Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Hai hàng mày nhíu ch.ặ.t.
Nhìn tôi một lâu rồi nói:
“Anh xin nghỉ để ở bên em, được ?”
Tôi khó hiểu:
“Anh ở bên em làm ?”
Anh lạnh mặt, trong giọng nói có thêm chút nóng nảy bị đè nén.
“ phải đó điều em muốn sao?”
“Suốt đường đi em nói một câu nào. phải muốn anh ở bên em, muốn anh xin lỗi em sao? Được, anh xin nghỉ, anh bù đắp cho em, vậy được ?”
Cơn bực bội tích tụ trong l.ồ.ng n.g.ự.c từ gặp anh đến bỗng chốc phình to đến khiến tôi nghẹt thở.
Tôi hất tay anh ra.
Hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi thở ra:
“Lộ Chiêu Viễn, hay …”
ta chia tay đi.
Lời còn kịp nói hết đã bị tiếng chuông điện thoại cắt ngang.
Lộ Chiêu Viễn cúp máy rồi sang tôi:
“Có một ca phẫu thuật khẩn cấp. Đợi anh về rồi nói tiếp.”
3
Lộ Chiêu Viễn cuối cùng vẫn xin nghỉ.
Sáng hôm , anh đứng trong bếp nấu hoành thánh.
Ánh nắng ban mai phủ tấm lưng anh, theo từng động tác đảo muôi mà lặng lẽ chuyển động.
Trong lòng tôi khẽ rung .
Đúng ấy, chuông vang .
Lộ Chiêu Viễn đặt muôi xuống rồi đi mở .
Tần Vũ quen thuộc thay đôi dép khác mà Lộ Chiêu Viễn để sẵn trong tủ giày.
“Nghe nói chị Tiểu bị thương em thăm.”
Tôi còn kịp tiếng thì cô ta đã hít hít mũi.
“Thơm quá đi. Em lâu lắm rồi được ăn hoành thánh do anh Chiêu Viễn nấu.”
“Có phần của em không vậy?”
Lộ Chiêu Viễn chia ra ba bát.
“Ra đợi đi.”
Tôi khựng lại.
Đợi đến khi Tần Vũ xuống, tôi chống nạng từng bước chậm chạp đi bàn ăn.
Nhìn thấy rau mùi trong bát, tôi hơi nhíu mày.
nghe Tần Vũ cười nói:
“Anh Chiêu Viễn, anh vẫn nhớ em thích ăn rau mùi nhất nhỉ.”
Động tác kéo ghế của tôi khựng lại.
Nhìn lớp màu xanh nổi mặt bát canh hoành thánh, tôi đột nhiên thấy buồn nôn.
Tôi người đi về phía nhà vệ sinh:
“Em không đói, hai người ăn đi.”
Lộ Chiêu Viễn ngẩng nhìn tôi một cái rồi không nói , đưa lọ giấm cho Tần Vũ.
Tôi thu hồi ánh mắt, đóng nhà vệ sinh lại.
Vừa xoay người, cây nạng vô tình va giá để đồ.
Rầm rầm loảng xoảng.
Cả người tôi cùng chiếc giá đổ nhào xuống đất.
Lộ Chiêu Viễn lao , đỡ tôi dậy.
Nhìn vùng gối đỏ ửng vì va đập, anh đột nhiên im lặng.
“Hứa , nếu em không muốn Tần Vũ ở lại ăn cơm thì có thể nói thẳng.”
“Không cần phải làm bản thân bị thương như thế.”
Tôi sững sờ.
Vài tháng , trong một đêm mưa, tôi đau bụng đến viện tìm anh.
Rùa
Vừa mới xuống, trợ lý của Tần Vũ đã chạy .
“Bác sĩ Lộ, Tiểu Vũ đau lưng đến không chịu nổi nữa rồi. Cô ấy hỏi anh bao mới qua.”
Lộ Chiêu Viễn nhìn tôi một cái rồi đứng dậy.
Tôi kéo tay anh lại.
“Lộ Chiêu Viễn, anh không nghe em nói sao? Em đau bụng.”
Anh im lặng một rồi thấp giọng hỏi:
“Em giả vờ à?”
Tôi ngẩn người:
“Cái ?”
“Em thật sự không khỏe hay không muốn anh đi gặp Tần Vũ?”
“Dù em có không thích cô ấy đến đâu thì cô ấy vẫn nhân của anh.”
Lộ Chiêu Viễn gạt tay tôi ra.
“Hứa , đừng tùy hứng.”
Cánh mở ra rồi lại đóng lại.
Tôi ghế, một tay ôm bụng, một tay che mắt, đau đến thở thấy khó khăn.
đó, tối hôm ấy tôi một viện khác.
Bác sĩ nói tôi bị viêm ruột thừa cấp tính.
