Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Ta đã sống lẩn khuất núi sâu suốt cả trăm năm.

Những ngày tháng đói khát triền miên đến phải bắt đàn kiến để lót dạ.

đồn dưới nhân gian có một vị Vương gia nuôi một con rắn như bảo bối lòng.

Mỗi bữa đều là sơn hào hải vị.

Chỗ ngủ toàn vàng bạc châu báu.

Muốn gì có nấy.

một ngày nọ, con rắn ấy bỏ đi mất.

Còn ta, vì quá khao khát cuộc sống giàu sang đó, quyết định đánh cược một phen.

Ta chuẩn bị ngụy trang thật kỹ, sau đó mình xuất hiện trước Vương gia.

Kết quả đúng như dự tính.

Được ăn ngon mặc đẹp.

Được sống giữa cảnh phú quý xa hoa.

Thế nhưng còn chưa kịp tận hưởng bao thì chính chủ đã quay trở .

chạm , hắn đã chỉ thẳng ta quát:

“Đồ chim khách chiếm tổ!”

Ta lập tức quấn lấy eo Vương gia, ra sức nịnh nọt, thè lưỡi lấy lòng:

“Ta mới là thật. Hắn mới là đồ giả.”

Vương gia chậm rãi vuốt ve lớp vảy trên người ta.

Một lúc sau mới bình thản lên tiếng:

“Thật ra vương đã thắc mắc từ .”

“Con rắn vương nuôi là bạch xà.”

“Ngươi là một con ô sao xà sì.”

“Rốt cuộc lấy đâu ra tin bôi ít sáp lên người chạy giả mạo vậy?”

1.

Ngọn núi nơi ta tu luyện nghèo nàn đến khiến người ta phải thương cảm.

Chuột cũng sắp tuyệt chủng nơi.

Ta phục sẵn bên đường suốt ba ngày liền.

Mãi mới đợi được một đàn kiến bò ngang qua.

Chiếc lưỡi rắn quét .

Cả đàn đã biến mất không còn một con.

Vậy bụng vẫn réo lên hồi vì đói.

Đúng lúc óc quay cuồng, hoa lên vì thiếu ăn, một đoàn người bất ngờ tiến núi.

bọn họ trò , ta mới biết được một .

Thú cưng của Vương gia đã bỏ nhà đi.

Hôm nay dù có đào sâu ba thước đất cũng phải tìm cho bằng được.

Đám người nhanh chóng tản ra khắp nơi.

Lục soát gốc cây.

khe đá.

hang động.

Không bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào.

Thỉnh thoảng bắt được vài con rắn, bọn họ lại lấy một bức họa ra đối chiếu.

“Con đờ đẫn, không phải.”

“Con gầy như que củi, cũng không phải.”

“Con khô khốc chẳng có chút bóng mượt nào, càng không phải.”

Ta treo mình trên cành cây, trợn tròn .

Người dẫn còn lớn tiếng căn dặn:

“Ái sủng của Vương gia béo tốt, bóng mượt.”

“Loại khô quắt, gầy gò, xám xịt thì loại hết!”

Ta đã danh vị Vương gia từ rất .

Ai ai cũng nói ngài lạnh lùng như s/át thần.

Thế nhưng lại cưng chiều một con rắn đến tận trời.

Cho ăn ngon.

Cho ở sang.

Cuộc sống còn sung sướng hơn cả con người.

Nghĩ đây, lòng ta lập tức dâng lên cảm giác ghen tị.

Đều là rắn cả.

Dựa đâu hắn được Vương gia nâng niu như báu vật.

Còn ta phải dãi nắng dầm sương, đến một con chuột cũng chẳng tìm nổi?

Nhưng hôm nay.

Cơ hội đổi đời dường như đã xuất hiện trước .

Ta cúi nhìn thân mình.

Lớp vảy xỉn.

Khô ráp.

Chỉ cần liếc cũng biết sẽ bị loại .

Nhưng không sao.

Cơ hội chỉ thuộc những con rắn biết chuẩn bị trước.

2.

Trời dần chuyển tối.

Sau một ngày tìm kiếm không có kết quả, ai nấy đều mang vẻ chán nản.

Cũng đúng lúc đó.

Ta hoàn thành màn ngụy trang của mình.

