Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2gA4jWFjtP

Xịt Khóa Nền Colorkey 100ml - Kiềm Dầu, Giữ Makeup Lâu Trôi, Không Mốc Nền, Hỗ Trợ Cấp Ẩm Nhẹ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

trong không chỉ có tiền.

Mà còn có giấy khám .

Cô cắn chặt môi.

Kiên quyết không buông.

Ngay lúc lưỡi dao sắp đâm .

Một bóng người phía lao tới.

“Cẩn thận!”

Cố Dẫn Thương dùng hết sức đẩy Tô Kiến Thanh sang một .

Lưỡi dao rạch một đường dài trên cánh tay anh.

Máu tươi trào ra.

Tên cướp giật mình.

Thấy có người xung quanh chạy tới, hắn vội kéo đồng bọn bỏ chạy.

Mọi thứ chỉ diễn ra trong vài giây.

Tô Kiến Thanh ngồi sững dưới đất.

Đến khi ngẩng đầu.

Cô mới nhìn rõ người vừa chắn mặt mình.

Gương mặt ấy…

Dù gầy rất nhiều.

Cô vẫn nhận ra ngay .

“Cố… Dẫn Thương?”

Giọng cô run.

Cố Dẫn Thương vội lùi lại .

Dường như sợ cô hiểu lầm.

đừng lo.”

“Anh chỉ ngang qua.”

“Không cố ý theo dõi .”

Máu cánh tay anh nhỏ từng giọt mặt đường.

Thế nhưng điều anh quan tâm lại không vết thương.

Mà là người mặt.

… có thương không?”

“Có đau ở đâu không?”

“Để anh gọi đưa đến bệnh .”

Tô Kiến Thanh không trả lời.

Ánh mắt cô chậm rãi rơi cánh tay đang không ngừng chảy máu anh.

áo sơ mi trắng nhuộm đỏ một mảng lớn.

Ký ức về những tháng ngày cũ thoáng lướt qua.

Ngày .

Chỉ cần anh đứt tay một chút.

Người lo lắng nhất luôn là cô.

Còn bây giờ.

người đứng đối diện nhau.

Khoảng cách chỉ vài .

Lại xa như thế giới.

Đúng lúc ấy.

Một cơn đau nhói bất ngờ truyền bụng dưới.

Sắc mặt Tô Kiến Thanh trắng bệch.

Cô theo bản năng ôm bụng, lảo đảo lùi về .

Cố Dẫn Thương vừa định tiến lên đỡ.

Thì nhìn thấy một giấy mỏng trong túi rơi .

giấy gió biển thổi lật sang một mặt.

Dòng chữ in đậm trên đầu giấy khiến đồng tử anh co rút dữ dội.

Phiếu khám .

Chương 8: Tha thứ không có nghĩa quay lại

“Phiếu… khám ?”

Giọng Cố Dẫn Thương khàn đặc.

Cả người anh cứng đờ tại chỗ.

giấy gió biển thổi lăn đến chân anh.

Trên đó ghi rõ.

Khoa Sản.

khoảng mười tuần.

Đầu óc Cố Dẫn Thương trống rỗng.

Anh chậm rãi ngẩng đầu nhìn Tô Kiến Thanh.

Ánh mắt đầy vẻ không dám tin.

“Kiến Thanh…”

…”

Bàn tay Tô Kiến Thanh đặt lên bụng theo bản năng.

Ngay đó, cô cúi nhặt phiếu khám, cẩn thận cất lại vào túi.

đầu đến cuối.

Cô không hề giải thích.

Cũng không hề phủ nhận.

Chỉ một động tác ấy.

đủ để Cố Dẫn Thương hiểu tất cả.

Đứa bé…

Là con anh.

Trong lòng anh đồng thời dâng lên cảm xúc trái ngược.

Niềm vui.

Và nỗi đau.

Anh sắp được làm cha.

Nhưng cũng chính anh là người khiến vợ mình mang trong những ngày đau khổ nhất.

Đúng lúc ấy.

Một ô tô thắng gấp đường.

Bác riêng bệnh .

