Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ANYTFooyt

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 12

Lần đi du lịch cùng nhau.

tôi là mối tình nhau.

là lần nhau.

Sau khi yêu, nhờ sự động viên tôi, trạng thái Tịch Hách tốt rõ rệt.

Không còn u uất.

Anh bắt nghiêm túc phục hồi.

Đôi chân dần tốt .

Ngoài việc chu cấp sinh hoạt, học phí nhà ở.

Mỗi năm, Tịch phu nhân còn trả thêm tôi 500 nghìn bảng Anh.

là “tiền lương” việc tôi yêu Tịch Hách.

Điều kiện vậy, từ chối được?

Dĩ nhiên.

Tôi biết thân phận mình.

Không thể kết hôn với anh.

chưa từng dùng con cái để tiến thân.

Tịch thiếu gia đẹp trai, giàu có, hào phóng.

Từ khi yêu nhau, anh tặng tôi không ít đồ xa xỉ.

Tôi đều giữ .

Nếu chia tay, bán đi được khoản lớn.

Nếu sau này anh liên hôn.

Tịch phu nhân câu.

Tôi sẽ lập tức rời đi.

Vì lời tôi có thể không .

Nhưng lời Tịch phu nhân.

Tôi không dám không .

16

Từ Tịch Hách đi ra, đã là nửa đêm.

Tôi nhẹ nhàng lầu.

Vừa mở .

bóng người từ phía sau xuất hiện.

Tịch .

“Em Tịch Hách là quan hệ gì?”

Tôi cảm thấy óc anh có vấn đề.

“Liên quan gì anh?”

Anh không .

Ánh mắt lạnh lẽo.

khi trước ngực tôi, đồng tử co .

Tôi .

Dấu vết đỏ dày đặc.

“Em không phải trợ lý anh ta ? Tại giờ này còn ở anh ta?”

Giọng anh lạnh dao.

Tôi không muốn nhiều lời:

“Trợ lý có thể giường. Lý do này đủ chưa?”

Anh sững .

“Anh ta sẽ không cưới em. Nhan Nhan, em đừng tự hạ thấp mình.”

buồn cười.

tôi thật sự bật cười.

“Tịch , anh thân phận mẹ mình trước khi câu đi.”

“Ít nhất tôi Tịch Hách đều độc thân. Tôi không phá hoại gia đình người khác.”

“Anh lấy tư cách gì phán xét tôi?”

Căn im lặng.

Sắc mặt Tịch cực kỳ khó coi.

lúc sau, anh :

“Nhan Nhan, em thay đổi rồi.”

“Cắt đứt với Tịch Hách đi. Hai người sẽ không có kết quả.”

Tôi cười nhạt:

“Anh là mà tôi phải ?”

ta phải chuyện vậy ?”

“Tịch , giữa ta không còn ‘ ta’. còn tôi anh.”

Anh đứng , sắc mặt trắng bệch.

Tôi mở :

“Đi ra.”

Nhưng ngoài còn người.

Tịch .

Mắt đỏ, bị bỏ rơi.

“Nhan Nhan… những gì anh trai là thật ?”

“Em Tịch Hách…”

Anh ngực tôi.

Tôi nổi giận.

“Nửa đêm không ngủ, đứng trước tôi làm gì?”

“Tôi ngủ với liên quan gì các anh?”

“Cút!”

Họ không động.

Tôi đá Tịch ra ngoài.

Đóng sầm .

17

Sáng hôm sau.

Tôi lầu, Diệp Tâm Nhu đang làm nũng:

“Anh Tịch , tuần sau sinh nhật em, tổ chức tiệc hóa trang nhé?”

“Ừ.”

“Cảm ơn anh! Nhớ chuẩn bị quà nhé.”

“Anh Tịch , năm nay quà đừng nhàm chán nữa.”

Tôi bước vào.

Tịch lập tức kéo ghế.

“Nhan Nhan.”

Tôi ngồi chỗ khác.

Diệp Tâm Nhu cười gượng:

“Chị Ôn Nhan, cuối tuần là sinh nhật em, chị có tham gia không?”

Tôi cười khẩy:

“Muốn đuổi tôi?”

“Không… em muốn mời chị…”

“Được.”

Cô ta tiếp:

“Nếu chị không có váy, có thể mặc em.”

Tôi cười lạnh:

“Tôi chưa mức phải mặc đồ cũ cô.”

“Em …”

“Tịch chen vào:

“Anh dẫn em đi mua.”

“Anh là gì mà đòi đi với tôi?”

Anh đưa thẻ.

“Không .”

“Giữ tiền mà mua quan tài ba người.”

Không khí lập tức đông cứng.

18

Tối thứ bảy.

Biệt thự sáng rực.

Diệp Tâm Nhu mặc váy đen, đeo mặt nạ.

con bướm đen.

“Chị Ôn Nhan.”

Cô ta kéo tay tôi.

“Đây là chị quen ở cô nhi viện.”

Mọi người tôi.

“Váy đẹp quá, do anh Tịch mua à?”

“Tịch Hách mua.”

Cô ta cười.

Sau đưa rượu:

“Em xin lỗi…”

Không chút chân thành.

“Ba người các người vô dụng thật.”

“Tốt nhất đi chết đi.”

Cô ta cúi .

“Chị trách em ?”

“Cô ?”

“Em tự phạt ba ly…”

“Tự tin quá nhỉ?”

Cô ta uống.

ta hòa giải nhé?”

“Được.”

19

Cô ta đưa tôi .

Gọi điện xong, tôi:

“Không đón cô, còn mặt dày đây.”

“Cô vốn là đồ cô nhi.”

“Lần trước họ bỏ cô, lần này vậy.”

Tôi cười.

“Cô tôi sẽ uống rượu cô đưa ?”

Cô ta sững .

Tôi rút kim tiêm.

Cô ta ngã .

Có tiếng gõ .

Tôi mở.

người đàn ông bẩn thỉu bước vào.

cô ta.

Tôi không gì thêm.

20

Sau .

Bữa tiệc hỗn loạn.

Diệp Tâm Nhu bị phát hiện trong tình huống nhục nhã.

Mọi người kinh hãi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.