Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi ném chai rỗng lên bàn cậu ấy.
“Chai nước đó tôi uống .”
Thẩm Lăng thản nhiên nói.
Tôi nghẹn lại, cố gượng giữ diện:
“Không sao, tôi đâu có để ý!”
Cậu ấy nhìn tôi:
“Nhưng nếu tôi để ý thì sao?”
Tôi tỏ ra vô cùng hung dữ, giơ ngón trỏ lắc qua lắc lại:
“Một trong những quy tắc sinh tồn ở trường tồi tệ: hồng mềm không có tư cách nói không.”
04
Sau khi bóp hồng mềm, ánh mắt các bạn trong lớp nhìn tôi thương hại chuyển thành ba phần kính phục, bảy phần sợ hãi.
Để củng cố hình tượng khó chọc , tôi tiếp tục bóp hồng mềm Thẩm Lăng.
Bữa sáng cậu ấy theo, tôi cướp một nửa.
sau, cậu ấy phần.
Cậu ấy ngủ trong giờ , tôi kiên quyết kéo dậy nghe giảng.
sau, trong cậu ấy có thêm nút bịt .
Đương nhiên, nút bịt cũng bị tôi vứt đi.
Mỗi ra lớp, tôi đều hung dữ đá ghế Thẩm Lăng.
Sau đó lại lén lút xin lỗi cậu ấy.
Tính tình Thẩm Lăng thật sự rất tốt.
Bất kể tôi nhào nặn, chèn ép cậu ấy thế nào, cậu ấy cũng hoàn toàn không tức giận.
Chẳng trách bị tất mọi người trong lớp cô lập.
Đương nhiên tôi cũng không người xấu.
Bắt nạt cậu ấy một lần, tôi sẽ nghĩ cách bồi thường một lần.
Bình thường Thẩm Lăng không sách giáo khoa, cũng chẳng có bút.
Không biết có bị những người từng bắt nạt cậu ấy vứt đi hay không.
Tôi photo sách giáo khoa và ghi chép mình, mua bút hình gấu đáng yêu tặng cậu ấy.
Ăn được món ăn vặt ngon, tôi sẽ lén cậu ấy một phần.
Nhìn quyển vở đẹp, tôi cũng chia cậu ấy một quyển.
Dần dần, đồ vật bàn Thẩm Lăng càng nhiều.
Ngay chiếc ba lô đen lép xẹp cậu ấy cũng được tôi treo thêm một con gấu tự giễu.
05
đường tan về nhà, tôi nghe mấy bạn cùng đường nói rằng gần đây ca trường tôi đào hoa nở rộ.
Một người nói:
“Nghe nói cậu ta cao một mét tám tám mà dùng bút bi hình gấu đấy. Dễ thương đến mức nào chứ?”
Người khác phụ họa:
“Chậc chậc, cây già nở hoa đều như thế , lại là đợt hoa tiên.”
“Cậu xem năm có bao nhiêu nam nữ theo đuổi cậu ta. Con gái thì bị chối, con trai thì bị đánh. Bây giờ biết rung động , chẳng trông mất giá lắm sao?”
Tôi vểnh nghe hồi lâu, vẫn không nghe tên ca trường.
sau, tôi kể chuyện Thẩm Lăng.
“Cậu biết ca trường là ai không?”
Tôi chớp mắt hỏi.
Khóe mắt Thẩm Lăng giật nhẹ:
“Cậu muốn biết cậu ta là ai để làm gì?”
Tôi cắn bút suy nghĩ:
“Nếu biết là ai, gặp có kịp thời tránh đi.”
Nhìn vẻ muốn nói lại thôi Thẩm Lăng, tôi đoán hồng mềm ở tầng đáy như cậu ấy chắc cũng không biết ca trường là ai.
Tôi vỗ vai an ủi cậu ấy:
“Không biết cũng không sao. Nghe nói gần đây ca trường đang yêu, tâm trạng tốt chắc sẽ không bắt nạt ta đâu.”
Thẩm Lăng ho dữ dội.
