Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Hết

13

Lúc điện thoại tôi đột nhiên đổ chuông.

Tôi mở xem — mẹ gọi.

Ngay đó, điện thoại của Tạ Bạch Vũ reo lên.

Không ổn!

chúng tôi thanh:

“Buổi gặp mặt giữa trưa!”

“Cậu mau giấu hồ Patek Philippe đi!”

“Cậu cất túi Chanel lại đi!”

“Không kịp ! Họ đang đứng cổng sân bóng !”

“Con trai!” người phụ nữ quý phái đài các đứng cổng vẫy tay, “Vợ tương lai của con ?”

thời, mẹ tôi bên kia điện thoại vang lên:

“Bảo bối con gái, con rể mới của mẹ ?!”

Tôi theo phản xạ giấu túi xách lưng.

Tạ Bạch Vũ không không rằng, tháo hồ … quăng thẳng vào thùng rác lưng.

Tôi: “…Chiếc hồ giá bảy trăm sáu chục nghìn cậu vứt luôn thế à… ghê .”

“Lo vượt ải đã.” Cậu nghiến răng , “Cùng lắm tối nay quay lại nhặt rác.”

“…” Đồ thần kinh.

Mười lăm phút — sáu con người, nguyên bộ đồ hiệu từ đầu tới chân, cùng ngồi xổm ở quán bánh bao lề đường cổng trường ăn… sủi cảo.

________________________________________

14

“Các con không gì muốn giải thích à?” tôi phá tan bầu không khí im lặng .

Tôi: “…”

Tôi không biết… kể cậu ta biết hay không, tôi thì sự không biết.

xin lỗi chú dì, lẽ giữa chút hiểu lầm…” Tạ Bạch Vũ lúng túng chữa cháy, cố gắng vớt vát chút hình tượng.

“Khụ, không gấp … hay ta chuyển chỗ ăn khác nhé?” cậu liền phối hợp, thăm dò nhìn tôi.

Hay , bàn lòng ý chưa từng thấy.

Trong lúc Tạ Bạch Vũ đặt chỗ hàng, mẹ tôi đã lặng lẽ lượn sang chỗ tôi, nghiến răng :

“Đây thằng con trai nghèo con đó hả?”

“Áo khoác Chanel mới nhất mẹ còn chưa giành được, mẹ của nó mặc kìa!”

Tôi: “Mẹ… con thể giải thích…”

Nửa tiếng , tại hàng rooftop cao cấp nhất thành phố C.

Tôi và Tạ Bạch Vũ lắp lắp bắp, rốt cuộc xâu chuỗi được toàn bộ sự suốt bốn năm qua của .

kẻ siêu lừa, đối đầu nhau.

nào nghèo hơn kia.

“Vậy … bốn năm ăn KFC?”

“Ờ… gần thế.”

Tôi không dám — tụi tôi chỉ ăn KFC vào những dịp cực kỳ đặc biệt thôi.

Mẹ tôi mắt ngấn nước:

“Mẹ cứ thắc mắc sao con không dùng túi mẹ mới mua …”

“Chú, dì.” Tạ Bạch Vũ đứng dậy, chắn mặt tôi, cầm ly rượu, nghiêm túc cúi đầu:

“Xin lỗi. Dù che giấu vài , nhưng tình cảm dành lòng. Mong bác yên tâm…”

Tôi lập tức thể hiện bố mẹ chồng tương lai thấy tình yêu vàng mười của .

Mặc dù mẹ tôi vẫn hậm hực: “Vậy con rể ở rể của mẹ tiêu hả?”

Mẹ cậu thì đầy tiếc nuối: “Tặng căn không dùng tới, chẳng phải lãng phí quá à?”

“Thôi được , con yêu nhau bốn năm , thể vì chia tay chứ?” tôi bình thản ném câu.

“Dĩ nhiên không thể!” tôi thanh phản bác.

Thế tất người lớn đều cười vui vẻ.

của tụi trẻ để tụi nó tự quyết đi.” , mẹ Tạ Bạch Vũ nhét vào tay tôi phong bì đựng hợp tặng tài sản … chạy.

mẹ tôi thấy vậy không chịu thua, lôi quyển sổ hồng to tổ bố nhét vào tay Tạ Bạch Vũ … chạy luôn.

Chỉ còn tôi với cậu đứng hình nhìn nhau.

gì đây?

Tôi mở — thiếu chút nữa bị dòng chữ sáng loáng làm mù mắt: Hợp chuyển nhượng 10% cổ phần công ty niêm yết XX.

Tạ Bạch Vũ mở phong bì của cậu , sắc mặt lập tức biến đổi: Hợp tặng tòa .

“Tòa từ nay cậu quản!” Tôi hoàn hồn , phản công ngay, “ mẹ vợ tương lai đấy, cậu phải nhận!”

“Không được! Mỏ từ nay cậu lo!” Tạ Bạch Vũ cương quyết không chịu thua.

“Của cậu!”

“Của cậu!”

“Tôi đi nhặt rác đây! Tạm biệt!”

“Tạ Bạch Vũ! Cậu dám lừa tôi à?! Chị đây chưa xong với cậu !!!”

(Hết.)

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn