Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Mì bò tôi gọi vừa được bưng lên, Hạ Vi Vi đã gắp từng miếng thịt bò đi, hì hì nói:

Thanh Ninh, nghe anh Tô nói ăn ít, em ăn giúp một chút nhé.”

“Giỏi lắm!”

Tô Ninh Bắc những không ngăn cản, ngược lại còn cưng chiều khen ngợi cô ta.

Nhưng tuần trước, tôi vô tình uống nhầm sữa chua của Hạ Vi Vi, anh ta lại nổi trận lôi đình, liên tục mắng tôi suốt ba .

Nghĩ đến chuyện đó, sắc tôi lạnh xuống, đứng dậy định rời đi.

“Có mấy miếng thịt bò thôi mà em cũng phải ầm lên à?”

Tô Ninh Bắc túm lấy cổ tay tôi.

“Vi Vi có ý tốt, sợ em lãng phí thức ăn, em nên cảm ơn cô ấy mới .”

“Không được nữa thì anh đền cho em năm mươi bát.”

Đối diện với ánh mắt trách móc của anh ta, tôi bỗng cảm mối tình này thật ngột ngạt, cúi đầu nhắn cho bạn học cũ.

“Trước đây phải muốn tìm tôi hợp tác khởi nghiệp sao? Tôi đồng ý, đầu năm trăm nghìn.”

“Cái gì? Đó phải là tiền dùng mua nhà cưới sao?”

“Không mua nữa, hôn cũng không kết nữa.”

……

tôi cứ cúi đầu nghịch điện thoại, Tô Ninh Bắc cau mày hỏi:

“Em đang nhắn với ai?”

Không đợi tôi lời, Hạ Vi Vi đã nói ngay:

Thanh Ninh, chút chuyện nhỏ này mà cũng phải kể khổ, mách lẻo với nhà mẹ đẻ sao?”

Ngay sau đó, sắc Tô Ninh Bắc trầm xuống.

“Lớn từng này mà còn mách bố mẹ.”

“Một tháng nữa ta kết hôn, lúc trọng này em còn gây chuyện gì nữa?”

Tôi cảm buồn .

Theo anh ta sáu năm, từng có những ăn bánh bao với nước lạnh, từng có lúc một năm công việc, cũng từng vì muốn tiết kiệm mà sốt cao đến mức không nỡ mua nổi một viên thuốc.

Tôi chưa bao giờ mách bố mẹ, cũng chưa từng than khổ lấy một câu.

Không ngờ đổi lại lại là sự phỏng đoán đầy ác ý của anh ta.

Lúc này, tôi hất tay anh ta ra, bình tĩnh lời:

đang nói chuyện với bạn thôi.”

“Thôi đi, anh còn không hiểu em sao?”

Tô Ninh Bắc mỉa mai.

phải là mấy miếng thịt bò thôi sao? Anh đền cho em.”

“Ông chủ, cho năm mươi bát mì bò! Không mang đi, ăn ngay tại đây!”

Tất cả mọi người đều kinh ngạc quay sang nhìn.

Ông chủ vội vàng xác lại vì tưởng mình nghe nhầm, Tô Ninh Bắc trực tiếp thanh toán.

Âm thanh thông báo tiền vang lên!

Giống như một cây kim đâm vào trái tim tôi, khiến tôi bất giác siết chặt nắm tay.

Từng bát mì bò lần lượt được bưng tới trước tôi.

Ánh mắt của những người xung quanh cũng càng khiến tôi khó chịu.

nhau sáu năm, tôi không bao giờ ngờ Tô Ninh Bắc lại dùng cách này nhục tôi giữa chốn đông người.

“Anh Tô, em không ăn nổi nữa.”

Lúc này, Hạ Vi Vi lại lên tiếng.

Bát mì bò trước cô ta gần như còn nguyên, lúc trước rõ ràng cố tình khiến tôi khó chịu.

“Không ăn được thì đừng ăn.”

Tô Ninh Bắc cưng chiều, sau đó quay sang nói với tôi:

“Anh và Vi Vi về trước, em cứ từ từ ăn.”

