Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Anh Lưu lập tức kiểm tra ghi chép lúc đó.
Ngày đó, chính là ngày Ngữ Đồng mất tích.
21. Kết thúc
19:40 ngày 6 tháng 8 năm 2024.
Đội hình của hai phân cục ch.ó nghiệp vụ, tất đều đã huy động.
Đồng thời, cuộc truy bắt xuyên tỉnh đối với của Ngữ Đồng cũng tiến hành.
Trước khi thật tàn khốc ập đến, các đồng nghiệp trong cục đã làm rõ một số .
Một tuần sau khi Ngữ Đồng ra đời, mẹ ruột của cô bé đã bí mật rời .
Bởi vì bà đã sớm phát hiện Ngữ Đồng ngoại tình với Tần Lệ Quyên, hơn nữa Tần Lệ Quyên cũng đã mang thai.
Không còn để mất, Ngữ Đồng bèn sửa tên mẹ ruột của Ngữ Đồng thành Tần Lệ Quyên.
Tần Lệ Quyên đối với đứa con không phải của mình, luôn có phản kháng thù hận.
Đến năm Ngữ Đồng 5 tuổi, họ đã quyết định bỏ rơi cô bé.
Nhưng đã xảy ra ?
Hai mươi phút đó, đã xảy ra ?
Một tiếng sau.
Lưu Ca điện đến, tôi nghe điện thoại nức nở.
“Ngữ Đồng đã, tìm thấy ?”
Anh Lưu im lặng rất lâu trong điện thoại.
Sau nửa phút trống rỗng, tôi mới nghe thấy giọng nghẹn ngào của anh ta.
“Tìm thấy … Chắc là… Là con bé…”
Cô bé nhảy nhót trong ký ức, mãi mãi dừng lại ở mùa thu se lạnh đột ngột bốn năm trước.
Điện thoại rơi xuống đất.
Đến khi tôi hoàn hồn, tôi đã lao đến phòng thẩm vấn đè Tần Lệ Quyên xuống đất.
“Cô bé mới bốn tuổi, tại sao bà lại g.i.ế.c cô bé! Tại sao lại g.i.ế.c cô bé!”
Tôi chỉ nhớ có một đám người kéo tôi lại.
tôi cứ lặp lặp lại câu nói này.
22
22:40 ngày 6 tháng 8 năm 2024.
Gần mười một giờ, tòa không một rời .
Rất nhiều người tự phát đến tòa .
Tất đều hoe mắt.
chờ đợi thiên thần nhỏ đã bị chôn vùi suốt bốn năm.
chờ đợi hai ác quỷ quy án.
23
23:51 tối.
Ngữ Đồng đã đưa về, thẳng đến trung tâm giám định pháp y.
24
23:47 tối.
Đội chuyên án cách đó 400 km điện đến, nói của Ngữ Đồng đã bị bắt.
Dưới lời khai của ông ta, chúng tôi đã biết trong 20 phút ngày đó đó thật đã xảy ra.
25
15:12 ngày 12 tháng 7 năm 2020.
“Thế giới đó có thật con không?”
Qua song sắt trường mẫu giáo, Ngữ Đồng vừa nhìn em gái ăn bánh vừa rụt rè hỏi mẹ.
“Đúng vậy, nay con phải . Mẹ không đến đón con, con nói với cô giáo là tự con về .”
“Nhưng con không nỡ xa , không nỡ xa em.” Ngữ Đồng hiểu nói.
Tần Lệ Quyên cũng mất kiên nhẫn.
“Mày có nào chứ, là em mày, mày chính là đồ con hoang! Mày mau cút khỏi này, biến khỏi thế giới này !”
Ngữ Đồng năm tuổi, không hiểu những lời lẽ độc địa đó.
Cô bé vừa khóc ré lên vừa cầu xin em gái.
Nhưng từ em gái, cô bé nghe thật còn tàn khốc hơn.
Tiền tiêu vặt mẹ em gái, thật nhiều, thật nhiều.
nay sinh nhật em gái, mẹ chuẩn bị em gái một bánh kem lớn.
bánh mọi người coi như báu vật, đối với em gái thì có cũng không có cũng chẳng sao.
