Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tạ cần một người vợ, đã chọn tôi.
Sau năm kết , chúng tôi tôn trọng nhau như khách, sống xem như ổn định.
Anh lịch sự gọi tôi là “ Lương”, còn tôi gọi anh một tiếng “Anh Tạ”.
Chúng tôi không có tình , có tình thân ngày càng hình trong quá trình chung sống.
Tôi từng nghĩ, Tạ là người lãnh đạm, thiếu cảm xúc, giống như tôi.
Sau này tôi mới biết, anh từng sâu đậm một .
Vì người , anh phản kháng gia đình, từ bỏ quyền thừa kế.
Cùng vượt Đại Tây Dương, băng qua rừng rậm Amazon, ẩn cư tại một thị trấn nhỏ trên dãy núi Andes.
Cuối cùng bị gia đình anh bắt , cưỡng ép chia lìa mối tình mãnh liệt .
Nghe xong, tôi cảm xúc động.
Tôi hỏi anh: “Anh chưa từng nghĩ sẽ tìm lại ?”
Tạ dụi tàn thuốc, bình thản nói: “ đã quên tôi .”
1
Năm hai mươi lăm tuổi, tôi kết .
Lấy một người đàn ông quen qua buổi xem mắt.
Nói trách nhiệm, gia đình sự đáp , nhưng không liên quan đến tình .
Anh hơn tôi hai tuổi, trong môi trường hiện tại không phải là lớn.
Anh lãnh đạm, điềm tĩnh, luôn mang theo vẻ chững chạc không phù hợp với tuổi tác.
Như một cuốn lịch cũ, bị bỏ lại trong dòng thời gian dài đằng đẵng.
Anh là một người có rất nhiều câu .
Ngay gặp đầu tiên, tôi đã nhận điều này.
Dù là ánh mắt dừng lại nơi chân tôi, hay lúc ngồi xuống đối diện né tránh ánh nhìn.
Một người như , đáng lẽ sẽ không đi xem mắt.
Nhưng anh đã đến.
Tôi khuấy đường trong tách cà phê, thờ ơ nghĩ, cũng không thoát khỏi sự ràng buộc của truyền thống.
Đến tuổi, đều phải bước trên con đường đã định.
Tôi như , anh cũng .
2
Chúng tôi gặp gỡ, ăn cơm, hẹn hò, đăng ký kết .
Khi bước khỏi cục dân chính, anh đưa xem đồng hồ, giọng điệu nhạt nhòa: “Tối nay tôi nhà.”
Tôi ngơ ngác gật đầu: “Được.”
Anh nhấc chân chuẩn bị rời đi: “Công ty có một họp, tôi đi trước.”
Tôi lịch sự chào tạm biệt: “Chào anh Tạ.”
Anh đáp lại: “Chào Lương.”
Tối hôm , tôi nhận được gọi từ anh trên chuyến tàu cao tốc đến phố lân cận.
Sắp đến kỳ nghỉ đông, trên tàu toàn là viên, người ngủ, người chơi điện thoại.
cần một chút động tĩnh cũng dễ làm họ chú ý.
Tôi không nghe máy, nhấn từ chối gọi.
Mở WeChat lời anh.
【Xin lỗi, trên tàu cao tốc bất tiện nghe điện thoại, có thể liên hệ qua WeChat không?】
chữ “Đồng nghiệp – Tạ ” mà tôi lưu trong WeChat biến “Đang nhập…”, ngay sau nhận được tin nhắn từ anh.
【Được.】
Anh là một người rất biết thông cảm, tôi đã kết luận như .
【Không nhà à?】
Tôi chậm rãi gõ chữ: 【Đi công tác.】
Anh lời có hơi .
Chắc là đặt điện thoại xuống làm việc khác .
Tôi cũng đi rửa trong nhà vệ , quay lại chỗ ngồi tin nhắn lời của anh.
【Đi đâu?】
【 phố A.】
【Khi nào ?】
【Thứ Tư tuần sau.】
【Đến phố A thì nhắn tôi.】
【Được.】
Tôi anh ít khi trò .
Mấy năm nay đều như .
Anh hỏi gì tôi lời .
Giống hệt như ngoài đời.
Anh bận công việc, tôi cũng không nhàn rỗi.
Chúng tôi ít gặp nhau.
Ở nhà có trên mỗi tuần thực hiện nghĩa vụ vợ chồng để duy trì mối quan hệ.
Phần lớn thời gian, anh ở thư phòng của anh, tôi ở thư phòng của tôi.
có vào ban đêm, khi tôi kết thúc công việc, ngẩng lên sẽ anh đứng ở cửa.
Mặc áo choàng tắm lỏng lẻo, thong thả nhìn tôi.
Tôi gật đầu với anh: “Tôi đi tắm, xin lỗi để anh phải chờ .”
Anh bước tới, bế bổng tôi lên, nhẹ nhàng đáp: “Không chờ đâu.”
3
Một giao tiếp hàng ngày khác kết thúc.
Ngón anh lướt qua chân mày mắt tôi.
“Đã năm kết , chúng ta một đứa con nhé?”
Tôi ngơ ngác, đầu óc quay cuồng.
Mất một lúc mới hiểu được ý anh.
“Con?”
Anh chống người lên, khi tôi ngước nhìn vết cào trên ngực anh.
Cũ có, mới có.
Đều là tôi để lại.
Có lẽ do ban ngày bị kìm nén quá .
Tạ không hề dịu dàng.
Ban đầu tôi kiềm chế, sau không kiềm chế được nữa, làm rách cả ga giường.
Anh dọn dẹp xong nói: “ sau cứ cào tôi.”
Hiếm khi tôi ngượng, lắp bắp: “Ừm…”
Hôm , anh xoa đầu tôi.
“Hoan Hoan, chúng ta đã kết , không cần ngại ngùng.”
Tôi ngẩn người, khi tỉnh táo lại anh đã thu .
Vẻ mặt bình thản, như thường ngày.
Tạ cười: “Em không thích trẻ con ? một đứa nhé?”
“Hả?” Tôi phát một tiếng ngắn ngủi.
“Tôi không thích trẻ con lắm.”
Có con cũng được, không có cũng chẳng .
Tôi không ghét, cũng không mong chờ.
cảm , trẻ con nên được trong một gia đình mà bố mẹ thương nhau.
, phải có trách nhiệm.
Anh đột nhiên nhắc đến này, tôi hỏi: “Bố mẹ anh giục ?”
Anh cúi đầu thì thầm: “Không muốn có con à?”
Tôi gật đầu.
Anh ôm tôi, rất sau mới nói: “Không giục. Bây giờ không có thể ép tôi.”
Dưới ánh đèn ngủ vàng mờ, nét mặt anh nhòe đi, không rõ ràng.
Trước đây, anh từng bị ép buộc, hoặc bị cầu làm điều gì ?
Tôi hơi tò mò, nhưng lại nghĩ những như chắc là vết thương lòng.
Bắt người ta xé toạc vết thương kể cho tôi nghe.