Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

“Trưa mai, chỗ cũ.”

Thành Vãn đặt điện thoại xuống, đi vào phòng ngủ, nằm chiếc giường cô đã ngủ một nhiều năm.

Ga giường vừa thay, có mùi nước giặt sạch và nhạt.

Cô nhắm mắt.

đầu hiện lên nhiều hình ảnh.

đầu gặp nhau, anh đưa danh thiếp cho cô.

đầu hẹn , anh kéo ghế giúp cô.

đầu nắm tay, lòng tay anh đổ mồ hôi.

đầu , anh căng thẳng mức c.ắ.n vào môi cô.

hình ảnh ấy đều là thật.

toán phía sau là thật.

Một người có vừa thật lòng vừa toán sao?

Thành Vãn không biết.

biết lúc này không muốn gặp anh.

Trưa hôm sau, Thành Vãn và Triệu Tiểu Hòa gặp nhau tại một quán Hồ Nam.

Sau khi nghe cô kể xong, miếng thịt xào ớt đũa Triệu Tiểu Hòa rơi xuống , miệng há thành hình chữ O.

“Cậu nói gì?”

“Anh ta bảo cậu trả tiền thuê nhà cho bố mẹ anh ta sao?”

“Ừ, mỗi tháng 12.000 .”

“Cậu sống T.ử Cấm Thành sao?”

“Một tháng 12.000 ?”

Thành Vãn bật cười rồi nói địa tòa nhà.

Triệu Tiểu Hòa mở to mắt.

“Tòa nhà đó sao?”

“Tòa nhà mà cậu có 3 đứng tên?”

“Đúng.”

Triệu Tiểu Hòa đập đũa xuống .

“Vậy là anh ta để cậu sống hộ thuộc sở hữu của cậu, rồi còn đòi cậu trả cho bố mẹ anh ta 12.000 tiền thuê sao?”

“Đúng.”

“Mà tối qua cậu mới biết anh ta dựng chuyện thu 12.000 sao?”

“Đúng.”

Triệu Tiểu Hòa hít sâu, giống như đang cố khống chế để không văng tục.

“Thành Vãn, không phải người biết rồi mới nói.”

ngay từ đầu đã cảm thấy Trần Hạo không đúng.”

“Anh ta đối xử cậu quá tốt.”

“Tốt mức không bình thường.”

“Cậu nghĩ xem, làm gì có người đàn ông yêu nhau 2 năm mà chưa bao giờ cho cậu nhà?”

“Làm gì có người đàn ông nào chuyện gì chiều cậu, chưa từng nổi nóng?”

“Anh ta là người, không phải thần.”

“Con người đều có khí.”

có người đang diễn mới không có khí.”

Thành Vãn không nói.

Cô biết Triệu Tiểu Hòa nói đúng.

điều cô từng cho là hoàn hảo, bây giờ nhìn lại đều là ngụy trang.

Sự hoàn hảo tự nó là một sơ hở, bởi con người thật không hoàn hảo.

“Bây giờ cậu làm gì?”

Triệu Tiểu Hòa hỏi.

Thành Vãn gắp một miếng thịt xào ớt, chậm rãi nhai.

muốn nói chuyện anh ta thêm một .”

“Nói chuyện gì?”

“Nói cho rõ.”

“Rốt cuộc anh ta điều gì.”

“Nếu tiền thì dễ xử lý, ly .”

“Nếu tình cảm thì đơn giản, nói rõ mọi chuyện rồi bắt đầu lại.”

“Cậu cảm thấy anh ta tình cảm sao?”

Thành Vãn im lặng một lúc.

không biết.”

“Thành Vãn, cậu đừng ngốc nữa.”

“Ngay cả chuyện nhà anh ta lừa cậu, còn có có tình cảm gì?”

“Tiểu Hòa, 2 người ở bên nhau 2 năm không tất cả đều giả.”

bữa cơm anh ta nấu cho , anh ta ở bên khi tăng ca, bữa khuya anh ta mang …”

“Cho dù là diễn thì diễn suốt 2 năm phải có một nửa là thật.”