Đinh Tử Tình ném bánh xuống đất nói từng chữ với cô bé: “Em bao giờ coi chị là chị, mẹ nói chị là gánh nặng!”
Mưa rơi tí tách.
Trước , người ngày càng đông.
Không để ý đến Ngữ Đồng khóc.
Khi trường mở ra, có mấy đứa trẻ bắt quét mặt để ra về. Ngữ Đồng lẳng lặng theo sau lao ra ngoài.
Cô bé kéo xe, nhìn thấy ở ghế sau, quả nhiên có một bánh kem lớn.
Thứ cô bé từng thấy, từng nếm qua.
Tất những bé năm tuổi nhận thức , trong khoảnh khắc đó sụp đổ hoàn toàn.
Cô bé khóc nắm lấy tay em gái.
Cô bé bao giờ dám làm vậy với em gái.
“Tại sao lại lừa con! Các người tại sao lại lừa con!”
“Đồ con hoang, mày còn dám động tay!” Tần Lệ Quyên kéo cô bé vào xe, ấn mạnh cô bé trên ghế.
Ngữ Đồng vốn đã khóc đến không thở nổi nên cứ thế c.h.ế.t dưới gối của Tần Lệ Quyên.
Trong giây phút , mắt cô bé vẫn mở trừng, nhìn chằm chằm vào bánh kem lớn không thuộc về mình.
Sau khi phát hiện Ngữ Đồng ngừng thở, Tần Lệ Quyên cũng hoảng loạn.
Lúc này, bà ta nghe thấy tiếng từ trường mẫu giáo.
“Xin phụ huynh lớp (2) chuẩn bị đón trẻ.”
Bà ta nhìn quanh, phát hiện không nhìn thấy này.
Cũng không nhìn thấy Ngữ Đồng chạy ra ngoài.
Một ý nghĩ táo bạo xuất hiện trong ác quỷ.
26
29 tháng 8 năm 2022.
Sau khi làm xong câu của kỳ thi tuyển phó cảnh sát, tôi thở phào nhẹ nhõm, ngẩng nhìn ra ngoài sổ.
Ánh nắng ngoài sổ, xua tan bóng tối kéo dài.
Tôi nghĩ Ngữ Đồng chắc chắn vẫn còn ở đâu đó trên thế giới này tôi nhất định sẽ tìm thấy cô bé.
27
22 tháng 9 năm 2024.
Tối nay là buổi tiệc chia tay của tôi.
Mọi người đều bày tỏ lưu luyến với tôi, kể đội trưởng.
Ông nói: “Tôi biết cậu làm phó cảnh sát, chính là vì vụ án này.”
Tôi kính cẩn nâng ly với ông, mỉm cười.
Khi chia tay, ông hỏi tôi: “Nghỉ việc , cậu định làm ?”
“Không biết, có lẽ sẽ quay lại nghề cũ thôi.”
Một năm sau.
Trường mẫu giáo từng đóng nay đã mở trở lại, đón chào những học sinh mới.
Một buổi chiều thu quen thuộc, quầy bán bánh vẫn lặng lẽ chờ đợi bên ngoài.
Nhân dịp trước Quốc khánh, trong trường có tiết mục biểu diễn, tiếng hát du dương vang lên.
Hạnh phúc là có bạn, ở bên cạnh tôi, tôi đôi cánh…
Vì say sưa trong đó nên tôi không để ý có người mình.
“Chú ơi, cháu một cái bánh ạ.”
Cô bé trước mắt mặc một váy giản dị, đưa bàn tay non nớt, xòe ra hai đồng xu.
Như thể xuyên qua không gian thời gian đến.
Tôi đưa cô bé một cái bánh .
“Cháu là khách hàng tiên của chú, nay chú mời cháu ăn!”
“Thật ạ, tuyệt quá.” Cô bé mỉm cười đón lấy.
“Nhưng chú có một yêu cầu nhỏ, cháu có thể ăn nó ngay tại đây không.”
“Vâng ạ.”
Cô bé cười khúc khích nhấm nháp từng miếng.
Mỗi miếng đều là lời từ biệt với những tiếc nuối trong quá khứ.
Cô bé đột nhiên ngẩng lên.
“Chú ơi, bánh của chú thật ngọt! Chú ơi… Sao… Sao chú lại khóc?”
(Hết truyện)