Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 12

Nhưng phần đuôi kéo dài.

tờ giấy vay nợ ở đồn công an.

Tim tôi trầm xuống.

tờ giấy trắng.”

Sắc Đường Duyệt trắng hơn.

họ dùng tờ ?”

Cô Mạnh nhíu mày.

hợp đồng này là thật, chuyện sẽ rắc rối hơn.”

là giả, họ đang tăng mức độ uy hiếp.”

Tôi lưu ảnh .

“Có tra được nguồn đăng không?”

Cô Mạnh nói.

“Tường ẩn danh là do sinh viên tự vận hành.”

“Tôi bảo thầy cô quản lý mạng liên hệ với quản trị viên.”

“Nhưng những tài khoản kiểu này thường bị sang nền tảng bên ngoài.”

Cô ấy vừa dứt lời, Đường Duyệt rung.

Tôi nhìn một .

Là một số lạ.

Tin nhắn có một câu.

“Mười vạn không trả, chờ nhà của mẹ mày bị phát mại .”

Đường Duyệt túm chặt tay áo tôi.

“Mẹ, con không vay.”

Tôi chụp màn hình tin nhắn.

“Mẹ .”

“Bây giờ con đừng giải thích với mẹ.”

“Con cần nhớ tất cả chi tiết.”

“Từ ngày con quen Thiệu Khải đầu tiên, nó chạm vào căn cước, , thẻ ngân hàng của con vào lúc nào.”

Đường Duyệt nhắm mắt.

Nó cố gắng hồi tưởng.

“Lúc mới ở bên nhau, anh ấy nói giúp con giành vé concert.”

cầm căn cước của con.”

“Sau anh ấy nói có một chương trình ưu đãi sinh viên, cần xác thực sinh viên.”

“Cũng từng cầm của con.”

“Còn có một lần, anh ấy nói mua bảo hiểm cho con, từng điền địa nhà con.”

Mỗi câu đều như một mũi kim.

Tôi không ngắt lời nó.

Cô Mạnh đứng bên cạnh ghi chép.

Đường Duyệt nói đến cuối, lúc nhỏ.

“Khi con thật sự không nghĩ nhiều.”

“Anh ấy cứ nói giữa người yêu với nhau không đề phòng nhau.”

“Anh ấy nói con gì cũng không cho anh ấy , vậy là con không tin anh ấy.”

Tôi nhìn nó.

“Đây không phải tin tưởng.”

“Đây là con đưa từng chiếc khóa của mình cho nó.”

Nó cúi đầu.

“Con rồi.”

Bốn chữ này khẽ.

Nhưng không trước đây có sợ hãi.

Trong có đau.

Cũng có hận.

Cô Mạnh nói.

“Tối nay mẹ con đừng trước.”

“Trường sẽ sắp xếp phòng trực tạm thời.”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

“Nó .”

Đường Duyệt sững .

“Mẹ?”

Tôi nhìn nó.

họ ầm chuyện đến trường.”

“Con trốn, như mặc nhận.”

“Tối nay mẹ cùng con .”

“Sáng sớm mai, chúng cùng đến học viện.”

gì cần báo cảnh sát thì báo cảnh sát, gì cần rõ thì rõ.”

Cô Mạnh do dự.

“Cảm xúc của sinh viên…”

Tôi nắm tay Đường Duyệt.

“Nó có sợ.”

“Nhưng không biến mất.”

Đường Duyệt ngẩng đầu nhìn tôi.

Hốc mắt nó đỏ hoe, chậm rãi gật đầu.

“Con .”

Trên đường , ven đường không ngừng có người nhìn nó.

Có người giả vờ cúi đầu chơi .

Có người nhìn thẳng.

Còn có người nhỏ bàn tán.

“Là cô đúng không?”

“Nghe nói vay hơn mười vạn.”

“Thằng nam cũng không phải thứ tốt đẹp gì.”

“Nhưng bản thân cô cũng chẳng trong sạch.”

Tay Đường Duyệt run lên.

Tôi dừng chân, quay đầu nhìn qua.

sinh vừa nói lập tức ngậm miệng.

Tôi không mắng họ.

Tôi nói.

“Chưa nhìn thấy chứng cứ, đừng vội dao.”

sinh đỏ lên, cúi đầu bỏ .

Đường Duyệt nhỏ nói.

“Mẹ, đừng vì con mà cãi nhau với người khác.”

Tôi nhìn nó.

“Mẹ không cãi.”

“Mẹ đang nói cho con , người khác hắt nước bẩn tới, con có trốn, cũng có để họ nhìn xem là ai cầm.”

Nó im lặng lâu.

“Trước đây con trốn.”

“Cho nên anh mới dám lần này đến lần khác dọa con.”

Trước cửa , bạn cùng phòng của nó đều ở .

Không khí lúng túng.

Một sinh tròn đứng dậy trước.

“Đường Duyệt, cậu rồi.”

Đường Duyệt ừ một tiếng.

Trông nó mệt.

Tôi nhìn quanh .

“Tối nay phiền các cháu để ý con bé.”

có người lạ tìm nó, hoặc có người ở dưới lầu chụp ảnh, lập tức liên hệ quản lý và cố vấn.”

sinh tròn gật đầu.

“Dì yên tâm.”

Một sinh khác do dự hỏi.

“Mấy chuyện trên mạng, là thật sao?”

Đường Duyệt trắng .

Tôi vốn định trả lời thay nó.

Nhưng Đường Duyệt bỗng ngẩng đầu.

“Tôi từng tiền cho Thiệu Khải.”

“Tôi cũng vì anh mà vay trả góp.”

“Đây là chỗ tôi sai.”

“Nhưng tôi không nợ anh trai anh mười vạn.”

“Tôi cũng không đồng ý cho họ phát đoạn chat và ảnh của tôi.”

không cho phép họ bịa đặt.”

Trong yên tĩnh .

Đường Duyệt hơi run.

Nhưng nó không dừng.

các cậu nhìn thấy gì, có đừng vội tiếp không?”

rồi, cũng xin hãy xóa .”

“Tôi không muốn tiếp tục bị họ lấy ra trò cười.”

Mắt sinh tròn đỏ lên.

“Tôi không .”

“Tôi sẽ nói giúp cậu trong nhóm.”

Một sinh khác cũng nhỏ nói.

“Tôi cũng không .”

“Vừa rồi có người đăng hợp đồng, tôi báo cáo rồi.”

Đường Duyệt sững ra.

như lần đầu tiên phát hiện, không phải mọi ánh mắt đều mang theo dao.

Tôi nhìn nó, trong lòng cuối cùng cũng nhẹ một chút.

Nhưng chút nhẹ nhõm ấy nhanh bị một cuộc đánh tan.

là cảnh sát ở đồn gọi tới.

Anh ấy nói họ kiểm tra sơ bộ chiếc cũ kia.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.