Hai người sát nhau rời khỏi quán mì, càng đi càng xa, giống hệt như tình cảm giữa tôi và Tô Ninh Bắc, cũng đã hoàn toàn rời xa……

Tôi thu lại ánh mắt mờ đi, chia năm mươi bát mì cho những vị khách mới tới.

Khi về nhà, ngoài bắt đầu có mưa phùn.

Tôi không có ô, cũng không gọi xe, cứ đi bộ về nhà thuê.

Qua cánh cửa phòng ngủ khép hờ, tôi nhìn Tô Ninh Bắc đang dỗ Hạ Vi Vi ngủ.

Anh ta kể những câu chuyện ấm áp mà tôi chưa từng được nghe.

Dường như nghe tiếng bước chân, Tô Ninh Bắc quay người lại, nhìn tôi liền đưa ngón tay lên môi ra hiệu im lặng, sau đó cầm điện thoại nhẹ nhàng gõ chữ.

Ngay sau đó, tôi được nhắn của anh ta.

【Nhỏ tiếng một chút, đừng gây ra động tĩnh, Vi Vi vừa mới ngủ.】

Nhưng qua, lúc tôi đau đầu nằm nghỉ, Tô Ninh Bắc lại đưa Hạ Vi Vi tới chơi.

Hạ Vi Vi mở nhạc lớn hết cỡ, vừa lớn vừa nhảy dây.

Ồn đến mức tai tôi đau nhức!

Tô Ninh Bắc những không ngăn cản, ngược lại còn chu đáo đưa trái cây và đồ ăn vặt cho cô ta.

Chương 2

Mãi đến khi tôi không nhịn nổi, lên tiếng nhắc nhở vài câu thì cô ta mới chịu yên.

Nhưng tối đó, Tô Ninh Bắc lại giáo huấn tôi một trận:

“Vi Vi là khách, sau này em đừng tính toán chi li như vậy.”

Lần này, tôi không nói gì, lặng lẽ ngồi xuống ghế sofa.

lúc bạn học cũ Cố Niệm An gửi hợp đồng điện tử tới.

xem hợp đồng đi, không có vấn đề gì thì ta in ra tên.】

Tôi vừa mở ra, tai đã vang lên giọng nói của Tô Ninh Bắc:

“Em định đầu vào cái gì? phải đã nói em chịu tiền đặt cọc mua nhà cưới sao? lúc trọng này, đừng tiêu tiền lung tung.”

Tôi không lời, cất điện thoại đi liếc nhìn giỏ quần áo cũ cách đó không xa.

trong có váy đồng phục kiểu JK, đồ lót và tất của Hạ Vi Vi.

“Em có thể đừng nghĩ lung tung không?”

Tô Ninh Bắc vội vàng giải thích:

“Quần áo của Vi Vi ướt, lúc vóc dáng hai người gần giống nhau nên anh đưa váy ngủ và đồ lót mới mua của em cho cô ấy mặc.”

Bộ váy ngủ và đồ lót ấy là kiểu gợi cảm do chính Tô Ninh Bắc lựa chọn.

Một món đồ riêng như vậy mà anh ta lại đưa cho Hạ Vi Vi mặc!

Hàm ý trong đó đã quá rõ ràng!

Váy ngủ không trọng, trọng là người mặc nó.

“Khụ khụ……”

Đột nhiên, tiếng ho của Hạ Vi Vi truyền ra từ phòng ngủ.

“Vi Vi!”

Sắc Tô Ninh Bắc căng thẳng, vội vàng chạy vào phòng ngủ, tâm hỏi:

“Sao ? Em khó chịu ở đâu?”

“Cổ họng hơi đau.”

Hạ Vi Vi tủi thân nói.

“Anh đi tìm thuốc cho em ngay.”

Tô Ninh Bắc lại lao ra phòng khách, lục tung các ngăn tủ.