Triệu Tiểu Hòa nhìn cô, thở dài.

“Thành Vãn, cậu quá mềm lòng.”

không mềm lòng.”

muốn cho đoạn tình cảm này một lời giải thích.”

“2 năm tình cảm không nói mất là mất.”

Triệu Tiểu Hòa không nói thêm.

Cô ấy gắp thức cho Thành Vãn rồi nói: “ nhiều một chút.”

Tối hôm ấy, Thành Vãn nhận tin nhắn của Trần Hạo.

“Thành Vãn, anh muốn nói chuyện em.”

“Tối mai anh chỗ em, không?”

Thành Vãn trả lời 2 chữ.

.”

Cô đặt điện thoại xuống, nhìn màn đêm ngoài cửa sổ.

Ánh đèn thành phố giống như một biển sáng vô biên.

Cô không biết ngày mai cuộc nói chuyện sẽ có quả thế nào.

cô biết bất kể quả ra sao, cô sẽ không tiếp tục sống hộ bị người khác dùng làm công cụ toán nữa.

Cô có nhà của .

nhà thuộc về cô, là nơi cô có tự quyết cuộc sống của .

CHƯƠNG 3: ĐẢO NGƯỢC

Tối hôm sau, Trần Hạo .

Anh mang theo một bó hoa bách hợp màu trắng.

Trước đây Thành Vãn từng nói cô thích hoa bách hợp.

Anh mặc trang trọng, vest chỉnh tề, tóc vuốt keo, trông giống như đi phỏng vấn hơn là gặp vợ .

Thành Vãn cho anh vào.

Cô ngồi sofa, Trần Hạo ngồi ghế đối diện.

Giữa họ là một chiếc trà, đó đặt 2 cốc nước không ai uống.

“Thành Vãn, xin lỗi.”

Trần Hạo lên tiếng trước, giọng nhỏ.

“Mấy ngày nay anh đã suy nghĩ nhiều.”

“Là anh làm sai.”

Thành Vãn không nói.

“Anh không nên giấu em.”

“Anh nên nói rõ chuyện nhà sớm hơn.”

Giọng Trần Hạo hơi nghẹn.

anh thật sự sợ nếu em biết thì sẽ không chịu anh.”

“Cho nên anh lừa em sao?”

“Anh không lừa em, anh …”

không nói.”

Thành Vãn nói thay anh.

“Trần Hạo, anh có biết ‘không nói’ và ‘lừa dối’ không khác nhau về quả không?”

“Em không biết sự thật.”

“Tất cả quyết của em đều dựa thông tin sai.”

“Đó là lừa dối.”

Trần Hạo cúi đầu nhìn 2 tay .

“Thành Vãn, anh thừa nhận sai.”

em có cho anh một cơ hội không?”

“Cơ hội thế nào?”

“Cơ hội bắt đầu lại.”

Thành Vãn nhìn anh lâu.

“Trần Hạo, em hỏi anh vài câu.”

“Anh phải trả lời thật.”

.”

“Anh em thích em hay điều kiện của em?”

Trần Hạo ngẩng đầu, mắt có biểu cảm phức tạp.

“Cả 2.”

Trái tim Thành Vãn trầm xuống.

Cô đã đoán trước câu trả lời khi nghe miệng anh nói vẫn cảm thấy đau.

“Điều kiện là gì?”

“Công việc ổn , thu nhập cao, cách tốt, có nhà.”

“Nhà của em thì sao?”

Trần Hạo do dự.

là một điều kiện.”

Thành Vãn gật đầu.

.”

“Câu hỏi thứ 2.”

“Khoản 12.000 mà anh nói là yêu cầu của bố mẹ, rốt cuộc do anh tự dựng lên hay thật sự do họ đề xuất?”

Môi Trần Hạo động đậy.

“Là… anh đề xuất.”

“12.000 do anh ?”

“Ừ.”

“Tại sao lại là 12.000 ?”

Trần Hạo im lặng.

“Tiền thuê thật của hộ là 8.000 .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.