Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
【Anh sai rồi cưng. Anh không nên người nhà anh tới không nói em. Nhưng anh thật sự quá yêu em, em gặp bố anh thôi, không ngờ lại dùng cách không phù hợp như vậy.
【Tha thứ anh được không? Anh sắp xếp bọn khách sạn rồi, bây giờ có anh. Anh nói tử tế em.
【Nếu em vẫn lo lắng, ta có thể nói bên ngoài. Bão còn chưa tới, tới quán cà phê gần đây đi.】
Bình luận lại xuất hiện.
【Bạch nguyệt quang cưng ơi, tuyệt đối đừng tin anh ta! anh ta bày kế anh ta, bảo anh ta chiếm lấy cô, làm cô mang thai rồi khống chế cô! Nhà anh ta chiếm sạch tài sản nhà cô thôi!】
【Anh trai anh ta cũng nói rồi, không nỡ thả con thì không bắt được sói. Lần này cứ nhịn trước, đợi cô gả rồi tính sau.】
Bọn còn đang tính đó ? Tôi buồn nôn trận, tức chặn Trình Viễn.
Không lâu sau, Trình Viễn lại gửi tin nhắn SMS.
【Cưng, anh biết em vẫn chưa nguôi giận. Không , anh dưới lầu chờ em.】
Tôi ban công xuống, quả nhiên anh ta đang ngồi dưới lầu.
này trời dần tối, gió nổi , mưa nhỏ cũng bắt đầu rơi.
Như thể cảm nhận được tôi đang , anh ta ngẩng đầu cười tôi.
Nụ cười còn mang theo chút đáng thương lấy lòng.
Rõ ràng đang là mùa hè nóng bức, tôi lại cảm lạnh sống lưng.
Vì tiền của tôi, anh ta lại dùng cả khổ nhục kế.
Tôi không khỏi nhớ tới màn “anh hùng cứu mỹ nhân” mới quen, nhớ tới sự cưng chiều và dịu dàng anh ta theo đuổi tôi rồi yêu tôi…
Có lẽ tất cả đều là giả.
Tôi nhớ tới cốt truyện bình luận nói. Sau tôi chết, hình như anh ta bị kích thích…
Bây giờ nghĩ lại, e rằng không phải vì mất tôi bị kích thích, là vì không chiếm được tài sản nhà tôi nên mới bị kích thích thì đúng hơn.
Tôi tức quay về phòng, gửi tin nhắn bạn thân.
Tôi nói cô ấy rằng bây giờ tôi sẽ cô ấy ngay.
này, tôi rời xa Trình Viễn càng nhanh càng tốt.
11
Đồ đạc nhanh chóng được thu dọn xong, tôi cũng mang mèo theo.
Cửa sổ đều đóng kỹ, còn dán băng keo chống bão.
Sau mọi thứ chuẩn bị xong, tôi khỏi nhà.
Vừa xuống lầu, tôi mắt Trình Viễn sáng . Anh ta đứng dậy, tươi cười đi về phía tôi.
“Cuối cùng em cũng chịu xuống gặp anh rồi.”
Sau đó anh ta vali của tôi.
Nụ cười tức cứng đờ trên mặt.
“Em đi? Trời bão thế này em định đi đâu?”
Tôi lạnh nhạt nói:
“ ta tay rồi. Tôi đi đâu liên quan gì tới anh?”
Trình Viễn cười gượng:
“ lại tay được? Anh còn chưa đồng ý .”
“ tay không cần anh đồng ý.”
Nói xong, tôi vòng anh ta đi về phía xe của .
Khu chung cư cũ, xe đều đỗ bên đường, cũng khá gần.
Trình Viễn giúp tôi bỏ vali vào cốp, tôi không ý. Anh ta tức kéo cửa ghế phụ rồi ngồi vào.
Tôi lạnh lùng anh ta:
“Cút xuống. Nếu không tôi báo cảnh sát.”
Trình Viễn không nhúc nhích, ánh mắt cầu xin tôi:
“Thẩm Ninh, ta nói được không? Năm năm tình cảm, em nói tay là tay được ?”
Tôi trực tiếp bấm gọi cảnh sát.
tôi dứt khoát như vậy, Trình Viễn tức xuống xe.
“Em đừng báo cảnh sát. ta nói tử tế. Nếu hôm nay em không tiện, hôm khác anh lại tìm em.”
Tôi ngẩng đầu anh ta cái, loa nói:
“Được thôi, chờ nào tôi rảnh.”
Sau đó tôi ngồi xe, lái đi.
Trong gương chiếu hậu, Trình Viễn vẫn đứng nguyên tại , ánh mắt theo hướng tôi rời đi.
Trông có vẻ thâm tình tha thiết.
Nhưng tôi biết, tất cả là anh ta giả vờ.
Tôi vừa tới nhà bạn thân ổn định xong thì nhận được cảnh báo từ camera nhà .
Có người vào nhà tôi.
Tôi mở xem.
Không ngoài dự đoán, là Trình Viễn và cả đại gia đình anh ta.
12
Trước ngoài, tôi nghĩ rồi vẫn không đổi mật khẩu cửa.
Sau đó tôi quay lại lấy hết những món quan trọng đối đi, lại vài món có giá trị cao nhưng không quan trọng.
Tôi khỏi nhà chắc chắn sẽ đi ngang Trình Viễn, anh ta rất có thể cũng sẽ nói người nhà biết.
Tôi đang đánh cược, sau nhà Trình Viễn biết tôi không có nhà, bọn có còn vào hay không.
Kết quả là tôi cược đúng.
Thay vì bọn tiếp tục quấy rầy tôi, chi bằng tóm gọn mẻ.
Trong video giám sát này, bọn trông cực kỳ vui vẻ.
Trình Viễn sờ này, chạm kia, cười nói Trình Viễn:
“ nói đây tốt . Tốt hơn cái nhà nghỉ nhỏ kia không biết bao nhiêu lần. Con cứ lo cái này lo cái kia. Con không nói, không nói, làm nó biết ta nhà nó được?”
Tôi cười khẩy.
Hóa Trình Viễn nói bọn khách sạn đều là lừa tôi.
Tôi bảo , bọn đột nhiên đổi tính, chịu Trình Viễn bỏ tiền chứ.
Bố anh ta cũng nói:
“Đúng vậy, nhà nghỉ nhỏ kia dù rẻ cũng vẫn tốn tiền. đây có miễn phí thì tốt biết bao.”
Chị dâu anh ta cũng tiếng:
“Đúng đó. Thành phố đúng là tốt thật. Tôi gần đây còn có trường học nữa, sau này Hiên Hiên tới đây đi học đi.”
Cuối cùng Trình Viễn cũng mở miệng: