Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
09
Thành tích Vật của tôi không bằng Noãn.
Đó chuyện ai .
Năm đó tôi có làm lớp phó môn Vật hoàn toàn nhờ hôm bầu cán bộ lớp quá may mắn, đoán mò không ít câu mà lại trúng hết.
Lần này, cô ta muốn cùng tôi gánh vác “vinh của lớp”.
không cần suy nghĩ.
Chỉ cần thành tích của cô ta cao hơn tôi, khi trở về lớp, thứ chờ đợi tôi chắc chắn sẽ cuộc săn đuổi mang danh “vinh tập ”.
Tôi cắn môi.
Nhất rơi vào thế khó.
Thành tích của môn nào giỏi.
Nếu cậu ta chịu dạy tôi…
Do lúc, tôi gửi yêu cầu kết bạn WeChat với cậu ta nhóm lớp.
chấp nhận ngay lập tức.
Tôi quay .
Cậu ta hơi hất cằm về phía tôi.
【Vật , tôi có kèm cậu.】
Ở phía bên phải không xa, Noãn đột nhiên đứng dậy, ôm cuốn sổ ghi chép màu hồng tay, vẻ mặt hơi buồn bực.
“Bạn , mấy bài này tôi không làm, cậu xem giúp tôi được không?”
mím môi, do tôi cái.
Ba giây , cuối cùng vẫn nhận lấy cuốn sổ của Noãn.
Lựa chọn quá rõ ràng.
Tôi hiểu rồi.
Tôi quay lại, không hai người họ nữa.
Điện thoại liên tiếp rung lên vài lần.
tin nhắn của .
【Cậu đợi lát, dạy Noãn xong tôi sẽ dạy cậu.】
Ngoài ra có tin nhắn từ lớp bên cạnh.
【Nghe nói cậu đăng thi Vật à?】
【Lần này có tự tin không?】
【Hay … hai chúng ta cùng tập nhé?】
10
.
Thiên tài Vật của lớp thực nghiệm.
Có nói, cậu được vào lớp thực nghiệm hoàn toàn nhờ thành tích Vật xuất sắc nổi bật.
Tôi không ngờ, lúc tưởng chừng hết đường, lại có gặp được cơ hội vậy.
Dù sao trước đây tôi và không tính thân quen.
Tôi vội vàng đồng ý.
đó ôm tập bài Vật chạy tới khu rừng nhỏ hẹn trước.
Nhưng khi đến mép rừng.
Bước chân vốn đầy háo hức của tôi lại dần chậm lại.
…
Liệu cậu có tôi thường lo âu vì đề bài và điểm số không?
Nếu lúc mà bệnh đột nhiên phát tác, liệu có ảnh hưởng đến việc tập của cậu không?
Liệu cậu có cảm thấy phiền phức, thậm chí ghét bỏ tôi không?
Vừa nghĩ tới đó.
Tôi lại bắt bồn chồn.
Đôi chân bị đóng đinh tại chỗ, mãi vẫn không bước tiếp nổi.
Cho đến khi phía vang lên giọng nói dịu dàng trẻo.
“Sao không đi nữa vậy, bạn Giản?”
Tôi quay lại.
Khóe môi không kìm được mà run lên.
Chết tiệt!
Rõ ràng chưa bắt !
Vậy mà cơn lo âu lại chẳng cho người ta chút gian chuẩn bị nào.
Tôi không phải che giấu thế nào.
Chỉ có cố gắng nhịn xuống, không để lộ cảm xúc.
tôi.
Đột nhiên tiến lại .
“… tâm trạng không ổn định sao?”
Tôi muốn giải thích.
Tôi sợ cậu thật sự nghĩ mình loại quái vật lời nói.
Nhưng lời chưa kịp thốt ra.
lặng lẽ đỏ cả vành tai.
“Ờm… tốt nhất chúng ta nên vào rừng trước . Ở đây đông người quá… có camera nữa.”
Lá cây rừng bị gió thổi xào xạc.
Tôi .
ánh mắt né tránh đầy lúng túng của cậu .
Tôi chỉ thấy sự dịu dàng và ngượng ngùng.
Không hề có lấy chút ghét bỏ nào.