Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7psAsKVepc

Khăn Giấy Rút 1280 Tờ Treo Tường Bông Sen Vàng - BỊCH TO
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Mọi cười ầm .
Ai rằng chuyện chính bí mật muốn giấu, bắt đầu trêu anh tính chiếm hữu quá mạnh.
Không khí quá ồn ào.
Tôi cảm thấy hơi ngột ngạt, bèn ra ngoài hít thở không khí.
Không lâu , theo.
Anh đứng bên cạnh tôi lúc lâu, cuối cùng mới :
“Dạo không để ý đến anh.”
Giọng không chút trách móc nào.
nhạt.
mang theo chút cô đơn khó nhận ra.
Tôi cười gượng:
“Sắp thi cuối kỳ rồi, dạo tôi hơi bận.”
“ừ” tiếng.
đó không thêm gì nữa.
Anh quay vào , ngồi ở góc .
Im lặng uống hết chén rượu trắng đến chén khác.
khi tan cuộc, đương nhiên đưa về vẫn tôi.
lẽ anh sự đã say.
Cả gần đổ hết vai tôi, nặng đến mức tôi hơi khó thở.
Đúng lúc tôi đang loay hoay mở cửa, đột nhiên cúi đầu, ghé sát bên tai tôi.
“ đã phát hiện rồi, đúng không?”
Tay tôi khựng .
đó vẫn giả vờ bình tĩnh mở cửa, kéo anh vào rồi ném xuống sofa.
“Hử?”
nằm trên sofa.
cánh tay che ngang đôi .
căn yên tĩnh, tôi dường nghe thấy tiếng nức nở .
“Xin lỗi…”
“ đừng bỏ anh.”
Giọng của anh khàn .
“ phải anh đã gì khiến không hài lòng không?”
“Đừng đổi anh , được không?”
khách bật chiếc đèn cây.
Ánh sáng dịu dàng phủ xuống gương mặt anh.
Bên khóe dường vệt sáng bạc nhạt.
Anh vốn gầy, nằm nghiêng, mong manh tờ giấy trắng.
Áo vén nửa chừng, lộ phần bụng dưới. Vết bầm tím loang ra, càng khiến ta giật .
Tôi chợt nhớ chuyện anh bị 【 Hóa Học】 đánh. Lần đầu qua, đó sự xuất hiện vết bầm đỏ tím.
Để không bị phát hiện, anh sự tìm chịu trận đòn.
Vì sao chứ?
cần phải tới mức không?
Tôi bỗng mềm lòng.
nhớ đến lần vô tình nghe điện thoại gia đình anh gọi tới, đại khái yêu cầu anh nghỉ học về nhà — chắc hoàn cảnh anh không khá giả lắm?
Giống tôi.
Vì vậy được chút cơ hội phải nắm chặt, dù thủ đoạn thấp kém bẩn thỉu.
Giống tôi và anh giả couple blogger, vốn chẳng quang minh chính đại.
Cơn oán khí ngực tan , tôi : “Không sao, tôi sẽ không bỏ anh.”
“ không?” anh sáng con thú nhỏ: “Vậy hôn anh .”
Tôi hôn giọt nước sắp rơi trên má anh.
sững sờ nhìn tôi, tim tôi đập thình thịch, cảm thấy hình không nên vậy.
Anh vào môi , đứa trẻ đòi kẹo: “Còn muốn hôn ở đây.”
Tôi nghiêm túc từ chối (trời ơi tôi chính trực): “Không được, chúng ta couple hợp đồng.”
: “Không hiểu, đầu óc choáng rồi.”
Ai bảo anh uống nhiều thế, đáng đời!
Tôi không thích say, nhưng vẫn đứng dậy nấu canh giải rượu anh, chắc vì trên anh không mùi rượu khó chịu.
tôi chưa từng vào bếp, lúc gọi: “ , dùng cái nồi à?”