Nằm bàn mổ, tôi bỗng có cảm giác mệt mỏi đến muốn buông bỏ tất cả.
đây, cảm giác ấy lại trở lại.
Tôi nói:
“Thôi bỏ đi, ta vẫn chia…”
Tiếng gõ lại vang .
Người đến bạn tôi quen trong viện, tên Diệp Trưng.
Cô ấy giơ tay , khoe chiếc máy chơi game trong lòng.
“Lần đã hẹn rồi, tôi tìm cậu chơi game đây.”
Tôi khựng lại.
Bờ vai căng cứng cuối cùng thả lỏng.
Tôi mỉm cười.
Rồi cùng cô ấy đi phòng ngủ.
4
Chiều hôm , Lộ Chiêu Viễn nói muốn đưa tôi đi tái khám.
Tôi thuận miệng đáp một tiếng:
“Được.”
Suốt quãng đường lại ai nói với ai câu nào.
Thậm chí bầu không khí còn ngột ngạt hơn lần .
dừng cổng viện của anh.
Tôi nhíu mày.
“Anh đi nhầm chỗ rồi.”
“Không nhầm.”
Một tay anh cầm nạng của tôi, tay còn lại đỡ tôi xuống .
“Chụp phim lại lần nữa đi. Anh muốn tự mình xem.”
Tôi im lặng đi theo anh làm thủ tục, lấy giấy tờ rồi khoa chẩn đoán hình ảnh.
Khi đi ra, tôi không thấy Lộ Chiêu Viễn đâu.
Y tá nói:
“Vừa rồi bác sĩ Lộ nhận được điện thoại rồi vội vàng đi mất. Anh ấy bảo lát nữa sẽ đón cô.”
Bầu trời tối sầm xuống không hề báo .
bao lâu , mưa lớn đổ xuống.
Tôi nghĩ ngợi một chút rồi nhắn tin cho anh:
“Trời mưa lái không tiện. Anh làm việc xong thì về thẳng nhà đi. Em tự bắt về.”
Anh không trả lời.
Tôi một mình bắt về nhà.
Lau đi hơi nước ngón tay rồi dùng vân tay mở khóa.
“Tách.”
mở ra.
Tần Vũ mặc áo sơ mi của Lộ Chiêu Viễn, đứng trong phòng khách.
cô ta quấn khăn tắm, hai má ửng hồng vì hơi nóng.
Lộ Chiêu Viễn đưa máy sấy tóc cho cô ta.
Hai người cùng nhìn về phía tôi.
Tôi siết c.h.ặ.t cây nạng đến các khớp ngón tay trắng bệch.
Trong khoảnh khắc ấy, óc hoàn toàn trống rỗng.
Lộ Chiêu Viễn khựng lại.
mặt thoáng qua một tia hoảng loạn.
Anh bước về phía tôi một bước.
Tôi vội vàng lùi lại, suýt nữa ngã xuống.
Anh lập tức không dám tiến thêm.
“Tiểu Vũ bị anti-fan đuổi theo . Nhà cô ấy bị người ta chặn mất rồi, không còn nơi nào để đi anh mới đón cô ấy đây.”
“Cô ấy bị dính mưa… Bọn anh thật sự không có chuyện cả.”
Tần Vũ như bị dọa sợ, bước từ phía ghế sofa ra.
Đôi chân thon dài lộ ra, phần còn lại chìm dưới vạt áo sơ mi.
“Anh Chiêu Viễn lo lắng cho em thôi. Chị Tiểu , chị đừng hiểu lầm.”
Tôi cảm nhận rất rõ.
Cả người mình run.
Run đến không thể khống chế.
Tôi người bỏ đi.
Lộ Chiêu Viễn lập tức chạy theo giữ lấy tôi.
“Tiểu . Bọn anh thật sự…”
“Lộ Chiêu Viễn. Đủ rồi!”
Tôi đẩy anh ra.
Giọng nói run rẩy không ngừng:
“ ta…”
…
“ ta chia tay đi.”
Cuối cùng câu nói ấy vẫn được thốt ra.
Anh sững người:
“Tiểu , bây em không đủ bình tĩnh.”
Không cho tôi cơ hội từ chối, anh ôm tôi trở nhà, đặt tôi xuống ghế sofa, giọng nói gấp gáp:
“Anh sẽ lập tức đưa Tiểu Vũ đi. Em ở nhà đợi anh về, ta nói chuyện đàng hoàng.”
Tôi không còn sức để phân biệt họ đã nói với nhau, biết họ rời đi nào.
biết căn phòng cuối cùng trở yên tĩnh.
Tôi gọi cho Diệp Trưng.
“Lần cậu nói phòng ngủ phụ nhà cậu cho thuê, bây còn trống không?”
dây bên kia bật cười: