Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi có chút áy náy: “ sẽ về sớm.”
Anh cười nhẹ: “Được, để anh đưa .”
Cuối tuần về , ba mẹ vẫn như mọi tôi dạo sống nào.
Tôi nói rất tốt.
Trời tối, họ bảo tôi ở lại .
Tôi nhắn tin cho Tạ Cảnh Dao.
【Tối nay ở lại ba mẹ, không về được, xin lỗi anh】
Anh trả lời: 【Không , chúc ngủ ngon】
Anh luôn dịu dàng như .
Tôi đặt điện thoại xuống, đi rửa mặt.
sấy tóc, tôi cầm máy sấy một tay, tay kia lật xem quyển nhật ký của mình.
Những dòng chữ tôi từng viết bỗng trở nên xa lạ.
Chữ lạ, tên người lạ.
những cảnh tượng được miêu tả lại gợi lên từng đợt ký ức trong tôi.
Tôi cầm cuốn sổ lên, giữa bìa và trang giấy rơi một .
Tôi chụp bao giờ?
Tôi nhặt lên.
Nhìn rõ , tôi ngây người.
còn một nửa.
Nửa còn lại bị cắt mất, phần mép áo, là một người đàn ông.
Tôi lật mặt sau , có một dòng chữ của tôi.
【Muốn ở bên người mãi mãi mãi mãi.】
【Ngày 7 tháng 12 năm 2018.】
Tên bị xóa.
Thời gian ký tên là tám năm trước.
6
Tạ Cảnh Dao nói anh rảnh, sẽ đến đón tôi.
Tôi theo đủ thứ đồ lớn nhỏ ba mẹ chuẩn bị đi xuống lầu.
Nào là đồ dùng ngày, đồ vặt, toàn những thứ siêu thị có bán.
Tôi luôn nói không , tôi có tự mua, mẹ không nghe.
Mẹ lại đưa thêm một túi đồ vặt.
Tôi than thở: “Nhiều con không hết đâu, mẹ, con đâu heo chứ?”
Mẹ vừa cười vừa mắng: “Con không heo thì ai là heo? Tuần sau ba mẹ đi du lịch, đừng đến, chuẩn bị nhiều đồ vặt vào.”
“ nhiều con không hết!”
Mẹ đẩy ba: “Để ba con lái xe đưa con về.”
Tôi cười khoác tay mẹ, dặn mẹ đi du lịch nhớ nhiều đặc sản về cho tôi.
Mẹ tôi muốn gì, tôi đang liệt kê món thì chuông điện thoại vang lên.
Tạ Cảnh Dao nói anh đang chờ dưới lầu.
tôi không cao, ở tầng năm.
Tôi chạy ban công, quả nhiên thấy xe anh ở tầng trệt.
Mẹ đứng bên tôi, nhìn thấy chiếc xe, mặt đột nhiên tối lại.
Bà gọi ba tôi: “Tạ Cảnh Dao đến rồi.”
Ba vẫn đang cầm đồ, đi đến nhìn, lập tức đưa túi đồ cho tôi, rồi đóng cửa phòng làm việc cái rầm.
Lần nào vậy.
Tôi buồn lắm.
Tôi kéo tay áo mẹ, : “Tại ba mẹ không thích anh ấy?”
Tâm trạng vui vẻ của mẹ bị sự xuất hiện của Tạ Cảnh Dao phá hỏng.
Bà nhẹ nhàng ôm tôi, như đang dỗ dành: “Có lẽ không khí chất, con cứ sống tốt với anh ấy, ba mẹ ít gặp là được.”
…
Mẹ gọi ba : “Ông Lương, đồ của Hoan Hoan nhiều quá, con bé không xuống nổi.”
Ba mặt mày khó chịu, vẫn giúp tôi đồ xuống.
Ông đặt các túi đồ vào cốp xe rồi phẩy tay bỏ đi.
Tôi thắt dây an toàn, cảm thấy vô cùng áy náy với Tạ Cảnh Dao: “Làm khó anh đến đón , hôm nay ba tâm trạng không tốt, không cố ý đối xử với anh như vậy đâu.”
Anh nắm chặt vô lăng, khẽ nói: “Họ ghét anh là đúng.”
Tôi ngờ rằng mình nghe nhầm.
Tôi tròn mắt: “Hả?”
Xe bắt lăn bánh.
Cây hai bên đường nhanh chóng lùi về phía sau.
Sáng chín giờ ở Bắc Kinh, dù là cuối tuần vẫn đông đúc.
Xe chậm rãi di chuyển trong dòng xe cộ.
Tôi nghe anh nói.
“Xin lỗi.”
7
Tạ Cảnh Dao có lỗi gì với tôi chứ?
Những cặp đôi quen nhau qua xem mắt thường ít mâu thuẫn hơn so với tình yêu tự do.
Tình yêu bộc phát cảm xúc và hôn nhân đặt trên bàn thương lượng là hai thứ nhau.
Tình yêu xuất phát trái tim, còn hôn nhân là vì lợi ích.
đi đến bước xem mắt, chuyện tình cảm không còn quan trọng nữa.
tìm một người không có vấn đề gia đình, không có thói quen xấu, mình không chán ghét, rồi sống một cuộc đời tạm bợ là được.
là kế hoạch của tôi.
Tôi rất may mắn, lần xem mắt tiên gặp được người phù .
Tôi không đi hết đến , gặp gỡ nhiều người đàn ông nhau, để bản thân giống như một món được trưng bày lặp đi lặp lại.
Ba mẹ tôi không ép buộc tôi, họ mong tôi tìm được một người có sống ổn định.
Tôi nghĩ mình nên như vậy.
Làm những việc phù với độ tuổi nhất định.
Với tuổi của tôi, nên có một người bạn trai.
Tôi không mong đợi nhiều ở bạn trai, anh ấy không yêu tôi quá nhiều, giống tôi, sẵn lòng duy trì sự ổn định là đủ.
Trước cưới Tạ Cảnh Dao, tôi suy nghĩ rất kỹ.
Ban tôi không có khái niệm gì về gia của anh, sau mới nhận rằng những thứ vụn vặt rơi kẽ tay anh là tài sản cả đời gia đình tôi không có được.
chính vì vậy, nếu anh không muốn, những hạt bụi có hóa thành núi, dễ dàng đè bẹp chúng tôi.
Tôi không thích sự bất ổn.
Anh có lẽ sẽ khiến tương lai của tôi trở nên bất định.
quen nhau được nửa năm, tôi đề nghị chia tay.
là lần tiên tôi thấy anh mất kiểm soát.
Anh làm vỡ cốc, nước nóng văng , mu bàn tay bị bỏng đỏ.
Tôi vội vàng đi tìm thuốc, còn anh đứng yên không động đậy.
Tôi hoảng loạn : “Đau không? Có đi bệnh viện không?”
Anh cúi tôi: “Tại ?”
Tôi ngớ người: “Hả? Bị bỏng thì đi bệnh viện chứ còn nữa?”
“Tại muốn chia tay?”
À, chuyện à.
Tôi cúi , vừa bôi thuốc vừa trả lời: “Chúng ta không .”
Tôi liệt kê những biệt giữa chúng tôi, cuối cùng nói: “Anh có tìm được người phù hơn.”
Anh im lặng rất lâu.
Mùi thuốc bôi bỏng nồng nặc trong hơi thở.
Đắng nghét, như mùi chuối chín trong mùa hè ở vườn chuối.