Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ngày thứ 49 cùng cũng đến.
là một đêm trăng mờ ảo. Căn hộ nhỏ chìm tĩnh lặng tuyệt đối.
Trình Thư đứng giữa phòng khách. Cơ thể anh lúc này đã mờ nhạt một lớp sương mỏng, còn phác họa nên hình dáng quen thuộc của một nam sinh thời dân quốc. ngoài sổ chiếu xuyên người anh, tạo một thứ huyền ảo, đẹp đến nao lòng cũng đau đớn đến nghẹn thở.
“Đến giờ rồi sao?” tôi hỏi, đứng cách anh một khoảng ngắn, hai siết chặt vào vạt áo.
Trình Thư gật đầu. Sắc mặt anh bình thản, thậm chí khóe môi còn vương một nụ dịu dàng nhất trước đến nay.
“Cảm ơn cô, bạn cùng bàn,” anh cất giọng, âm thanh đã trở nên nhẹ bẫng, tiếng thoảng tai. “Cảm ơn vì đã cho tôi một đoạn đường đời trọn vẹn. Bây giờ, tôi phải thật rồi.”
Tôi không kìm được nữa, nước trào . Tôi nhanh về phía trước, lao vào ôm lấy anh.
vòng tôi ôm trọn vào khoảng không lạnh ngắt. Không một cả. một làn thoảng mang theo hương trà Ô Long thanh mát dịu nhẹ.
“Trình Thư!” tôi bật khóc gọi tên anh.
Giữa không trung, giọng nói trầm ấm của anh vang lần , văng vẳng bên tai tôi:
“Hẹn gặp … một kiếp sống khác, nơi tôi không còn là bóng ma, và chúng ta thể thật sự nắm nhau hết cuộc đời.”
mờ ảo vụt tắt. Căn phòng trở vẻ yên tĩnh vốn .
Tôi quỳ sụp xuống sàn gỗ lạnh lẽo, khóc nức nở cho đến khi thiếp mệt mỏi.
Một năm sau.
Tôi vẫn thuê căn hộ . Chủ nhà từng ngỏ ý muốn giảm giá thêm hoặc đổi phòng khác cho tôi, tôi chối. Nơi này lưu giữ những ký ức đẹp đẽ nhất, dịu dàng nhất tuổi trẻ của tôi.
Hôm nay là một ngày tuần nắng đẹp.
Tôi quyết định dạo dọc theo con phố cổ quen thuộc, nơi năm xưa tôi và Trình Thư từng . Khi ngang tiệm chụp ảnh xưa cũ, tôi dừng chân vào tủ kính trưng bày những bức ảnh nghệ thuật theo phong cách hoài cổ.
Bỗng nhiên, tôi khựng một bức ảnh đặt góc khuất.
ảnh là một chàng trai mặc áo dài cách tân kiểu dân quốc, gương mặt tuấn tú, đôi ngời đang thẳng về phía trước với nụ thoảng nhẹ. Từng đường nét, từng góc nghiêng ấy… quen thuộc đến mức khiến tim tôi đập trật một nhịp.
Tôi hoảng hốt đẩy vào tiệm, vào bức ảnh trên tường và hỏi chủ quán bằng giọng run rẩy:
“Cô chú ơi… bức ảnh này… là người chụp vậy ạ? Chụp bao giờ thế?”
Ông chủ tiệm ngẩng đầu , hiền đáp:
“À, bức ảnh á? Lạ lắm cháu ạ. nay mở hàng , chú thấy nó nằm ngay trên bàn làm việc, cứ vừa mới mang đến gửi vậy. Chú thấy đẹp nên treo thôi chứ cũng không biết tác giả là .”
Tôi cầm bức ảnh trên , sống mũi cay cay, dòng nước chực trào khóe môi không kìm được mà vẽ một nụ hạnh phúc.
Đúng lúc , một cơn nhẹ thổi ngoài chính, mang theo hương trà Ô Long thơm ngát và tiếng chuông lanh lảnh reo vui.
Tôi quay đầu ngoài phố đông đúc. Giữa dòng người ngược xuôi tấp nập, tôi dường thấy một bóng lưng quen thuộc bộ áo dài thanh lịch đang đứng chờ tôi góc phố bên kia, mỉm vẫy gọi.
Tôi ôm chặt bức ảnh vào ngực, cất chạy về phía nắng rực rỡ trước mặt.
HẾT