Nhìn bóng dáng bận rộn của anh ta, tôi cúi đầu lời nhắn của Cố Niệm An:

【Hợp đồng không có vấn đề gì, nay ta luôn.】

【Ngoài ra, tìm giúp tôi một chỗ ở mới.】

Cố Niệm An lập tức đồng ý.

Tôi quay đầu nhìn về phía phòng ngủ, Tô Ninh Bắc đang từng thìa từng thìa đút thuốc cho Hạ Vi Vi.

nhà thuê này quá chật chội đối với ba người.

Tôi rút lui!

lại cho bọn họ một giới riêng yên tĩnh!

Vì vậy, tôi không quấy rầy, quay người vào phòng việc ngủ tạm một đêm.

Sáng sau tỉnh dậy, tôi cảm choáng váng, trước mắt tối sầm, mũi như nhét đầy bông, giọng nói cũng khàn đặc.

“Thanh Ninh!”

Tô Ninh Bắc lao vào, đưa điện thoại tới trước tôi nói:

ta đổi sang nhà đã hoàn thiện này đi! tăng thêm bảy trăm nghìn thôi, em bỏ thêm một chút tiền đặt cọc, mua ba phòng ngủ một phòng khách rộng hơn, vừa hay dành cho Vi Vi một phòng.”

“Như vậy em cũng không cần chịu khổ ngủ trong phòng việc nữa.”

Hai năm gần đây, Tô Ninh Bắc đã lấy hết tiền mua nhà đi khởi nghiệp, vì vậy muốn nhà tôi chịu tiền đặt cọc, mua trước một nhà cũ hai phòng ngủ một phòng khách kết hôn.

Sau này hai người cùng nhau tiền vay hằng tháng.

Nhưng bây giờ, vì muốn Hạ Vi Vi có thể sống trong nhà, anh ta không tiếc tăng áp lực tài chính mua nhà lớn hơn.

Còn nói nghe thật hay rằng không muốn tôi phải chịu khổ.

“Anh muốn sắp xếp nào thì cứ sắp xếp như vậy đi.”

Tôi không phản đối.

Dù sao những chuyện này cũng còn liên gì đến tôi.

nay ngoan như vậy, thưởng cho em một nụ hôn.”

Tô Ninh Bắc vô cùng rạng rỡ.

“Anh gửi đường dẫn cho em, em nói chuyện với nhân viên bán hàng nhé.”

“Sáng nay Vi Vi vẫn hơi khó chịu, anh đưa cô ấy tới bệnh viện. Buổi trưa em mua một ít thức ăn, cô ấy thích ăn cá nhất.”

Dặn dò xong, anh ta quay người định đi.

“Chờ đã.”

Tôi không nhịn được gọi anh ta lại, hỏi:

“Anh không ra nay tôi có gì khác sao?”

“Giọng hơi khàn, mũi hơi nghẹt.”

Tô Ninh Bắc dừng lại một chút bổ sung:

“Sức khỏe của em tốt, chịu được, uống nhiều nước ấm là được.”

“Dù sao viêm dạ dày đường ruột em vẫn có thể đi .”

Hai câu nói cuối cùng còn sắc bén hơn cả dao, gần như chém nát mọi ánh sáng còn sót lại trong lòng tôi.

Cùng là cảm.

Tối qua, anh ta cuống cuồng tìm thuốc cho Hạ Vi Vi, kể chuyện cô ta suốt cả đêm.

Chương 3

nay đối với tôi, anh ta lại hoàn toàn không tâm.

Hơn nữa, bệnh của tôi còn nặng hơn.

Nếu địa vị của Hạ Vi Vi trong lòng anh ta cao hơn, vậy thì tôi không tranh giành nữa.

Trong lúc Tô Ninh Bắc bận chăm sóc Hạ Vi Vi, tôi uống một gói thuốc cảm ra ngoài hợp đồng đầu với Cố Niệm An.

“Một khi đã bắt đầu thì không còn đường quay lại.”

chắc chắn không mua nhà cưới nữa, muốn lấy tiền đầu kinh doanh với tôi chứ?”

Cố Niệm An đưa cho tôi một cây bút, nghiêm túc hỏi.

