng . hình anh và , góc chụp mập mờ, ánh đèn vàng tối.

Trong , anh hơi người, cánh tay đặt lưng ghế . Gương của bị vầng sáng làm mờ, còn lại đường nét xinh đẹp.

Dòng trạng thái :

những người, đi một vòng vẫn quay về.”

dưới quả nhiên bùng nổ.

Anh đợi mười phút, hai mươi phút, một tiếng.

Không bất kỳ động tĩnh nào.

“Cô thấy chưa?”

Anh hỏi người .

“Đăng chắc chắn thấy . Mấy người chung đều thả like.”

Dực cau mày:

“Cô không hỏi cậu gì à?”

Người lật điện thoại, vẻ hơi kỳ lạ.

“Anh Dực… hình như cô chặn .”

Không khí đột nhiên yên lặng.

cạnh người bật :

“Không chứ, cô gái này nóng tính vậy à?”

Dực không , sắc trầm xuống.

người ghé tới giảng hòa:

“Anh Dực, chị về , anh đừng nhớ người nữa. Dù … trò tiêu khiển mà.”

“Đúng đó, anh thế?”

đấy, giận thật à? Không thiết đâu. Đi thì đi, về mà.”

Dực đột ngột đứng dậy. Ghế đổ ngửa , va xuống sàn phát một tiếng nặng nề.

mẹ nó tôi biết vì mình tức?”

Phiền chết đi được.

Rõ ràng biết bọn họ đều đúng, nhưng ngọn lửa trong lòng anh lại càng cháy càng dữ.

Anh cầm áo khoác, xoay người đi ngoài. Lúc đi ngang qua , bước chân anh thậm chí không dừng lại.

Sắc trở nên khó coi. Chút ý nhàn nhạt giữa hàng mày ánh mắt chậm rãi thu lại.

Dực.”

cao giọng:

“Anh đi đâu? Bọn họ đâu sai.”

Dực kéo , gió lạnh lùa vào.

Anh đứng ở một giây, đầu.

“Không liên quan đến . này đừng đùa kiểu này nữa. Trước đây anh quá đáng, xin lỗi, đã khiến hiểu lầm.”

đóng lại lưng.

Anh không bắt xe, cứ đi dọc con đường, đi rất lâu mới dừng lại, dựa vào một gốc cây châm thuốc.

Điện thoại sáng .

gửi tin nhắn:

“Hôm nay anh kéo ăn cơm để chọc tức cô à?”

Anh không trả lời.

Lại một tin nữa:

Dực, không lẽ anh… thật sự thích cô ?”

Anh nhìn chằm chằm dòng chữ đó rất lâu. Điếu thuốc giữa ngón tay cháy tới tận cuối, làm bỏng ngón tay, anh mới giật mình vứt đi.

Thích?

Anh chưa từng nghĩ tới vấn đề này.

Cô nghe lời, ngoan ngoãn, chưa bao giờ hỏi quá nhiều. Anh đã quen cạnh, quen về nhà ánh đèn, quen trên giường thân nhiệt của một người khác.

Đó không thích.

thói quen.

Anh tự với mình như vậy.

Nhưng tại , nghĩ tới việc cô chặn anh, ngay cả anh chặn, chỗ ngực lại như bị ai khoét mất một mảng.

11

Ngày hôm đi chụp cưới, tôi trằn trọc không ngủ được.

Tôi dứt khoát ngồi dậy, trong đầu đột nhiên lóe vài hình .

Tôi và Dực từng chụp cưới.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.