Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
02
Tôi nhớ lại năm đó, vào trường.
Có người rảnh rỗi lén đăng ảnh của vài nữ sinh lên diễn , mỗi người một phiếu bầu ra hoa khôi đẹp nhất.
Tấm ảnh của tôi bị đăng lên là ảnh thẻ, mà ngoài ý muốn lại giành được số phiếu cao nhất.
, đại tiểu thư nổi tiếng trường, lại rơi hạng hai.
đó, chúng tôi vẫn là bạn phòng. Ban đầu tôi lo ta không vui.
ngược lại, ta hoàn toàn không bụng, thậm chí đâu cũng muốn dẫn tôi theo.
Những bạn phòng khác cũng thường xuyên hâm mộ tôi, tôi có một người bạn tốt như .
Vì , khi ta nhờ tôi giúp chinh phục đối tượng hẹn hò online, tôi do dự rất lâu, cuối vẫn đồng ý.
Thêm nữa, ta mình nhìn trúng năng lực “dạy người” của tôi.
Dù đó tôi làm gia sư, khắp nơi phụ đạo bài vở.
“Dạy cũng giống dạy trẻ con thôi, cậu chắc chắn làm được.”
Tôi chống hai lên bồn rửa mặt, nhìn thẳng vào bản thân gương.
đầu hiện lên vẻ mặt lạnh băng của .
Anh và tưởng tượng của tôi hoàn toàn không giống nhau.
Khi đó, tôi cắn răng nhận nhiệm vụ của , căn bản không biết người bên kia là ai.
Tôi cũng chưa từng yêu đương, đêm đó thức trắng đọc mấy cuốn tâm lý học trẻ , rồi làm mò đường nghiên cứu anh.
Ban đầu, tôi dùng cách lấy lòng và làm nũng. Dù đều thích kiểu đó.
Tôi ngọt miệng hết lời khen anh:
“Cứ chuyện với anh là thấy như sắp bay lên trời luôn.”
Anh không đáp lại câu nào, cũng không xóa tôi.
Vì , tôi bắt đầu dùng chiến thuật quấy rầy, vắt óc nhắn tin.
Ví dụ như:
“Hôm nay nắng to ghê, anh có to không?”
“Hôm nay thấy bụng ở sân vận động, không biết anh có không?”
“Chắc là không rồi o(╥﹏╥)o, nếu có anh đã cho xem từ lâu.”
Dưới chiêu khích tướng, cuối anh cũng có phản hồi, chỉ là bảo tôi cút.
đó, tiến độ mãi kẹt cứng, tôi sốt ruột muốn chết.
Vì , tối hôm đó, khi uống say, tôi mở khung chat của anh rồi mắng anh một trận.
“Anh kiêu ngạo cái gì? Anh tưởng anh là Diệp Phàm kiêu hãnh à?”
“Buồn cười chết mất, thật sự tưởng tôi thích anh ?”
“Tôi ra lệnh cho anh, bây giờ quỳ ngay! Xin lỗi tôi, cầu xin tôi!”
Những lời sỉ nhục tương tự cứ tuôn ra không dứt, tôi gửi gần một trăm tin.
Sáng hôm tỉnh rượu, tôi sợ đến mức suýt không cầm nổi điện thoại.
kỳ lạ là, hiếm khi nhắn lại.
“Ừm?”
“Uống say à?”
Tôi nhìn hai tin nhắn đó, một suy nghĩ đáng sợ chợt lóe lên đầu.
Nghĩ lại, chắc đối phương không đến mức biến thái như đâu.
này tôi phát hiện, biến thái không chỉ có anh, mà có cả tôi.
Khi đó tôi làm thêm khắp nơi, áp lực lớn đến mức sắp sụp đổ lại lôi đối tượng hẹn hò online của ra trút giận.
Những chữ tôi gõ, những tin nhắn tôi gửi cũng ngày càng không kiêng nể gì.
“Con cún hư, chẳng phải chỉ mấy múi bụng thôi ? Anh không cho tôi xem, tôi vén áo khác.”
Tốc độ trả lời của bên kia càng càng nhanh.
“Cho xem.”
“Đừng tìm khác.”
video, người mặc sơ mi trắng mở cúc, bị nước làm ướt, từng giọt nước trượt dọc theo lồng ngực và bụng dưới.
Tôi gõ chữ ra lệnh cho anh:
“.”
Anh lập tức hiểu ý, ngẩng cao đầu, bàn thon dài đeo nhẫn kim cương ở ngón giữa chậm rãi trượt từ yết hầu qua xương quai xanh rồi ngực.
nữa là đôi chân mặc quần tây đen, tách ra quỳ trên mặt đất.
Tôi không vui:
“Sợi dây lần trước mua cho anh đâu, không đeo?”
Giọng anh khàn :
“Đừng giận, anh đeo ngay.”
Sợi dây đó tôi mua trên Pinduoduo với giá 9,9 tệ, mà đeo trước ngực anh lại như món trang sức đáng giá hàng chục triệu.
Khi đó, tôi thường xuyên quát mắng anh như .
Tôi vui lên lên Pinduoduo mua đủ loại đạo cụ cho anh, bắt anh diễn cho tôi xem.
Từ ban đầu miễn cưỡng làm theo, anh dần biến thành kiểu tôi chưa mở miệng đã tự giác làm trước.
Có thể , hai năm đó, tôi và đúng là nước đục gặp bèo trôi, gặp đúng tri âm.
Riêng chuyện nhau trêu chọc thể anh, chúng tôi hợp nhau đến mức như thần giao cách cảm.
này trước khi ra nước ngoài, trả thù , tôi đã xóa sạch toàn bộ lịch sử trò chuyện.
cuốn sổ tôi viết ghi lại các chi tiết về vẫn nằm ta.
Có lẽ ta đã dựa vào nó lừa trời qua biển.
Tôi ôm trán, đầu óc như muốn nổ tung.
khoảnh khắc đó, tôi hơi không phân biệt nổi đâu mới là thật.
Một người lặng như giếng cổ, thanh tâm quả dục.
Một người như hận không thể xuyên qua điện thoại mà ăn sạch người ta.
dù là ai, lời cũng không sai.
Nếu biết, tôi từng đùa giỡn anh như một con cún.
Tôi e rằng mình không đường sống.