Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi là một nữ quỷ t.h.a.i để báo .
Lần , tôi mang theo “Tài”, bị bà đưa ra sông dìm c.h.ế.t.
Lần thứ hai, tôi mang theo “Mạo”, bị mẹ b.ú đêm rồi làm ngạt thở c.h.ế.t.
Lần thứ , tôi biến thành con trai, cuối cùng cũng khỏe mạnh lớn lên hai mươi tuổi.
Mọi người đều mừng, rục rịch muốn cưới vợ tôi.
đó tôi phát hiện, chà, hóa ra tôi thích đàn ông!
1
Tôi đã c.h.ế.t rất nhiều năm, cuối cùng cũng lượt mình thai.
Nhân viên địa phủ bảo tôi vẫn một ân tình chưa báo, chỉ được phép t.h.a.i vào đó.
Tôi nghĩ bụng, vừa hay!
Không chút do dự, tôi liền đồng ý.
Người đó bảo tôi chọn một mệnh cách, nói rằng báo cần .
Tôi qua, chà, mệnh cách cũng nhiều thật.
Bên phải là một danh sách dài, ghi là Tài, Mạo, Trí, Năng, Vận… Bên trái thì đơn giản hơn, chỉ có một chữ — Nam.
Hừ, đúng là rất tự tin.
Tôi chọn “Tài”, tin chắc rằng kiếp này nhất định phát tài, thế là hân hoan thai.
Nhưng đó thấy tôi thì không lắm: “Ơ, lại là con vịt cái à!”
Thế mà tối hôm đó, bố tôi trúng số được mười tệ. Ngày hôm lại trúng thêm mười tệ nữa.
Nhưng ông ta chẳng thấy vẻ , cấu véo mẹ tôi mấy cái, mẹ tôi chỉ nhẫn nhịn không dám khóc.
ông ta lại không nhỉ? Trúng số không phải tốt ? Cứ đà này một năm cũng được nghìn sáu trăm tệ đấy!
Tuy hơi ít, nhưng điềm lành mà! Chỉ là một năm đó nuôi tôi tốn không mươi nghìn.
Cuối cùng cũng tròn một tuổi, tôi , bắt bập bẹ nói chuyện.
Có dạo mẹ không ăn phải cái mà bị đau bụng, nôn thốc nôn tháo, chỉ sức chăm chị . Tôi đành nhờ bà trông.
Bà trông tôi, lại phải nấu cơm giặt giũ, bà thật vất vả.
Giá mà có thêm chút tiền thì tốt.
Tôi vừa nghĩ vậy thì thấy bà đang giặt quần áo bên bờ sông nói: “Xem cái lấp lánh kia kìa?”
Tôi qua, không xong rồi.
Trong kẽ đá đáy có giấu một chiếc vòng vàng óng.
Bà kém, nhầm vàng óng thành lấp lánh.
Nhưng tôi tinh lắm!
Tôi thấy không sâu, liền cố lết hai cái chân ngắn cũn xuống.
Nhưng thì cạn, thực tế lại khá sâu, không phải nơi một đứa trẻ chưa cao tới một mét tôi có thể .
Tôi chỉ tay về phía chiếc vòng, bập bẹ: “Bà… vàng… vàng…”
Nhưng bà mải giặt đồ, dường không thấy .
Tôi nóng ruột, chân không vững, thế là ngã ùm xuống .
Ực ực… Hu hu hu…
Bà vẫn rất nghiêm túc giặt đồ, tôi chỉ thấy tiếng “xoàn xoạt” mỗi một mạnh từ tay bà.
2
Lại gặp người quen cũ.
Anh địa phủ trợn cái chuông đồng, ngạc nhiên hỏi tôi quay lại nhanh thế, báo xong rồi à?
Tôi nói: “Kiếm nghìn, tiêu mất mươi nghìn, tính là báo không?”
Anh đảo : “Tính là lấy oán báo .”
Tôi bảo tôi cũng thấy vậy.
Anh xin ý kiến lãnh đạo, nói tôi thế không được, này phải báo tiếp.
Không báo chắc chắn không có quả ngon mà ăn.
Được, vậy thì báo tiếp! Lần này tôi chọn “Mạo”.
Ai mà không thích một bé nhỏ nhắn, thơm tho, xinh xắn cơ chứ?
