Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2gA4jWFjtP

Xịt Khóa Nền Colorkey 100ml - Kiềm Dầu, Giữ Makeup Lâu Trôi, Không Mốc Nền, Hỗ Trợ Cấp Ẩm Nhẹ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Trên hộp dán một mảnh giấy ố vàng.
Là chữ của mẹ tôi.
“ Tinh Nhiễm, khi con đủ dũng cảm mở ra.”
Tôi bức tường, nước mắt rơi xuống không báo .
Suốt ba năm, tôi không dưới biển.
Không trong phòng khám nhỏ.
Không khi tự tay xem lại video hại hết lần này đến lần khác.
Nhưng khi nhìn thấy dòng chữ của mẹ, tôi bỗng không nhịn .
Hóa ra nhiều năm , mẹ chuẩn đường lui tôi.
Chỉ là tôi đi lạc quá .
Trong hộp có một ổ cứng, một tập sổ sách, vài tấm ảnh và một lá .
Lá chỉ có vài dòng.
“Tinh Nhiễm, nếu một ngày con đọc lá này, có lẽ mẹ không thể ở cạnh con nữa.”
“Đừng sợ.”
“Người làm sai không phải con.”
“Đừng vì muốn yêu mà cúi quá .”
“Con là con gái của mẹ, con nên thẳng mà sống.”
Tôi ôm lá , đến không thở nổi.
Ba tôi cũng .
ngồi trên lăn, run rẩy chạm vào nét chữ của mẹ tôi, mãi không lời nào.
Ổ cứng kia trở thành cứ quan trọng.
án của mẹ tôi lật lại.
Trịnh Vệ Bình vốn muốn cắn răng không khai, nhưng khi cứ mười mấy năm đặt mặt, hắn hoàn toàn sụp đổ.
Hắn khai rằng năm đó Diệp Lan biết chuyện này.
Không chỉ biết, lợi dụng điểm yếu của hắn để ép hắn về phía sau khi gả vào họ Lạc.
Từ tai nạn của mẹ tôi.
Đến việc đổi thuốc của ba tôi.
Đến giấy giám định t/âm th/ần của tôi.
Đến chiếc chìm dưới biển.
, cuối cùng nối thành một đường dây hoàn chỉnh.
Tôi đọc bản báo cáo điều tra mà tay lạnh buốt.
Hóa ra bi kịch của tôi không từ ba năm .
Mà từ rồi.
từ khoảnh khắc lòng tham của người ngoài nhắm vào Lạc thị.
từ khoảnh khắc ba tôi mềm lòng để Diệp Lan bước qua cánh cửa họ Lạc.
từ khoảnh khắc tôi nhỏ, nghe người lớn “nhường em một chút”, rồi thật sự tin rằng chỉ cần ngoan hơn, mọi người sẽ yêu .
Nhưng may mắn là mọi thứ vẫn chưa kết thúc trong bóng tối.
Ba tháng sau, án chính thức mở phiên tòa.
Ngày xét xử, nhiều phóng viên kín ngoài tòa.
Tôi đẩy lăn của ba tôi đi qua đám đông.
Không ai dám chen lên quá gần.
Có phóng viên hỏi lớn:
“Lạc tiểu , có muốn gì với các cáo không?”
Tôi dừng bước.
Ống kính đồng loạt hướng về phía tôi.
Tôi :
“Có.”
“Tôi muốn họ sống thật .”
“Tỉnh táo, rõ ràng, ngày ngày nhớ lại những gì làm.”
xong, tôi đẩy ba tôi vào trong.
Phiên tòa kéo dài .
Tạ Hoài Dư vẫn là Tạ Hoài Dư.
Anh nhận một phần tội danh liên quan đến tài chính, nhưng phủ nhận tham gia trực tiếp vào việc gi/ế/t tôi.
đến khi công tố viên phát đoạn ghi âm trên bến cảng.
Gió biển rít qua micro.
Có tiếng sóng.
Có tiếng tôi đập cửa trong tuyệt vọng.
Rồi giọng Tạ Hoài Dư vang lên.
“Xử lý sạch sẽ.”
Bốn chữ rơi xuống phòng xử án.
Tất cả ngụy biện đều trở nên nực cười.
Sau đó, người đàn đội mũ lưỡi trai năm đó ra tòa làm .
Hắn chính là kẻ nhận túi hồ sơ từ Lạc Ngọc San.
Ba năm qua, tôi tìm hắn nhất.
Hắn trốn đến ba quốc gia, đổi tên hai lần, cuối cùng người của Lâm Nhã tìm trong một sòng bạc ngầm.
Hắn trên bục nhân , cúi khai rõ toàn bộ quá trình.
“Tiền là Lạc Ngọc San chuyển.”
“Kế hoạch là Tạ Hoài Dư sắp xếp.”
“Diệp Lan phụ trách đưa người trong viện điều dưỡng rời khỏi khu giám sát.”
“Trịnh Vệ Bình xử lý và camera bến cảng.”
Lạc Ngọc San ngồi ở ghế cáo, đến lớp trang điểm lem nhem.
“Không phải! Tôi chỉ nhất thời hồ đồ! Tôi không muốn chị ch/ế/t! Tôi chỉ muốn dọa chị thôi!”
Công tố viên lạnh giọng hỏi:
“Chỉ muốn dọa, vì sao trong video rằng nếu không ch/ế/t, không thể trở thành con gái duy nhất của họ Lạc?”
Lạc Ngọc San nghẹn họng.
Diệp Lan thì hoàn toàn khác.
già đi nhiều trong ba tháng.
Tóc bạc lộ ra ở chân tóc, mặt không vẻ sang trọng của phu nhân hào môn.
Khi cứ đổi thuốc đưa ra, đột nhiên quay sang gào lên với ba tôi:
“Lạc Đình Sơn, dựa vào đâu trách tôi?”
“Tôi theo bao nhiêu năm, sinh con gái , chăm sóc cái đó !”
“Trong lòng mãi mãi chỉ có người đàn ch/ế/t kia!”
“ Lạc Tinh Nhiễm, nó dựa vào đâu sinh ra có tất cả?”
“Tôi chỉ muốn lấy lại thứ mẹ con tôi nên có!”
Ba tôi nhìn , ánh mắt không đau đớn nữa.