“Ừ.”

Tôi nhẹ nhàng gật đầu.

“Anh ta có sự theo đuổi của anh ta, tôi có lựa chọn của tôi.”

tên!

Ấn dấu vân tay!

Mọi động tác đều dứt khoát!

Tôi vẫn rất tưởng Cố Niệm An, bởi vì tôi là bạn học từ nhỏ đến lớn.

Anh ấy còn là thiên tài đầu kinh doanh được cả giáo sư khen ngợi.

Khi còn học đại học, anh ấy đã xây dựng nền tảng giao đồ ăn trong trường, mở hai cửa hàng nhỏ và kiếm được khoản vốn đầu tiên.

Thật ra, anh ấy đã nhiều lần muốn tìm tôi hợp tác.

Nhưng vì phải giữ tiền hỗ trợ Tô Ninh Bắc nên tôi đều từ chối.

Sau khi xong hợp đồng, Cố Niệm An nói với tôi:

“Tôi đưa tới phòng khám.”

“Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần cảm sốt đều phải truyền nước, nếu không sẽ sốt suốt bảy tám .”

Những chuyện này Tô Ninh Bắc cũng biết.

là anh ta đã quên.

Anh ta càng quên rằng sở dĩ lần nào tôi cũng cố gắng đi trong lúc bệnh là vì muốn tiết kiệm thêm một ít tiền, phòng trường hợp một nào đó anh ta khởi nghiệp thất bại.

Ít nhất tôi cũng không đến mức phải ngủ ngoài đường.

Buổi chiều, Cố Niệm An đưa tôi đi xem vài chỗ ở.

Tôi ưng một trong số đó, Cố Niệm An trực tiếp tiền thuê, nói cứ coi như túc xá dành cho nhân viên.

Đồng thời, anh ấy đưa cho tôi một hợp đồng khác, hy vọng tôi đảm chức phó tổng giám đốc của công ty.

Tôi không do dự, lập tức đồng ý.

Chập tối, tôi vừa về đến cửa nhà thì đột nhiên được điện thoại của bố.

“Con gái.”

“Bố mẹ được nhắn thông báo hủy vé máy , đây có phải nhắn lừa đảo không?”

Tuần trước, tôi và Tô Ninh Bắc đã xem xong một nhà cũ, dự định mua trong tuần này, vừa hay đón bố mẹ tôi tới sống một thời gian.

Tôi hướng dẫn bố mẹ chụp màn hình gửi sang.

là số điện thoại của hãng hàng không.

tránh nhầm lẫn, tôi còn gọi điện cho hãng hàng không, câu lời vẫn là vé máy đã hủy.

Tôi cau mày bước vào nhà, Hạ Vi Vi lập tức chạy tới.

Thanh Ninh.”

“Vừa anh Tô đã đặt vé máy cho bố mẹ em. Tối mai họ sẽ tới, đặt một nhà hàng đi, ta cùng nhau ăn một bữa.”

Hai chữ vé máy khiến thần kinh nhạy cảm của tôi căng lên.

Tôi quay đầu nhìn Tô Ninh Bắc đang cắt trái cây trong bếp, hỏi:

“Đây chính là lý do anh hủy vé máy của bố mẹ tôi?”

“Đừng phản ứng dữ dội như vậy.”

Tô Ninh Bắc thở dài, bưng đĩa trái cây đi ra.

“Bố mẹ Vi Vi tới đây một lần không dễ dàng, anh muốn họ ở lại thêm một thời gian.”

“Còn bố mẹ em vẫn luôn sống ở nông thôn, chắc chắn không quen sống trong thành phố, đến cưới là được.”

“Hơn nữa em cũng biết tình hình công ty của anh. Nhà Vi Vi ở gần hơn, vé máy tiết kiệm được mấy trăm, rất có lợi!”

Nhìn vẻ như thể đã suy nghĩ chu toàn của anh ta, lồng ngực tôi nghẹn lại, hối hận vì đã yêu một tên khốn như vậy.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.