Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chương 7
“Kiều Kiều, Cô sai rồi. Cô thật sự không biết nàng ta lòng dạ hiểm . Nàng Cô thêm một cơ hội được không?”
Từ sau khi ta đập vỡ tấm biển Đông Cung và trở về phủ tướng quân, Tiêu Đạc giống như biến thành khác.
Ngày hắn cũng tự mình Nguyễn gia đứng chờ, bất kể mưa gió.
Vị Thái tử từng cao cao tại thượng, nay hèn mọn cầu xin ta tha thứ.
Ta ngồi trên xích đu trong sân, nghe gác bẩm báo, nước mắt tí tách rơi.
“Hắn phiền quá đi.”
“Ngày cũng khóc , làm ta ngủ trưa cũng không yên.”
Cha ngồi cạnh lau thương, hừ lạnh một .
“Cứ để hắn khóc. Biết vậy sao lúc đầu làm.”
“Hoàng thượng đã quở trách hắn, tước quyền giám quốc hắn rồi.”
“Bây giờ hắn như tượng đất qua sông, tự thân khó giữ.”
Đúng lúc này, cửa bỗng truyền một trận hỗn loạn.
“ thích khách! Bảo vệ !”
Ta nhíu mày, nhảy xuống khỏi xích đu, đi lớn.
thấy Tiêu Đạc ngã trong vũng máu, trên vai cắm một mũi tên màu đen.
Trên mái nhà cách đó không xa, một bóng dáng quen thuộc đang đứng.
Là .
Không biết nàng ta dùng cách gì mà trốn thoát khỏi tử lao.
Nàng ta mặc đồ dạ hành, trong tay cầm một chiếc liên nỏ tinh xảo, ánh mắt oán nhìn ta.
“Nguyễn Kiều Kiều, tất là tại ngươi hủy hoại mọi thứ ta.”
“Ta muốn ngươi chết!”
Nàng ta bóp cò, ba mũi tên tạo thành hình chữ phẩm bắn về phía ta.
Tiêu Đạc giãy giụa bò dậy từ dưới đất, cố chắn trước ta.
“Kiều Kiều, mau tránh ra!”
Hắn khàn giọng hét , muốn diễn một màn khổ nhục kế.
Ta nhìn bóng dáng lảo đảo hắn, ghét bỏ bĩu môi.
“ , ngài tránh ra đi.”
“Ngài chắn ta bắt tên rồi.”
Giọng ta nghẹn đầy khóc, động tác nhanh như chớp.
Ta đẩy Tiêu Đạc ra, hai tay để tàn ảnh trong không trung.
“Bộp bộp bộp.”
Ba mũi tên bị ta vững vàng nắm trong tay.
Mũi tên cách mắt ta chưa một tấc.
trợn to mắt, như thể nhìn thấy quỷ.
“Không thể .”
Ta hít mũi, nước mắt lăn xuống gò má.
“ đại nhân, ngươi bắn chậm quá.”
Ta vung tay ngược .
Ba mũi tên bay ngược về với tốc độ nhanh gấp mười lần lúc .
“Phập.”
Mũi tên chuẩn xác xuyên qua vai và đùi .
Lực cực mạnh trực tiếp hất nàng ta khỏi mái nhà, ghim chặt vào bức tường gạch phía sau.
phát ra một hét thảm, máu tươi lập tức nhuộm đỏ tường.
Nàng ta giãy giụa vài cái, đầu nghiêng sang một , hoàn toàn không động tĩnh.
Ta vỗ tay, quay đầu nhìn Tiêu Đạc đang nằm dưới đất, trợn mắt há miệng.
“ , ngài không sao chứ?”
Tiêu Đạc ôm vết thương, sắc tái nhợt, trong mắt tràn đầy sợ hãi và kính nể.
“Kiều Kiều, nàng…”
Ta ngồi xổm xuống, lấy khăn lau nước mắt.
“ , ta đã nói từ lâu rồi, ta không thích gà yếu.”
“Ngài ngay một mũi tên cũng không tránh được, sao bảo vệ ta đây?”
Ta đứng dậy, đầu cũng không ngoảnh mà đi vào phủ tướng quân.
“Đóng cửa!”
Cánh nặng nề chậm rãi khép trước Tiêu Đạc, hoàn toàn chặt đứt hy vọng cuối cùng hắn.