Sau đó ung dung bò ra chắn trước đội ngũ chuẩn bị núi.

nhìn thấy ta.

Mọi người lập tức trở nên phấn khích.

bò ra kìa?”

“Chắc chính là !”

“Những con khác thấy người đều bỏ chạy, riêng lại chủ động xuất hiện.”

Có người cầm bức họa lên đối chiếu cẩn thận.

“Vảy đúng là rất bóng.”

Đó là đương nhiên.

Mấy hôm trước có một đoàn thương nhân đi ngang qua.

Xe ngựa xóc nảy làm rơi mất một cục sáp.

Ta cực khổ tha hang.

Lúc đó đám rắn xung quanh còn cười nhạo ta ngu ngốc.

Thứ chẳng ăn được cũng nhặt .

Ai ngờ hôm nay lại phát huy tác dụng.

Sau khi bôi kín sáp lên người.

Dưới ánh chiều tà, cả thân ta sáng lấp lánh như được dát vàng.

Đám người vui mừng đến đồng loạt nhảy ngựa.

Tất cả vây quanh quan sát.

“Đúng là sáng thật.”

“Sáng đến cắm nến lên chắc dùng làm đèn được luôn.”

“Nhưng thứ trên vảy là gì?”

“Không lẽ đánh sáp?”

chỉ là một con rắn thôi .”

“Tiếp theo chẳng lẽ còn biết đi mua nước tương?”

lúc ấy.

Có người dè dặt hỏi:

“Có phải… hơi quá không?”

Ta lập tức cứng đờ.

Xung quanh cũng rơi im lặng.

Một binh sĩ ngẩng nhìn trời.

“Sao không thể là… bị nắng làm được nhỉ?”

cả ta cũng ra sự miễn cưỡng câu nói đó.

Cuối cùng.

Một vị đập mạnh đùi.

“Cứ mang trước đã.”

“Để Vương gia mình phân biệt.”

3.

Khi bị đưa đến trước Vương gia.

Ngài nhìn ta rất .

Rất .

Sau đó mới mở miệng:

“Các ngươi mang thứ gì đây?”

Vị run sắp bật khóc.

“Ái… ái sủng của ngài.”

Vương gia như muốn nói gì đó lại thôi.

Qua một lúc mới chậm rãi nhắc nhở:

“Có phải… hơi quá không?”

“Chắc là… phơi nắng nhiều nên .”

Ngài lại trầm mặc thêm một lúc.

Sau đó tiếp tục hỏi:

“Có phải… cũng hơi béo quá không?”

Rắn rắn tức giận.

Rắn rắn không muốn nói .

Ta béo chỗ nào chứ?

Ta là đói đến phù nề đấy!

Mồ hôi lạnh trên người vị tuôn như mưa.

“Có khi nào… là mang thai không?”

Vương gia lạnh lùng liếc ông ta một cái.

“Con rắn kia của vương.”

“Dài.”

“Linh hoạt.”

“Thon thả.”

đến đây.

Ta luôn cảm thấy ngài đang ám chỉ mình ngắn, nặng nề, lại còn béo tròn.

Ta lập tức ngẩng cao .

Vị xoẹt một tiếng rút đao ra.

Ta cũng lập tức co người lại.

À không.

Ta vốn đâu có cổ.

Để chứng minh thân là một mỹ xà chân chính.

Ta quyết định biểu diễn tài nghệ.

Ta lắc qua lắc lại.

Ta nhún lên nhún .

Ta bò vòng quanh khắp nơi.

Ta còn cố ý nhe răng nanh, thè lưỡi ngoái mỉm cười.

Vị trợn há miệng.

Thanh đại đao tay loảng xoảng rơi đất.

cả Vương gia lạnh lùng như băng cũng có vẻ khóe môi khẽ giật.

Ta hiểu .

Chắc chắn bọn họ đã bị vẻ đẹp uyển chuyển của ta chinh phục.

Đáng tiếc.

Một màn biểu diễn như vậy đã tiêu hao sạch chút sức lực cuối cùng ta tích góp được từ đàn kiến.

Trước lúc ngất đi.

Ta chỉ có một nguyện vọng duy nhất.

Hy vọng Vương gia vẫn chưa phát hiện ta là đồ giả.

Và tiện thể…

Cho ta hai miếng thịt ăn trước đã.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.