Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Có vẻ rất khó chịu rồi, anh mím môi yên lặng đó.

“Nói chuyện cậu đấy.”

Bạn cùng vào tôi. Tôi ngẩng mới phát hiện mọi người đều đang nhìn .

? Chai đâu có xoay tới tớ.”

Tôi hoàn hồn.

Nhất rút thách, chọn người để tỏ tình, hỏi tỏ tình cậu có không?”

Có người cười. Tôi nhíu mày nhìn cậu .

“Giúp tớ đi bạn cùng tốt bụng, đừng mất vui. Cậu giả vờ đồng ý, riêng tư tớ mua cho cậu chiếc vòng tay lần trước cậu thích.”

Cậu ghé tới nói chuyện tôi, giọng không lớn không nhỏ, người khác không rõ, tôi bên trái cậu và Lộ Chước bên phải cậu lại rõ ràng.

Tôi chưa mở miệng, trước mắt phủ xuống bóng đen. Lộ Chước không biết đứng dậy từ lúc nào.

Anh trắng bệch mặt nhìn tôi.

“Không .”

Vốn dĩ tôi cũng không định đồng ý. Ánh mắt bạn cùng khẽ lóe lên.

“Liên quan tới anh?”

Tôi đó không đúng. Nhất đang ? Không phải cậu từng nói tôi là thầm thích đàn anh ?

Tôi không hiểu nổi cậu , chỉ nhìn thấy đôi mắt cố chấp lại đau khổ của Lộ Chước.

Sắc mặt anh trắng như giấy, óc như bị rút cạn.

“Không .”

“Đừng.”

Cuối cùng tôi cảm thấy không đúng, vươn tay kéo cánh tay anh.

Khoảnh khắc vào, da tôi như nổ tung.

Nóng như , đây là nhiệt độ cơ thể con người ?

“Gọi cấp cứu!”

Tôi tức chết rồi. Lộ Chước đúng là có bệnh, bệnh không nhẹ.

rượu sau ăn cephalosporin, anh không sống nữa à? Có thể chết người đấy có biết không?!”

Bác sĩ vừa đi, tôi ném gối vào mặt Lộ Chước.

Môi anh trắng bệch không tự nhiên, càng khiến hốc mắt đỏ hơn.

“Xin lỗi, Tinh Tinh.”

Cách xưng hô này vẫn là trước kia tôi dỗ anh gọi, Lộ Chước chỉ bị tôi quấn đến không chịu nổi mới gọi tôi như .

“Rốt cuộc anh ? Anh em thì tại cứ quấn lấy em? Em thật sự hối hận chết đi trêu chọc anh.”

Miệng bị người ta che lại. Lộ Chước hình như men rượu lên rồi, nước mắt lã chã rơi xuống.

Lộ Chước tỉnh táo sẽ không khóc.

Chỉ có Lộ Chước say mới khóc.

Lần trước anh khóc, vẫn là ngày sinh nhật của tôi, tôi dỗ anh rất nhiều rượu. đó Lộ Chước hoàn toàn biến thành người khác, vừa dính người vừa ngoan.

Cả tối ôm tôi nói hết lời của năm.

Tôi cúi nhìn tay anh che miệng tôi. Trên mu tay cắm kim truyền dịch, nhìn có vài phần đáng thương.

“Anh không cố ý, vừa rồi anh quên mất thuốc cảm rồi. Anh thấy em không hôn anh, thay em. Anh gấp quá nên quên mất.”

11

Khớp ngón tay Lộ Chước khẽ run.

“Đừng anh nữa, xin em đấy.”

Tôi sắp bị anh cho tức cười.

“Đại ca, ai ai hả?”

Lộ Chước say rượu, óc dường như không thể suy nghĩ những vấn đề phức tạp.

“Em anh, Khương Chi Tinh bây giờ rất Lộ Chước, em thích người khác rồi.”

Cú đảo ngược trắng trợn này cũng thú vị đấy.

Tôi vươn tay sờ anh.

“Nói thật, anh nên đi khám não đi Lộ Chước, anh có thể là đồ ngốc.”

Đồ ngốc Lộ Chước đúng là rất ngốc, mắt lập tức sáng lấp lánh.

“Em chịu vào anh rồi , Tinh Tinh?”

Tôi rút tay về, nhíu mày nhìn anh.

Cứ say là biến thành thế này, hoàn toàn là nhân cách phân liệt chứ nữa.

vào anh nữa đi, lâu rồi em không vào anh…”

Anh cẩn thận nhìn tôi, đuôi mắt đỏ đỏ.

“Sau em thích Nhất , em không vào anh nữa.”

Tôi suýt nữa bị nước bọt của sặc chết.

nào em nói em thích Nhất ?”

Tôi cảm thấy giữa tôi và Lộ Chước có thể có chút hiểu lầm, không có để nói con ma men, là con ma men đang truyền dịch.

Tôi đứng dậy định rời đi, lại đột nhiên bị người ta ôm lấy.

Toàn thân Lộ Chước đều đang run. Hơi nóng bất thường trên người anh lan sang tôi.

“Đừng đi, đừng bỏ anh lại nữa.”

“Em lại không cần anh nữa ? Anh chỉ có em thôi.”

Tôi bị giam chặt, cạn lời xuống lại, lại phát hiện đôi mắt Lộ Chước ngập nước.

“Tối qua anh đến tìm em. Em không điện thoại của anh, chia tay. Anh dưới lầu nhà em xem em có đổ rác không, để nói chuyện đàng hoàng em.”

Tôi không ngờ Lộ Chước lại nhàm chán như .

nhà em có phải không có rác không? Anh trên ghế dài dưới lầu nhà em cả đêm mà em cũng không . Sáng bị cảm, sợ lây cho em nên anh về thuốc.”

“Tối nói Nhất tổ chức cuộc tụ tập tỏ tình em, anh vội vã tới, quên mất thuốc, em sợ rồi, xin lỗi.”

Tôi không ngờ trong ngày lại xảy nhiều chuyện như .

tôi lại nắm thông tin mấu chốt.

“Em có ở bên Nhất hay không liên quan đến anh? Anh lại không thích em.”

Lộ Chước lại gấp lên, suýt nữa rút luôn ống kim trên tay.

“Anh thích em mà, anh thích em nhất, em là bạn gái của anh, em là người nhất anh thích trên thế giới này.”

Hai chữ “ nhất” đột nhiên đâm vào lòng tôi chua xót.

Tôi nhớ lần trước say rượu, Lộ Chước cũng ôm tôi không ngừng lặp lại.

“Em là nhất của anh, nhất của nhất.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.