Là người gọi điện cho Tô Kiến Thanh đó.

“Cô Tô.”

“May quá, tìm được cô.”

Bác nhìn sắc mặt cô cau mày.

“Cô vừa va chạm sao?”

“Có hơi đau bụng.”

Tô Kiến Thanh gật đầu.

Bác nghiêm giọng.

dặn cô.”

chưa ổn định.”

“Tuyệt đối không được để cảm xúc kích động.”

.”

đến bệnh kiểm tra ngay.”

Nghe đến chữ “ chưa ổn định”, trái tim Cố Dẫn Thương như ai bóp chặt.

Anh theo bản năng lên.

“Để đưa cô ấy .”

Bác nhìn anh.

là chồng cô ấy.”

Câu vừa dứt.

Không khí đông cứng.

Tô Kiến Thanh bình tĩnh lên tiếng.

“Không.”

“Anh ấy là chồng cũ.”

Bốn chữ ấy.

Nhẹ như gió.

Lại khiến sắc mặt Cố Dẫn Thương trắng bệch.

Bác hơi ngạc nhiên, nhưng cũng không hỏi thêm.

Ông đỡ lấy cánh tay Tô Kiến Thanh.

thôi.”

khi lên .

Tô Kiến Thanh chợt quay đầu.

Ánh mắt cô dừng trên cánh tay đầy máu Cố Dẫn Thương.

Cô lấy trong túi ra một khăn tay sạch.

Đặt lên nắp capo cạnh.

“Máu chảy nhiều .”

“Đến bệnh băng bó .”

xong.

Cô quay người lên .

Không hề nhìn anh thêm lần nào nữa.

nhanh chóng rời .

Cố Dẫn Thương đứng lặng giữa con đường ven biển.

Trên nắp capo.

khăn tay màu trắng gió thổi lay động.

Anh run run cầm lấy.

Mùi hương quen thuộc vẫn còn phảng phất.

Là mùi hương mà đây mỗi tối anh đều có thể ngửi thấy.

Nhưng giờ đây.

Nó lại xa xỉ đến không với tới được.

Một giờ .

Bệnh .

Bác xem lại kết quả kiểm tra thở phào.

“May là không có dấu hiệu bong nhau.”

“Nhưng giờ cô nghỉ ngơi tuyệt đối.”

“Đừng để xảy ra chuyện tương tự nữa.”

“Vâng.”

Tô Kiến Thanh đáp.

Bác nhìn cô một lúc hỏi.

“Cha đứa bé…”

“Có biết chưa?”

Tô Kiến Thanh im lặng.

Một lúc mới lắc đầu.

“Giờ thì biết .”

“Cô định thế nào?”

Tô Kiến Thanh cúi nhìn bụng mình.

Giọng rất nhẹ.

“Đứa bé là .”

sẽ tự nuôi.”

“Nó không cần lớn lên trong một gia đình mà người cha chỉ biết hối hận khi mất tất cả.”

Bác nhìn cô.

gật đầu.

Ông không thêm.

Chỉ dặn dò vài điều rời khỏi phòng bệnh.

Cùng lúc ấy.

Cố Dẫn Thương ngồi trong ngoài cổng bệnh .

Anh không vào.

Cũng không dám vào.

Chỉ lặng lẽ nhìn lên cửa sổ phòng bệnh.

Trong đầu không ngừng hiện lên câu Tô Kiến Thanh.

“Anh ấy là chồng cũ.”

Anh nhắm mắt.

Đến lúc này.

Anh mới thật sự hiểu.

Không cô đang giận.

Không cô cố ý xa lánh.

Mà là…

Trong lòng cô.

không còn chỗ cho anh nữa.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại rung lên.

Là luật sư Trình Kiến Vi.

“Có chuyện gì?”

Giọng Cố Dẫn Thương đầy mệt mỏi.

“Anh Cố.”

chỉ muốn nhắc anh một việc.”

“Cô Tô không hề giấu chuyện mang .”

“Là cô ấy vốn định với anh.”

Cố Dẫn Thương bỗng siết chặt điện thoại.

“Ý cô là sao?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.