Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Trong mấy tháng sau hủy hôn, ta trở trò cười lớn kinh .

Ban đầu ta không biết người bên ngoài nói về mình thế nào.

Ta nhốt mình trong viện, không muốn gặp bất cứ ai.

Nhưng đồn vẫn truyền vào.

Thông qua vẻ mặt dè dặt của Thúy bên ta, thì thầm của đám nha hoàn, cùng thở dài muốn nói lại thôi của thân.

Sau , thân ép ta ra ngoài dự tiệc, nói nếu không ra ngoài, người ta sẽ càng chê cười.

Ta đã đi.

Trong yến tiệc, các nữ tụm năm tụm ba trò chuyện nhau.

ta bước vào, nói chuyện bỗng xuống nhiều.

Sau lại vang lên, xen lẫn cười khe khẽ.

chính là Quan nhị tiểu thư sao?”

“Người bị hủy hôn ấy à?”

ai vào đây nữa? Tạ tiểu tướng quân thà chịu ba mươi trượng đình không chịu cưới nàng ta.”

“Chậc chậc, thật mất mặt.”

giọng nói ấy không lớn không , vừa đủ để ta nghe thấy.

Ta ngồi trong góc, bưng một chén trà, chậm rãi uống từng ngụm.

Tô Ngâm Sương có mặt.

Nàng ngồi vị trí chính, một đám nữ vây quanh chúng tinh phủng nguyệt.

Nhìn thấy ta, mặt nàng lộ ra một nụ cười dịu dàng, đứng dậy đi về phía ta.

“A Lê, tỷ đến rồi.”

Nàng ngồi xuống bên cạnh ta, nắm tay ta, đầu nói các nữ kia:

“Các vị đừng nói lung tung. Trong lòng biểu tỷ của ta đã đủ khó chịu rồi. Chuyện nhân duyên coi trọng là duyên phận, không thể cưỡng cầu.”

Các nữ trao đổi nhau một ánh mắt đầy ẩn ý. Có người cười nói:

“Tạ thiếu phu nhân thật rộng lượng. Nếu là ta, định không thể đối xử tử tế nữ tử từng có hôn ước phu quân mình.”

Tô Ngâm Sương cười, không đáp .

Ta ngồi , nghe họ người một câu, ta một .

Hôm ấy sau trở về phủ, thân lại mắng ta một trận.

“Con định phải ra ngoài làm trò cười cho người khác sao? An phận trong nhà không à?”

“Là thân bảo con ra ngoài.”

“Ta bảo con đi, chẳng lẽ là để con đến cho người ta chê cười sao? Con nhìn Ngâm Sương đi, rộng lượng, đoan trang biết bao, luôn miệng nói đỡ cho con. Nhìn lại con xem, cả ngày lạnh mặt, giống tất cả mọi người đều mắc nợ con vậy!”

Ta nhìn gương mặt thân, bỗng cảm thấy vô cùng xa lạ.

Cổ họng ta chua xót, lâu sau mới nói .

“Con bị hủy hôn là lỗi của con sao?”

thân mặt sang chỗ khác, không nói gì.

Tối hôm ấy, ta ngồi trước sổ.

Nhìn vầng trăng ngoài sổ, cả đêm không ngủ.

05

Ta bắt đầu không ra khỏi nhà nữa.

Ta nhốt mình trong viện, mỗi ngày chỉ làm một việc — chép sách.

Từ của ta đã đẹp.

Một tay viết khải thanh tú trâm hoa, xếp vào hàng đầu trong số các nữ kinh .

, Tạ Minh Viễn từng nhìn của ta rồi nói:

của Lê là đẹp ta từng thấy.”

ấy, chỉ một câu có thể khiến ta vui vẻ lâu.

Bây giờ, ta chỉ có thể dựa vào việc này để giết thời gian.

Thúy khuyên ta ra ngoài đi dạo, nói mãi trong viện sẽ sinh bệnh.

Ta nhớ đến thân, liền sang nói Thúy :

“Ra ngoài làm gì? Để người ta chê cười sao?”

Thúy không nói thêm gì nữa.

Huynh đến thăm ta mấy lần.

Huynh ấy ngồi đối diện, nhìn ta chép sách.

Huynh ấy im lặng lâu, sau nói:

“A Lê, muội cứ tiếp tục vậy là không .”

Ta dừng bút trong tay, ngẩng đầu nhìn huynh .

“Muội vẫn tốt.”

“Muội tốt, đúng là tốt. Tốt đến mức sắp nhốt hỏng muội muội mà ta yêu thương rồi.”

Huynh gầy đi.

Ta lại khiến huynh lo lắng.

Mấy ngày sau, huynh lại đến.

Lần này, tay huynh ấy cầm một tấm , đặt trước mặt ta.

“Thái tử phủ gửi , mời các nữ trong kinh tham gia thi hội mùa thu. Muội vốn thông hiểu thi văn, định phải đi.”

Ta nhìn tấm ấy thật lâu.

viết bốn “Thi hội mùa thu”, dát vàng, dưới ánh nắng tỏa ra ánh sáng lấp lánh.

Phía dưới bên trái tấm có đóng một con dấu, khắc hai “Tống Giác”.

Huynh đứng dậy, đi đến , lại đầu nói:

“Lê , muội muội tốt của ta không nên trở thế này.”

Sau huynh rời đi, ta cầm tấm lên, lật qua lật lại xem mấy lần.

Cây hoa quế ngoài sổ bị gió thổi phát ra xào xạc. bông hoa quế vụn từ đầu cành bay xuống, rơi bệ sổ.

06

Ba ngày trước thi hội, bệ hạ đến Nam Sơn săn bắn mùa thu, phụ thân ta đi theo.

Người nói muốn dẫn ta ra ngoài giải khuây, ta liền đi cùng.

Bãi săn dựng trong một thung lũng Nam Sơn.

Sắc thu đang đậm, lá đỏ khắp núi rực rỡ lửa.

Các nữ quyến ngồi khán đài, từ xa nhìn các nam nhân cưỡi rong ruổi.

Ta ngồi hàng sau, ngẩn người nhìn dãy núi phía xa.

Bỗng một trận gấp gáp từ xa truyền tới.

Ta đầu nhìn.

Chỉ thấy một con đen đang điên cuồng lao về phía khán đài.

lưng có một thiếu niên đang nằm rạp, thân thể ép xuống thấp, gần song song lưng .

Trong tay hắn nắm một cây cung, dây cung vẫn rung động.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.