Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
1
Mãi đến trước nhắm , mẹ nói tôi biết rằng tôi còn có ba người anh trai.
“Vân Vân, đó mang thai con, bố con ngoại tình. Mẹ vốn định đưa cả bốn anh em các con rời đi, nhưng khi ấy mẹ không có công việc, không giành được quyền nuôi con với nhà họ.
“May mà nhà đó trọng nam khinh nữ, mẹ có mang con đi.
“Vân Vân, mẹ sắp không trụ nổi nữa rồi. Con đi tìm các anh của mình đi.”
Lo liệu hậu sự mẹ xong, tôi đeo bao tải da rắn lưng rồi vào phố.
Nhưng phố lớn xe cộ đông nghịt, người còn nhiều kiến trong núi chúng tôi, tôi hoàn toàn không biết phải đi đâu tìm ba người anh chưa từng gặp mặt kia.
Cuối cùng tôi có làm theo lời dạy của thầy từ nhỏ —
Có thì tìm chú cảnh sát.
Vì vậy tôi cầm sổ hộ khẩu tới đồn cảnh sát.
Tôi đọc ba người anh mà mẹ để lại chú cảnh sát nghe, nhưng không ngờ khi nghe xong, ánh mấy chú nhìn tôi lại có chút lạ.
Dù vậy họ vẫn nhanh chóng xử lý xong.
“Chúng tôi đã liên lạc được với anh cả của cháu rồi, cậu ấy sẽ tới đón cháu ngay.”
Tôi ngoan ngoãn đứng trước cửa đồn cảnh sát chờ anh trai tới.
Cùng chờ với tôi còn có một nam sinh khác.
Trông cậu ta cỡ tuổi tôi, đầu , xăm trổ đầy mình, nhìn kiểu gì giống dân du côn.
Cậu ta chủ động bắt với tôi.
“Em , em đang chờ người nhà tới đón à? Trùng hợp ghê, anh thế.
“Anh vừa gây chút, đánh người ta nhập viện luôn.
“Bên kia đòi bồi thường, nhưng nhà anh có tiền mà, giải quyết cái rẹt!”
Tôi không hiểu cậu ta kể này với tôi làm gì, có lịch sự mỉm cười.
Đúng ấy, một xe màu đen dừng lại trước mặt cậu ta.
huýt sáo với tôi.
“ chưa? Xe nhà anh đó, Land Rover, triệu tệ luôn.
“Mà này em , nhà em đi xe gì?”
Tôi thật đáp:
“Em không biết.”
Tôi còn chẳng biết anh cả mình tròn méo ra sao, làm sao biết anh ấy lái xe gì.
nhìn bao tải da rắn trên lưng tôi rồi bật cười đầy thấu hiểu.
“Không có xe hả? Không sao đâu em , lát nữa người nhà em tới rồi, anh chở hai người về.
“Yên tâm, anh không phải người xấu đâu, muốn làm quen thôi. Quét WeChat nhé?”
Vừa nói cậu ta vừa lấy điện thoại ra.
Tôi hiểu ra.
Thì ra cậu ta muốn tán tôi!
Tôi đang định mở miệng thì đúng ấy, lại có thêm một xe chạy tới.
bị thu hút sự chú ý.
“Đệt! Rolls-Royce!”
Hai cậu ta sáng rực.
“Lại còn là bản giới hạn!”
Tôi khiêm tốn hỏi:
“Xe này đắt hả?”
“Đương nhiên! chục triệu tệ đấy! Không biết người giàu cỡ nào có …”
còn chưa nói hết, xe đã dừng ngay trước mặt tôi.
Cửa ghế phụ mở ra, một người đàn trẻ tuổi đẹp trai bước xuống.
“Xin hỏi là tiểu thư Tống Vân Vân phải không?”
2
Tôi nhìn người đàn trước mặt, này hoàn hồn.
Chẳng lẽ đây là anh cả tôi?
“Anh cả!”
tôi đỏ hoe, đang định nhào vào người đàn trước mặt để có một màn nhận thân cảm động.
Nhưng không ngờ anh ta lại hoảng hốt lùi về một bước.
“Không không không, tiểu thư Vân Vân, tôi không phải anh cả , tôi là trợ lý của anh ấy.”
Nước tôi nghẹn ngang.
này tôi nhìn người đàn bước xuống phía .
Cao .
Đẹp trai .
lạnh lùng .
Anh đi tới trước mặt tôi, khẽ tiếng:
“Tống Vân Vân? Anh là anh cả em, Lục Từ Dã.”
Vì vừa rồi nhận nhầm người nên cảm xúc của tôi bị đứt đoạn.
có lắp bắp:
“A… anh cả…”
Bầu không khí hơi ngượng ngùng.
May mà anh cả không để ý, trực tiếp bảo tôi xe.
Tôi định chào tạm biệt , nhưng lại phát hiện chẳng hiểu sao cậu ta đang run cầm cập.
Người phố đúng là quái.
Trên xe, anh cả trông cực giàu có của tôi kể tôi biết.
Hóa ra người bố khốn nạn kia của tôi đã bệnh chết từ nhiều trước.
Nhưng khi nhắc tới này, anh cả dường như chẳng hề đau .
“ đó ta lừa bọn anh rằng mẹ vì sinh em khó sinh mà mất, nên bao qua bọn anh hoàn toàn không biết em và mẹ đã chịu khổ thế nào.
“Vân Vân, xin lỗi em. này anh cả sẽ chăm sóc em thật tốt.”
Tôi nhìn anh cả, trong cực hài .
Được đó.
Người anh này chơi được, đáng tin.
Không biết hai người anh còn lại thế nào nhỉ?
Trong tôi dâng chút mong đợi.
Nhưng tới về nhà nhìn anh hai, mọi vọng của tôi tan biến.
anh hai đầu tóc bù xù, râu ria lởm chởm, vừa ngáp vừa đi từ cầu thang biệt thự xuống.
“Đây là em của chúng ta à?”
Anh ta hứng thú tiến lại gần, nhe răng cười với tôi.
“Xin chào, anh là anh hai của em.”
Anh ta nở nụ cười tự là cực mê người, nhưng anh cả lại đầy ghét bỏ kéo anh ta ra.
“Cậu nằm nhà cả ngày, đã rửa mặt chưa? Mau cút đi rửa mặt.”
Anh hai tỏ vẻ oan ức.
“Em vừa ngủ dậy đã vội xuống gặp em rồi mà.”
Nghe xong tôi tuyệt vọng.
Nằm nhà cả ngày?
Vậy ra anh hai là dân ăn bám ở nhà?
Thôi bỏ đi.
Có một người anh cả đạt là đủ rồi, con người không quá tham lam.
3
Ngày hôm , anh cả sắp xếp tôi đi học.
“Anh ba em học cùng trường với em, nhưng dạo này nó ra nước ngoài rồi. Đợi nó về thì hai đứa sẽ cùng tới trường.”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, đeo cặp sách tới trường.
Không ngờ vừa bước vào lớp, tôi đã nhìn một gương mặt quen thuộc.
“Tiểu Tuyết?”
Người trước mặt vậy mà lại là Vương Tuyết, bé từng sống cạnh nhà tôi hồi nhỏ.
trước ấy theo bố mẹ phố, không ngờ chúng tôi lại gặp nhau ở đây.
“Tống Vân Vân?”
Khác với sự vui mừng của tôi, Vương Tuyết vừa nhìn tôi đã lộ vẻ hoảng hốt.
Bạn học bên cạnh hỏi ấy:
“Ơ Vương Tuyết, cậu quen học sinh chuyển trường à?”
“Không quen!”