Chương 8
“Hoàng thượng, thần trời sinh nhát gan yếu đuối, thật sự không chịu nổi sự kinh hãi từ Thái tử , cầu Hoàng thượng ân chuẩn thần hòa ly.”
Ta quỳ trên nền gạch vàng lạnh lẽo, khóc hoa lê đẫm mưa.
Cha đứng cạnh ta, hốc mắt đỏ bừng, dáng vẻ như bất cứ lúc cũng thể liều mạng.
Hoàng ngồi trên ỷ, nhìn tập chứng cứ dày cộp do Nguyễn gia dâng .
trong ghi chép chi tiết chứng cứ tham ô quân lương.
Cùng đủ loại tội ác như Tiêu Đạc bao che dung túng, dùng tư hình với gia nô.
Tiêu Đạc quỳ một , sắc xám xịt, không nói một lời.
Hắn biết, mình hoàn toàn xong rồi.
Hoàng hít sâu một hơi, xoa mi tâm căng đau.
“Thái tử nhìn không rõ, dung túng mưu sĩ tham ô phạm pháp, khiến tướng sĩ biên quan chịu khổ.”
“Phế truất ngôi vị Thái tử, giáng làm Thụy Vương, giam tại Tông Nhân phủ, không chiếu không được ra .”
Giọng Hoàng vang vọng trong đại , tuyên cáo kết thúc sinh mệnh chính trị Tiêu Đạc.
Tiêu Đạc run , nặng nề dập đầu.
“Nhi thần… tạ chủ ân.”
Hoàng quay sang nhìn ta, ánh mắt phức tạp.
“Nguyễn thị, ngươi chịu ấm ức rồi.”
“Trẫm chuẩn ngươi và Tiêu Đạc hòa ly. Từ nay về sau, nam cưới gả, không liên quan gì nhau.”
“ ra, ban ngươi một vạn lượng vàng, ngàn tấm gấm vóc để an ủi.”
Ta vừa khóc tạ ơn, vừa đứng dậy.
Vì quỳ quá lâu, chân ta hơi tê.
Ta theo bản năng đưa tay vịn cây trụ bàn cạnh.
“Rắc.”
Một nứt cực nhỏ vang .
Trên cây trụ bàn được chạm từ khối bạch ngọc kia, rõ ràng xuất hiện năm vết ngón tay thật sâu.
Khóe mắt Hoàng co giật mạnh.
Văn võ bá quan trong triều lập tức im phăng phắc.
Mọi đều lặng lẽ cúi đầu, giả vờ như chẳng thấy gì .
Ta vội thu tay về, giấu tay trong tay áo, khóc càng to hơn.
“Hoàng thượng, thần thật sự quá sợ hãi…”
Hoàng lau mồ hôi lạnh trên trán, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.
“Trẫm biết, trẫm biết.”
“Nguyễn đại tướng quân, mau đưa nhi ngươi về nghỉ ngơi tốt đi.”
Cha đắc ý ưỡn ngực, lớn lĩnh .
“Thần tuân .”
Thúy Thúy chờ ở cung, thấy ta đi ra liền vui vẻ nghênh đón.
“Tiểu thư, cuối cùng chúng ta cũng tự do rồi.”
Ta cười lau nước mắt nơi khóe mắt, gật đầu.
“Đúng vậy, tự do rồi.”
Tiêu Đạc bị cấm quân áp giải đi ra.
Hắn nhìn ta thật sâu, trong ánh mắt tràn đầy hối hận và không cam lòng.
Nhưng ta không nhìn hắn thêm lần nữa.
Ta khoác tay cha, bước xe ngựa về nhà.
Trong kinh thành rất nhanh đã lưu truyền một truyền thuyết mới.
Đại tiểu thư Nguyễn gia tuy khóc mềm mại yếu đuối, nhưng ngàn vạn lần đừng chọc nàng.
Bởi vì nàng vừa tức giận, thể bóp nát trụ bàn .
ta, Nguyễn Kiều Kiều.
Vẫn sẽ ngày ngày nói chuyện bằng giọng mềm mại, mang theo nghẹn ngào.
Nhưng ta biết, từ nay về sau, sẽ không ai dám để ta chịu nửa phần ấm ức nữa.