Lần này tôi chắc chắn dùng nhan sắc để chinh phục !
Thế là sáu tháng , tôi lại chào đời.
Sự ra đời của tôi làm chấn động cả khoa sản.
“Oa, lần thấy đứa bé xinh thế này!”
“Con bé trắng trẻo quá! to, mũi cao, cái môi chúm chím kìa…”
Mọi người trong bệnh viện đều chạy xem tôi.
Nhưng mẹ tôi có vẻ không , những không có người tôi mà khóc.
Tôi nghĩ: Khóc , khóc , này có mẹ phải cười thôi.
Về , bà lại xung phong chăm tôi. Nhưng tôi vẫn nhớ cảnh bà bị lãng tai.
Tôi ở kêu cứu mà bà không thấy, giờ tôi thành trẻ sơ sinh không lật, lỡ có chuyện thì làm .
Vì thế, cứ thấy bà bế là tôi khóc, khóc dữ dội.
đó bà không bế tôi nữa, chuyển sang chăm chị .
Chị không khóc, ngoan lắm.
Tôi an tâm ở bên mẹ.
Tôi rất yêu mẹ, nên luôn cười với mẹ, dù mẹ chẳng mấy khi cười lại, tôi vẫn thấy mẹ là người tuyệt nhất.
Nửa đêm đói bụng tôi cũng không khóc, chỉ đạp chân vào người mẹ, mẹ quay sang tôi b.ú.
Nhưng tối đó tôi không đói, tự dưng mẹ lại tôi b.ú.
Núm v.ú nhét vào miệng, tôi buộc phải ăn.
Đang ăn thì thấy không ổn, tôi không thở được! Mũi bị bịt kín rồi!
Tôi đạp mạnh, hai tay quơ loạn. Tôi đã chạm vào người mẹ rồi, bà ngủ say thế ?
Sắp không xong rồi, tôi không quan tâm móng tay sắc nhọn có làm mẹ bị thương không. Tôi c.h.ế.t thì mẹ buồn bao!
Nhưng vô ích, mẹ ngủ quá say, tôi không gọi được. Rồi tôi cũng không tỉnh lại được nữa.
Khi lơ lửng giữa không trung, tôi thấy giọng nói lạnh lùng của bố: “C.h.ế.t chưa?”
Mẹ run rẩy đáp: “Chắc c.h.ế.t rồi, không cử động nữa.”
“Hừ, nếu nó không c.h.ế.t thì tao g.i.ế.c mày!”
À, hóa ra đều muốn tôi c.h.ế.t!
Ngày hôm rối nồi cháo heo, mẹ khóc lóc nức nở. Diễn người ngoài xem thôi, vì hàng xóm đều cả.
“ đó chắc bị tà nhập rồi, đứa trước c.h.ế.t đuối, đứa này vừa đầy tháng đã bị ngạt thở b.ú.”
“Thật tội nghiệp, con cái lần lượt qua đời, mẹ nó sống đây.”
Mẹ khóc, bà khóc, bố cũng khóc theo, chỉ có chị cười hì hì: “Hìhì, có phải mình sắp có em trai rồi không?”
3
Lại gặp người quen cũ lần nữa.
Anh địa phủ kinh ngạc mức rơi cả hàm : “Đừng nói với tôi là cô lại rơi xuống sông c.h.ế.t đuối đấy nhé.”
Tôi nói: “Không, lần này là bị làm ngạt b.ú.”
Anh giật giật khóe miệng.
Nhưng ân tình của tôi chưa báo xong!
Anh nói có không báo thì kiếp làm súc vật. Đây là cơ hội cuối cùng của tôi.
Không phải tôi không muốn báo, là không tôi cơ hội!
Anh nói: “Hay lần này đổi sang làm con trai xem?”
Tôi hoảng sợ lùi lại: “Nhưng tôi là nữ mà!”
Anh không là đúng: “Thế giới này, yêu cầu với phụ nữ nhiều lắm! Phụ nữ cô làm tốt, chẳng lẽ không làm nổi đàn ông ? So easy!”
Tôi nghĩ cũng đúng! Anh thật là người tốt!
Cái mà “Tài, Mạo, Trí, Năng, Vận” tôi bỏ hết, chỉ cần là nam là được rồi!
Sự thật chứng minh, tôi đã chọn đúng.