Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

15

tự học buổi tối.

Tôi hiếm hoi tự thưởng cho mình khoảng gian thư giãn.

Vừa bộ về nhà, vừa vui vẻ lắc lư theo nhịp chân.

Không ngờ lại lặng lẽ theo phía .

Cậu ta không tiếng.

Chỉ âm thầm bám theo tôi.

Tôi rẽ trái, cậu ta rẽ trái.

Tôi rẽ phải, cậu ta rẽ phải.

Cuối , tôi không nhịn nổi , quay đầu trừng mắt.

“Rốt cuộc cậu ?”

mím chặt môi.

“Hôm nay có điểm rồi.”

“So?”

Cậu ta nhìn tôi.

“Mỗi lần có kết quả, tâm trạng cậu đều rất tệ.”

Không phải bởi vì lần đó tôi thi không tốt sao?!

Bây tôi vừa giành được giải Ba cấp thành phố đấy!

phải buồn chứ?

Tôi vui ch//ết!

trên đường còn cất tiếng hát kìa!

Cậu ta nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt chấp mức kỳ lạ.

Đột nhiên tôi hiểu ra.

“Chờ … cậu không phải đang đợi tôi cậu đấy chứ?”

Sắc mặt thoáng tái .

cậu ta không phủ nhận.

“Tôi… vẫn luôn chờ cậu.”

Tôi thật sự hết .

Đành phải rõ.

phải cậu thích Chu Ôn Noãn sao? Cô thích cậu rõ rành rành. Hai ở bên nhau phải rất tốt à? Tôi việc phải chen vào rồi cậu?”

“Trước kia tìm cậu vì tôi không biết trong lòng cậu khác, còn mập mờ với ta.”

“Nếu chuyện đó khiến cậu xử thì tôi xin lỗi.”

“Bây tôi tìm được để kiểm soát chứng lo âu rồi, này sẽ không làm phiền cậu .”

Sắc mặt cậu ta lập tức trắng bệch.

kiểm soát lo âu…”

Thẩm Ký Bạch sao?”

“Cậu cậu ta?”

“Thật sự rồi à?!”

Thấy cảm xúc của cậu ta bắt đầu mất khống chế, tôi lùi lại bước.

“Chuyện đó có liên quan tới cậu?”

sững .

Đôi môi khẽ run lại thể nổi câu nào.

Tôi chờ mức mất kiên nhẫn.

Rất lâu .

Cậu ta mới nhọc cất tiếng.

“Tôi không thích Chu Ôn Noãn.”

lúc cậu, cậu lại gọi tên cô .”

ngẩn ra.

Qua hồi lâu, cậu ta mới chậm rãi tiếng giải thích.

“Tôi… hôm đó thật sự không ý.”

16

vấn đề vốn dĩ…

Đâu nằm ở chỗ cậu có ý hay không.

Trời khuya.

Không biết từ khi nào, mưa phùn lất phất bắt đầu rơi xuống.

Chiếc đồng phục hơi ẩm dính sát vào , mang lại cảm giác chịu.

Tôi ôm chặt cặp sách, không tiếp tục dây dưa với cậu ta .

“Không sao, tôi không để bụng.”

xong, tôi lập tức quay bỏ .

Tôi chạy thật nhanh trạm xe buýt.

Điện thoại trong túi rung .

tin nhắn của Thẩm Ký Bạch.

【Trời mưa rồi, cậu tới đâu rồi? Có mang ô không?】

Cậu chưa bao hỏi xã giao.

Mỗi lần hỏi điều , cậu đều sẽ nghĩ giải quyết giúp tôi.

Tôi gần như có thể khẳng định.

Chỉ cần tôi mình không mang ô, cậu nhất định sẽ tìm đem ô tới.

May mà tôi tới trạm xe buýt, không bị ướt bao nhiêu.

Khóe môi vô thức cong , tôi cúi đầu trả lời.

bao lâu , tin nhắn mới lại hiện ra.

nơi rồi tốt.】

【Từ ngày mai, chúng ta học nhé.】

【Kỳ thi đại học sắp rồi, Giản Ương, gắng nào!】

góc sâu trong lòng tôi bỗng trở nên ngứa ngáy tả.

Không hề chịu.

Ngược lại còn có cảm giác ấm áp lan tràn.

Tôi nhanh chóng đáp lại.

【Được!】

gắng!】

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.