Haiz, đáng thương thật.
Chỉ nghe danh hiệu ca trường thôi mà sợ đến mức .
06
nhiên càng sợ thứ gì càng gặp thứ đó.
Biết thế tôi sợ không được tuyển thẳng Hoa Thanh.
đường tan về nhà, tôi gặp một đám côn đồ.
Dưới sự uy hiếp bọn , tôi tổn thất mươi tệ và nhận được một cốc trà sữa.
sau, tôi ủ rũ đến trường.
Thẩm Lăng ngước mắt nhìn tôi héo rũ, thấp giọng hỏi:
“Sao vậy?”
Tôi nằm bò bàn, ỉu xìu nói:
“ nay tôi không bắt nạt cậu . Chiêu giả vờ hung dữ hoàn toàn vô dụng.”
“Tại sao?”
“ qua tôi bị đám côn đồ cướp mất mươi tệ.”
“Cái gì?!”
Chuyện rõ ràng khiến cậu ấy hoảng sợ không nhẹ.
Tôi vội dỗ dành:
“Không sao, cậu đừng sợ. dù gặp thì cũng chỉ mất mươi tệ thôi.”
“Tôi không sợ…”
Cậu ấy nói được một nửa thì dừng lại, đổi lời:
“Thôi bỏ đi, cậu nói tôi biết người đó trông thế nào.”
Tôi nhớ lại:
“Ừm… hắn trông giống một cái bánh pudding.”
“Chính là kiểu nhuộm tóc vàng, sau đó chân tóc đen mọc ra một đoạn ấy.”
Thẩm Lăng không nhịn được bật cười:
“Được, tôi biết .”
Cậu ấy lấy điện thoại ra, ngón tay nhanh chóng gõ màn hình, cũng không biết đang nhắn tin ai.
Giáo viên trường tôi không quản chuyện điện thoại.
Dù sao có quản cũng vô dụng.
Hơn , dùng điện thoại thông minh để trói chân một đám sinh có vấn đề ngược lại đỡ phiền hơn.
Trong lòng tôi hơi áy náy, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“ đây cứ bắt nạt cậu, tôi cũng rất ngại. Nếu chiêu vô dụng thì nay tôi không bắt nạt cậu nhé.”
Thẩm Lăng nghịch điện thoại, cũng không ngẩng lên:
“Ai nói là vô dụng?”
“Cậu có từng nghĩ rằng vấn đề có nằm ở chỗ cậu bắt nạt chưa đủ ác không?”
Tôi ngẩn người:
“Hả?”
Cậu ấy ngước mắt, ánh nhìn sau lớp kính lóe lên vẻ sắc lạnh.
“Cậu không nhận ra sau khi cậu bắt nạt tôi trong lớp, tất mọi người đều sợ cậu sao?”
Tôi gật .
thật có nhận ra. nay lúc lớp trưởng thu bài tập hận không cúi chín mươi độ với tôi.
Thẩm Lăng nhìn tôi, đường nét nơi chân mày khóe mắt lại trở nên dịu dàng:
“Lát tan , lúc cổng trường đông người nhất, cậu hãy bắt nạt tôi thật tàn nhẫn.”
“Tôi bảo đảm sau không ai dám động cậu .”
07
Căng thẳng quá.
đây tôi chỉ bắt nạt Thẩm Lăng mặt lớp.
Bây giờ lại bắt nạt Thẩm Lăng mặt toàn trường.
Chỉ cần đi sóng vai với Thẩm Lăng, tôi cảm có rất nhiều ánh mắt tập trung người tôi.
Mọi người sẽ không nhìn ra tôi định bắt nạt cậu ấy đấy chứ?
Lòng bàn tay tôi liên tục đổ mồ hôi.
Tôi cố gắng hít sâu.
“Được , có bắt .”
Thẩm Lăng bỗng ghé sát tôi, thấp giọng nói. Âm thanh bất ngờ làm người tôi run lên.
Thì ra chẳng biết lúc nào, tôi đến cổng trường.